Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 29: Tối Chung Tiến Hóa 29

Sẵn sàng

Vũ trường này ước chừng rộng hàng ngàn mét vuông, tiếng nhạc chát chúa đinh tai nhức óc, không khí nồng nặc mùi rượu và mồ hôi. Trên sân khấu lộ thiên giữa vũ trường, một người phụ nữ lẳng lơ gần như khỏa thân đang uốn éo quanh cây cột thép với những động tác đầy khiêu khích, xung quanh vây kín đàn ông. Trên đầu Phương Sâm Nham có một quả cầu ánh sáng xoay chậm rãi, có lẽ làm bằng thủy tinh, chiếu những tia sáng đủ màu sắc ra bốn phương tám hướng.

Phương Sâm Nham ngồi tùy ý trên ghế sô pha trong góc, tay trái cầm lon bia giơ hờ trước mặt, mắt hơi nheo lại, trông giống hệt một kẻ săn tình đang tìm kiếm những cô nàng đơn thân. Những nơi như thế này thường có đám cò mồi dắt gái, bán cần sa. Đám người này tin tức linh thông và hám tiền như mạng, giống như giòi bọ không chỗ nào không chui vào được, chính là người dẫn đường lý tưởng nhất trong lòng Phương Sâm Nham.

Rất nhanh, có một người không mời mà đến ngồi xuống cạnh Phương Sâm Nham, là một người phụ nữ. Cô ả có mái tóc vàng xoăn xù, mặc áo lửng hở rốn màu trắng, eo lộ ra hình xăm một đóa hồng xanh, bên dưới là váy da ngắn bó sát màu đen khoe đôi chân dài miên man. Cô ả ngậm điếu thuốc lá dành cho nữ, liếc mắt nhìn Phương Sâm Nham nói:

"Lần đầu đến à? Trước đây chưa từng gặp anh."

Phương Sâm Nham lúc này đâu có tâm trạng tán tỉnh? Hắn phất tay, uống cạn lon bia rồi úp ngược xuống bàn, sau đó châm một điếu thuốc. Hành động này trong thế giới của Phương Sâm Nham là lời từ chối khéo léo. Cô ả tuy không hiểu hết ngôn ngữ cơ thể này nhưng cảm nhận được sự thờ ơ của đối phương, hừ lạnh một tiếng rồi đứng dậy bỏ đi.

Cô ả bỏ đi dứt khoát như vậy khiến Phương Sâm Nham hơi bất ngờ. Hắn rít một hơi thuốc, ngược lại có tâm trạng ngắm nhìn đường cong hông và mông đang uốn éo của cô ta từ phía sau. Trong môi trường như thế này, hắn như cá gặp nước. Rất nhanh hắn thấy trên cái bệ cách đó hơn hai mươi mét, có một đám nam nữ đang đổ bột trắng lên thẻ điện thoại rồi cúi xuống hít lấy hít để. Trong lòng hắn khẽ động, bèn đứng dậy đi về phía đó.

Đám nam nữ này tuy đang phê thuốc nhưng hai người trong số đó vẫn khá cảnh giác. Vừa thấy Phương Sâm Nham đến gần liền đứng dậy, khoanh tay trước ngực chặn đường, giọng đầy thù địch:

"Này, đi nhầm đường rồi, toilet ở đằng kia."

Phương Sâm Nham hừ một tiếng, móc ra một nắm đô la nói:

"Người anh em, tao đang vã quá, chia lại cho tao ít hàng."

Đám nghiện hít "ke" (Ketamine) này đâu phải dân buôn, chuẩn bị đủ thuốc để mở tiệc phê pha, làm sao chịu bán lại cho Phương Sâm Nham? Bị làm mất hứng, bọn chúng xua tay đuổi như đuổi tà:

"Out, out (Biến, biến)!"

Phương Sâm Nham lúc này đã nhận ra có vài kẻ ẩn trong bóng tối đang nhìn chằm chằm vào mình --- chính xác là nhìn vào xấp đô la hắn vừa móc ra. Khóe miệng hắn nhếch lên nụ cười lạnh, quay về góc cũ ngồi xuống. Chẳng bao lâu sau, một gã mặt đầy thịt ngang bước tới, lạnh lùng nói:

"Người anh em, đây là địa bàn của Old Harry. Tao không cần biết mày là 'cớm' hay 'đinh', mẹ kiếp an phận chút cho tao."

"Cớm" là cảnh sát thì ai cũng biết, còn "đinh" là từ lóng chỉ người của các thế lực đen khác phái đến thám thính. Xem ra hộp đêm "Cuồng Hoan" này cũng là miếng mỡ ngon, mấy băng đảng lớn đều muốn cắn một miếng.

Phương Sâm Nham rít sâu một hơi xì gà, phả ra làn khói xanh nhạt rồi mới nhàn nhạt nói:

"Cớm với đinh cái gì? Ông mày mới từ Detroit bay tới, nghe nói chỗ này hay lắm nên đặc biệt đến xem, hộp đêm Cuồng Hoan tiếp đãi khách thế này à?"

Gã kia sắc mặt sa sầm, nhìn sâu vào Phương Sâm Nham một cái, rồi đi sang bên cạnh cầm bộ đàm lên dường như xin chỉ thị gì đó. Cuối cùng có lẽ nhận được chỉ thị từ cấp trên, gã nhìn Phương Sâm Nham với vẻ không cam lòng rồi mới bỏ đi. Gã này đi rồi, mới có một gã gầy gò nhỏ thó chải đầu mào gà, mặc áo in hình đầu lâu đến bắt chuyện:

"Nghe nói anh muốn mua hàng?"

Phương Sâm Nham thản nhiên nói:

"Có Crack không?"

Trộn Cocaine hydrochloride với baking soda và nước rồi đun nóng để loại bỏ ion clorua sẽ thu được "Crack". Sở dĩ gọi như vậy vì khi hút thường nghe tiếng nổ lép bép. Loại ma túy này tác dụng nhanh, gây nghiện mạnh, giá cả đắt đỏ, lợi nhuận đương nhiên khổng lồ, và tất nhiên... hình phạt khi bị bắt cũng cực nặng.

Gã đầu mào gà nghe xong biến sắc. Loại tép riu như gã chỉ dám bán ít thuốc lắc, đá, kẹo... Crack thì gã không dám đụng vào. Nghe Phương Sâm Nham hỏi vậy, trong lòng gã lập tức muốn rút lui. Nhưng ngay khi gã định bỏ đi, Phương Sâm Nham ném một tờ một trăm đô la lên bàn:

"Tao gây chuyện ở Detroit đang bị truy sát, giờ cần gấp ít hàng nóng để phòng thân. Nếu mày đưa tao đi mua được hàng ngon, tờ một trăm đô này là của mày. Tất nhiên giao dịch thành công tao sẽ cho mày thêm 10% hoa hồng."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...