Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 277: Tối Chung Tiến Hóa 277
Tháng 10 năm 1999, nhân kỷ niệm 50 năm Quốc khánh nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa, Bảo tàng Lịch sử Trung Quốc đã lưu giữ một chai Mao Đài nguyên chất năm 1950.
Ngày 19 tháng 6 năm 2010, công ty đấu giá Goethe Bắc Kinh đã khai mạc buổi đấu giá Mao Đài lâu năm đầu tiên. Trong buổi đấu giá "Danh tửu Trung Quốc" quy mô toàn quốc này, một chai Mao Đài nhãn hiệu Bánh Xe năm 1959 đã lập kỷ lục mới với mức giá chốt lên tới 1,03 triệu NDT.
Rõ ràng, thông tin đầu tiên chứa đựng đầy đủ và rõ ràng các yếu tố về thời gian, địa điểm, sự kiện, thậm chí món vật phẩm nhiệm vụ mà Phương Sâm Nham cần tìm cũng trùng khớp hoàn toàn. Nhưng Bảo tàng Lịch sử Trung Quốc là nơi nào chứ! Đó là một công trình kiến trúc trọng điểm nằm ở phía Đông, nơi lưu giữ những hiện vật lịch sử tiêu biểu của dân tộc Trung Hoa suốt 5000 năm. Bất kỳ món đồ nào lấy ra từ đó cũng đều là quốc bảo. Dù thực lực hiện tại của Phương Sâm Nham có bá đạo đến đâu, y cũng tuyệt đối không dám đối đầu trực diện với uy nghiêm của cả một quốc gia! Đứng trước bộ máy nhà nước khổng lồ với hơn một tỷ dân, chỉ cần nghĩ đến sự đáng sợ của nó thôi cũng đủ khiến người ta phải tuyệt vọng.
Thế nên Phương Sâm Nham dứt khoát mua vé máy bay đi Quý Châu. Vừa hay Trùng Khánh cách Quý Châu cũng không quá xa, vé máy bay giảm giá chỉ tốn 300 tệ. Phương Sâm Nham mua ngay chuyến bay sớm nhất. Khi làm thủ tục lên máy bay, nhân viên an ninh kiểm tra chứng minh thư khá gắt gao. Rất may là trước lúc đi, Phương Sâm Nham đã đặc biệt rẽ vào tiệm cắt tóc để "tút tát" lại nhan sắc, cố gắng làm cho khuôn mặt mình giống với bức ảnh trên tấm chứng minh thư cướp được. Nhờ vậy, y lên máy bay một cách trót lọt, không chút kinh hiểm. Tối hôm đó, sau khi hạ cánh xuống Quý Dương, y thuê luôn một phòng khách sạn gần sân bay. Sáng hôm sau, y bao trọn một chiếc xe ô tô đi thẳng đến Thị trấn Mao Đài thuộc Thành phố Nhân Hoài, chuyến đi mất chừng bốn năm tiếng đồng hồ.
Nơi này đúng kiểu "sơn cao hoàng đế viễn" (núi cao vua ở xa). Phương Sâm Nham cũng chẳng có thời gian đâu mà đấu trí hay bày mưu tính kế. Y chọn bừa một nhà nghỉ, vứt 100 tệ cho gã tiếp tân, rồi xưng mình là Giám đốc nhân sự của một nhà máy rượu ở miền Bắc, đến đây để mời một bậc thầy ủ rượu lâu năm về làm cố vấn kỹ thuật. Gã tiếp tân đang cởi trần xem chương trình Thời sự, nghe vậy lập tức nhảy dựng lên, hào hứng khoe rằng bố gã chính là "Bá Vương trong giới rượu, Kiệt xuất trong làng men, Xích Thố trong đám bợm nhậu, Lã Bố của lò rượu". Nghe giọng điệu của gã, dường như nếu Phương Sâm Nham không mời bố gã về làm cố vấn thì quả là có lỗi với Tổ quốc, có lỗi với nhân dân, có lỗi với Đảng!
Phương Sâm Nham cũng chẳng buồn đôi co nhiều lời, hỏi thẳng tuột:
"Bố cậu đã từng uống Mao Đài nguyên chất năm 1950 chưa?"
Gã tiếp tân lập tức câm như hến, một lúc sau mới hậm hực vặn lại:
"Anh mời cố vấn thì liên quan gì đến Mao Đài nguyên chất năm 1950?"
Phương Sâm Nham nhún vai:
"Đến mối liên hệ đó mà cậu còn không biết thì làm cố vấn cái nỗi gì?"
Câu chốt hạ này khiến gã tiếp tân cứng họng, tức đến trợn ngược mắt, đành phải ngậm miệng lại. Trong hai ngày tiếp theo, Phương Sâm Nham mượn danh nghĩa "tuyển dụng cố vấn" đi dò la khắp nơi, nhưng kết quả lại khiến y vô cùng đau đầu. Hóa ra, những thông tin về Mao Đài nguyên chất năm 1950 mà y thu thập được không phải là quá ít, mà là... quá nhiều! Nhân Hoài được mệnh danh là "Tửu Đô" (thủ đô rượu) của Trung Quốc, với gần 300 nhà máy rượu có quy mô lớn nhỏ khác nhau! Chỉ riêng sản lượng rượu trắng đã lên tới 111.000 tấn! Còn sản lượng rượu Mao Đài là 23.000 tấn!
Trong hoàn cảnh "thượng vàng hạ cám", vàng thau lẫn lộn như vậy, Phương Sâm Nham chân ướt chân ráo đến đây dò la tin tức, lượng thông tin y nhận được quả thực là khổng lồ và nhiễu loạn. Nào là Tiểu Hồ Đồ Tiên, Kim Sĩ Lực, Tửu Trung Tửu, Mao Hợp... tin tức bay đến ngập trời. Chỉ riêng ở cái Thị trấn Mao Đài này, "Mao Đài nguyên chất năm 1950" gần như đã trở thành "trấn trạch chi bảo" (bảo vật trấn nhà) của mọi gia đình. Đã thế, công nghệ làm giả lại vô cùng tinh xảo, dù có mời chuyên gia kiểm định cấp quốc gia đến soi từ bên ngoài thì cũng khó lòng phân biệt được thật giả. Dĩ nhiên, cái giá mà bọn họ "hét" cũng là những con số trên trời, khiến người nghe phải choáng váng.
Nếu Phương Sâm Nham định dùng tiền để mua, thì e rằng không bỏ ra vài ba trăm triệu NDT thì đừng hòng rớ tới hàng thật. Còn nếu y dám dùng vũ lực, thì chỉ cần vài phi vụ trót lọt, cả cái thị trấn này sẽ biết ngay có một tên cướp đang nhắm vào "Mao Đài nguyên chất năm 1950". Một khi đã "bứt dây động rừng", việc tìm được hàng thật lại càng mò kim đáy bể. Hơn nữa, với tư cách là người đã liên tục dò la tin tức về loại rượu này trước đó, y chắc chắn sẽ bị liệt vào danh sách nghi phạm số một.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook