Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 286: Tối Chung Tiến Hóa 286

Sẵn sàng

Nhưng đám cướp này không hề biết rằng Cảm tri của Phương Sâm Nham cao gấp nhiều lần người bình thường. Quả lựu đạn này đương nhiên có thể đe dọa đến tính mạng y, nên y đã cảm nhận được nó từ sớm. Phương Sâm Nham bật nhảy lên, thực hiện một động tác cản bóng hệt như trong bóng chuyền. Quả lựu đạn kia cứ như được dâng tận tay cho y, chưa kịp rơi xuống đã bị y dùng một nắm đấm đập mạnh ngược trở ra. Khi Phương Sâm Nham còn chưa chạm đất, một tiếng nổ đinh tai nhức óc đã vang lên từ căn phòng bên ngoài, kéo theo những tiếng la hét thảm thiết không dứt. Phương Sâm Nham nhoẻn miệng cười với Lý Hiển Hải, để lộ hàm răng trắng ởn:

"Cứ ngoan ngoãn ở yên đây."

Không hiểu sao, một nhân vật lớn từng trải qua bao sóng gió, coi nhẹ cả chuyện sinh tử như Lý Hiển Hải, sau khi nhìn thấy nụ cười của Phương Sâm Nham, trong lòng lại trào dâng một cảm giác ớn lạnh khó tả. Tiếp đó, Phương Sâm Nham nhún hai chân, lao vút ra ngoài. Ngay khi y xuất hiện, tiếng la hét thảm thiết bên ngoài liền tắt lịm, chỉ trong vỏn vẹn vài chục giây ngắn ngủi đã im bặt. Kết hợp với tiếng súng nổ và tiếng la hét vọng lại từ đằng xa, tạo nên một sự tĩnh lặng ma quái đến rợn người. Chẳng bao lâu sau, Phương Sâm Nham với bộ dạng đầy máu me dẫn theo một vệ sĩ ngoại quốc tóc vàng mắt xanh bước vào. Tên vệ sĩ này bị thương nặng ở cánh tay trái, hắn xé vội một vạt áo làm băng gạc băng bó tạm thời. Vừa nhìn thấy Lý Hiển Hải, hắn vui mừng kêu lên:

"Sếp, ông vẫn còn sống!"

Nhìn thấy một khuôn mặt quen thuộc, tảng đá đè nặng trong lòng Lý Hiển Hải cuối cùng cũng được dỡ xuống. Ông ta mỉm cười, gật đầu:

"Làm tốt lắm, Dick. Những người khác đâu?"

Lý Hiển Hải thường ngày luôn giữ khí độ uy nghiêm, thâm trầm, người bình thường tuyệt đối không bao giờ nhận được nửa lời khen ngợi từ ông ta. Dick được sếp khen một câu, trong lòng không khỏi vui mừng khôn xiết. Nhưng nghe đến câu hỏi cuối, hắn đành ngậm ngùi đáp:

"Họ đều chết cả rồi, nếu không nhờ..." Hắn ngước nhìn Phương Sâm Nham đang đứng đó với vẻ mặt điềm nhiên. Nhất thời không biết xưng hô thế nào, hắn chỉ đành coi y như một con bài tẩy bí mật, một vũ khí cuối cùng mà Lý Hiển Hải cất giấu! Hắn cung kính nói tiếp: "Vị tiên sinh này đột nhiên xông ra ứng cứu, thì chắc tôi cũng đã mất mạng rồi."

Phương Sâm Nham mỉm cười, ném cho bọn họ hai chai nước lọc tinh khiết:

"Bọn cướp hiện giờ đã chuyển hướng đuổi theo hai nhóm người chạy trốn kia rồi. Lý tiên sinh có thể nghỉ ngơi một chút, uống vài ngụm nước. Dick, anh băng bó lại vết thương cho cẩn thận đi. Chúng ta đợi một lát, e rằng vẫn còn một trận ác chiến nữa đấy."

Chợt Phương Sâm Nham đổi chủ đề:

"Vậy xem ra Lý tiên sinh là mục tiêu quan trọng của bọn chúng rồi?"

Dick gật đầu đáp:

"Tân Thủ tướng Hà Cơ Nhân chính là anh họ của sếp. Nếu sếp xảy ra chuyện ở đây mà chưa kịp để lại di chúc, thì gia tộc chắc chắn sẽ rơi vào cảnh chia năm xẻ bảy. Thủ tướng Hà mất đi sự hậu thuẫn tài chính từ gia tộc, thì chưa hết một nhiệm kỳ đã phải ngậm ngùi từ chức rồi."

Đúng lúc này, ngoài cửa có tiếng động. Một tên lính Mã Lai đang lục soát các phòng đột ngột xông vào, vừa định giơ súng bắn thì Phương Sâm Nham đã nhanh như chớp lách mình, tung một bước trượt áp sát hắn. Dù sao tên này cũng là một người lính được huấn luyện bài bản, hắn biết nếu để đối phương đưa tay hất nòng súng thì mình sẽ gặp nguy hiểm cực độ. Vì vậy, hắn lập tức vứt súng, rút con dao găm quân dụng ra và đâm thẳng tới với khí thế vô cùng hung hãn. Tuy Phương Sâm Nham không có Mẫn tiệp cao, trong những trận cận chiến thế này rất khó để né tránh hay xoay trở linh hoạt, nhưng Kỹ năng Cầm Nã Cách Đấu của y đã đạt tới Lv2. Chỉ với một cú xoay cổ tay, y đã bắt trọn con dao găm đang đâm tới. Lưỡi dao cứa vào lòng bàn tay Phương Sâm Nham nhưng khi chạm đến xương lại hoàn toàn không thể xê dịch! Tên lính Mã Lai kinh hãi tột độ, hắn chợt cảm thấy một lực mạnh khủng khiếp truyền đến từ bàn tay phải đang cầm dao, khiến hắn không thể giữ nổi con dao nữa, bị tước đi một cách thô bạo. Cùng lúc đó, Phương Sâm Nham co gối lên húc mạnh một cú, khiến hắn văng lên không trung nửa mét. Tay trái của y cầm con dao găm vừa cướp được, nhanh như chớp rạch ngang một đường. Tên lính Mã Lai không kịp kêu lên một tiếng đã văng ra xa, để lại một vết cắt phẳng lỳ trên cổ. Dòng máu đỏ tươi, ấm nóng phun ra, vẽ một đường vòng cung chết chóc lên vách tường!

Ngay sau đó, lại có một tên lính khác xông vào, giơ súng, nhắm! Phương Sâm Nham thuận tay chộp lấy nòng súng giật mạnh. Tên lính loạng choạng ngã nhào vào trong, nòng súng đã xả đạn loạn xạ, bắn "Chíu chíu" xuống thảm làm lông thảm bay tứ tung. Phương Sâm Nham chỉ khẽ tựa lưng vào lưng hắn một cái, tên lính lập tức ngã sấp xuống sàn, nằm cứng đờ bất động, chỉ có đôi mắt vẫn trợn trừng tròn xoe, mang đầy vẻ không cam tâm. Dick lao tới kiểm tra sơ qua, rồi quay sang trầm giọng báo cáo với Lý Hiển Hải:

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...