Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 280: Tối Chung Tiến Hóa 280
Sau khi chi một khoản tiền boa hậu hĩnh, Phương Sâm Nham đã thành công thuê được căn phòng ngay sát vách nhóm phóng viên đài truyền hình Sabah. Y dành rất nhiều thời gian để dỏng tai lắng nghe các cuộc trò chuyện của họ, hòng tìm ra sơ hở. Tuy nhiên, nhóm người này cứ cười nói hô hố, chủ yếu sử dụng tiếng lóng địa phương. Tiếng Mã Lai của Phương Sâm Nham cũng chỉ bập bõm, nếu họ nói chậm lại một chút, y còn có thể vừa nghe vừa đoán được khoảng một nửa nội dung. Nhưng lũ người này tụ tập với nhau lại tỏ ra vô cùng phấn khích, dĩ nhiên là "bắn" như súng liên thanh, khiến Phương Sâm Nham hoàn toàn ù ù cạc cạc.
Đợi đến tận tối hôm trước ngày diễn ra Hội Đấu giá Từ thiện Trung Hoa, Phương Sâm Nham vẫn chưa tìm được chút manh mối nào. Thế nhưng, ý chí của y lúc này đã vững như bàn thạch. Dù vật cản phía trước có là ngọn núi, y cũng sẽ cố gắng đục thủng nó; nếu là hòn đá, y cũng sẽ tìm cách đập nát nó! Nếu đám người Mã Lai này không chịu tạo cơ hội cho y, vậy thì y sẽ tự mình tạo ra cơ hội!
Suy nghĩ chốc lát, Phương Sâm Nham xuống lầu mua một gói thuốc xổ. Y đã nhắm trúng một gã trong nhóm phóng viên đài Sabah có vóc dáng tương đương với mình. Gã này là một trong số ít những người được ngủ phòng đơn, rõ ràng là có chức sắc không nhỏ. Đợi khi nhóm người đó rủ nhau đi ăn khuya, Phương Sâm Nham lẳng lặng lẻn vào phòng, bỏ thuốc xổ vào cốc nước của gã.
Nhóm người kia gọi là đi ăn khuya, nhưng thực chất ăn xong lại kéo nhau đi quán bar nhậu nhẹt, đến lúc về thì ai nấy đều say khướt. Chắc hẳn ai từng trải qua cảm giác say xỉn đều biết, hễ đã ngả lưng xuống giường là tuyệt đối không muốn nhúc nhích thêm một li nào nữa. Thế nhưng, đến nửa đêm, cơn khát cháy cổ chắc chắn sẽ ập đến. Cho nên, đừng nói là Phương Sâm Nham bỏ một gói thuốc xổ, dù y có tè thẳng vào cái cốc đó thì gã này cũng chẳng thể nào nhận ra được mùi vị khác thường.
Vậy nên, sáng hôm sau, gã phóng viên đó rõ ràng đã trở nên thân tàn ma dại, mặt mũi xanh xám, nằm liệt trên giường giữa căn phòng bốc mùi xú uế nồng nặc. Hai chân gã mềm nhũn, ngay cả việc đứng dậy cũng là cả một thử thách, nói gì đến chuyện đi phỏng vấn. Cả nhóm nhìn nhau, ai nấy đều thầm chửi rủa trong lòng cái gã "vô dụng", "kẻ chuyên phá đám" này. Nhưng vì sau lưng gã có "chống lưng" cực mạnh, nên đồng nghiệp cũng chỉ đành bất lực lấy cho gã chút thuốc, dặn dò vài câu rồi vội vã chạy đến hiện trường buổi đấu giá cho kịp giờ.
Nhóm người kia vừa mới đi khỏi, Phương Sâm Nham liền lẻn ngay vào phòng. Chẳng nói chẳng rằng, y rút ngay con dao Parang thường thấy ở địa phương kề thẳng vào cổ gã, khiến gã sợ đến mức "tè ra quần", ngoan ngoãn giao nộp mọi thứ. Sau khi lấy được những thứ cần thiết, Phương Sâm Nham đội bộ tóc giả và đeo cặp kính đen đã chuẩn bị từ trước, tiện tay đánh ngất gã phóng viên. Sau đó, y xách chiếc máy quay dự phòng của gã đặt trong phòng, sải bước đi nhanh như gió. Trông y lúc này quả thực cũng có vài phần khí chất của một nhà quay phim chuyên nghiệp.
Việc tiếp theo dĩ nhiên vô cùng đơn giản. Phương Sâm Nham bắt taxi đến thẳng hội trường. Nơi này nằm trong một tòa nhà chọc trời sang trọng cao ba mươi lăm tầng ở Singapore. Có lẽ do triển lãm đã diễn ra được hai ngày, nên lực lượng an ninh đã có phần chểnh mảng. Bọn họ tụ tập nói cười, tán gẫu, trông có vẻ ngay cả người qua đường muốn trà trộn vào cũng chẳng phải là việc gì khó khăn.
Phương Sâm Nham vội vã bước vào, khẽ chìa thẻ phóng viên trước ngực ra, rồi đi thẳng lên tầng 17, nơi tổ chức buổi đấu giá. Y tìm một góc khuất, làm bộ làm tịch đứng đó, rồi bắt đầu quan sát kỹ lưỡng môi trường xung quanh.
Buổi đấu giá nhanh chóng bắt đầu, cũng chẳng có gì mới mẻ, vẫn chỉ là những lời sáo rỗng, sáo ngữ sáo mòn kết hợp với những lời lẽ kích động cảm xúc. Tuy nhiên, giữa những vị khách mời danh giá ngồi phía dưới, lại có không ít kiều nữ "bổ mắt". Các cô nàng xinh đẹp này đều tươi cười rạng rỡ, khoác tay những ông già lụ khụ. Nhìn qua là biết ngay đây là những đóa hoa tươi chỉ có thể nở rộ rực rỡ đến thế sau khi hấp thụ trọn vẹn "tinh hoa" của bãi phân trâu.
…
Để khuếch trương tầm ảnh hưởng trên trường quốc tế, mọi món đồ được đem ra đấu giá trong buổi Hội Đấu giá Từ thiện Trung Hoa lần này đều thuộc hàng "tuyệt phẩm". Mặc dù hầu hết các vật phẩm đều đi kèm chứng thư giám định và chữ ký của các giáo sư đầu ngành, nhưng những đại gia đến đây mua hàng hiển nhiên không dễ bị qua mặt bởi mấy tờ giấy lộn hay mấy vị "giáo sư giấy" đó. Hầu như ai cũng dắt theo một chuyên gia thẩm định riêng để xem xét cẩn thận thật giả rồi mới quyết định ra giá.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook