Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 307: Tối Chung Tiến Hóa 307
Bowtruckle là một sinh vật có bản tính hiền hòa và cực kỳ nhút nhát, thức ăn của chúng là côn trùng. Tuy nhiên, nếu cái cây mà nó đang trú ngụ bị đe dọa, nó sẽ nhảy bổ xuống, lao vào những tiều phu hay chuyên gia chăm sóc cây đang cố ý phá hoại nhà của nó, và dùng những ngón tay dài, sắc nhọn cào vào mắt họ. Nếu một pháp sư dâng lên cho Bowtruckle những con rệp đất, nó sẽ được xoa dịu trong một thời gian dài, nhờ vậy pháp sư đó mới có thể lấy gỗ từ cái cây để làm đũa phép.
Lúc này, y bỗng nhớ lại những lời lầm bầm của Hagrid ban sáng. Hóa ra, Hagrid không hề nghi ngờ lời nói của các Khế ước giả, mà ông ta tưởng rằng tên Stang xui xẻo kia trong lúc trèo cây đã bị Bowtruckle tấn công nên mới ngã xuống. Hagrid chỉ thắc mắc tại sao trên cái cây đó lại có Bowtruckle, chứ không hề ngạc nhiên trước những vết thương trên người Stang.
Nhìn vào loạt danh hiệu liên quan đến Bowtruckle, Phương Sâm Nham có chút do dự. Rõ ràng, hiện tại y chỉ có khả năng hoàn thành danh hiệu "Người Tràn Đầy Tình Yêu Thương" hoặc "Kẻ Tàn Nhẫn". Có vẻ như hoàn thành "Kẻ Tàn Nhẫn" sẽ nhanh gọn hơn, nhưng con số 200 con lại khiến y cảm thấy bất lực. (Ai từng chơi game online sẽ hiểu cảm giác phải tự tay đánh chết 200 con quái vật cùng loại nó nhàm chán và mệt mỏi đến mức nào).
Ngược lại, yêu cầu làm vui lòng 50 con của "Người Tràn Đầy Tình Yêu Thương" có vẻ dễ thở hơn nhiều. Hơn nữa, "chi phí" để mua vui cho chúng cũng không cao, chỉ cần bắt ít rệp đất cho chúng ăn là xong. Nhưng Phương Sâm Nham biết tìm rệp đất ở đâu ra? Y tìm quanh quất một hồi mà chẳng thấy mống nào, đành ngậm ngùi thả con Bowtruckle trong tay ra. May là con vật này sau khi nếm đòn cũng biết thân biết phận bỏ chạy ngay lập tức. Không những thế, bảy tám con Bowtruckle khác đang trú ngụ trên cây cũng đồng loạt tháo chạy theo, nhờ vậy không làm lỡ việc chính của Phương Sâm Nham là bẫy chim Jobberknoll.
Sau khi Phương Sâm Nham thiết lập xong bẫy rập, chưa đầy nửa giờ sau đã có một con chim Jobberknoll bay đến. Trông con chim này khá béo múp míp, khiến người ta không khỏi liên tưởng đến viễn cảnh đầy hấp dẫn: Nó bị vặt sạch lông, tẩm ướp muối, gia vị, ngũ vị hương cùng chút bột thì là, rồi nướng trên ngọn lửa hồng cho đến khi mỡ tươm ra xèo xèo. Con chim Jobberknoll này có vẻ khá tinh ranh, lượn lờ một lúc lâu mới dè dặt hạ cánh, dường như nó đánh hơi được có nguy hiểm lớn đang rình rập phía dưới.
Đợi mãi, cuối cùng con chim cũng lao xuống với khí thế "quyết tử", bổ nhào vào chỗ mồi Phương Sâm Nham đã chuẩn bị sẵn. Cái thòng lọng phát huy tác dụng vô cùng sắc bén, nhưng ngay lập tức bị sức mạnh của con chim béo mập giật đứt phăng. Nó chẳng mảy may để tâm đến cái thòng lọng do Phương Sâm Nham tự tay bện, mà chỉ chăm chăm mổ lấy mổ để con sùng đất một cách ngon lành.
Quan sát một lúc lâu, Phương Sâm Nham mới vỡ lẽ: Không phải con chim này thông minh đến mức nhìn thấu bẫy rập của y, mà e rằng trước đây nó đã nhiều lần nếm mùi đau khổ từ lũ Bowtruckle sống trên cái cây này, nên mới phải cẩn trọng như vậy...
Một lúc sau, lại có thêm vài con chim Jobberknoll lục tục bay tới. Xem chừng chúng đã "kết" chỗ này và chẳng muốn đi đâu nữa. Có lẽ loài cây này là một trong những nơi yêu thích của chúng. Phương Sâm Nham thử tiến lại gần, nhưng chúng vẫn không bay đi. Kể cả khi y đứng ngay dưới gốc cây, chúng vẫn trơ ra đó. Mãi đến khi y định trèo lên cây, lũ chim mới bay vút lên một cách lảo đảo. Nhưng vừa thấy Phương Sâm Nham quay đi, chúng lập tức sà xuống lại, không bỏ lỡ một giây phút nào.
Thấy tình hình như vậy, Phương Sâm Nham nảy ra một ý. Y quay lại chỗ khúc gỗ khô mục nát kia, đào thêm bảy tám con sùng đất nữa. Sau đó, y đặt một con sùng đất dưới gốc cây, rồi lùi ra xa khoảng bảy tám mét.
Hiển nhiên, đàn chim béo múp này lập tức lao xuống như máy bay ném bom, chớp mắt đã chén sạch con sùng đất. Sau đó, chúng bay trở lại cành cây, ríu rít kêu vang như thể vẫn còn thòm thèm.
Phương Sâm Nham lại đặt thêm một con sùng đất nữa. Lần này y chỉ lùi ra khoảng năm sáu mét.
Đàn chim tỏ vẻ chần chừ, nhưng con chim Jobberknoll dũng cảm đầu tiên đã không ngần ngại lao xuống, ngoạm lấy con sùng đất rồi từ từ thưởng thức. Bọn chim còn lại đưa mắt nhìn nhau, vừa sững sờ vừa tức giận. Có lẽ trong lòng chúng lúc này đang chứa đầy sự ganh tị, đố kỵ và tức tối.
Phương Sâm Nham tiếp tục đặt mồi rồi lại lùi ra.
Khi chỉ còn lại hai con sùng đất cuối cùng, Phương Sâm Nham trực tiếp vứt chúng xuống ngay dưới chân mình. Bầy chim bắt đầu do dự và giằng xé nội tâm, nhưng con chim "điếc không sợ súng" kia vẫn cứ lao thẳng tới. Thấy có kẻ tiên phong, những con chim khác cũng tranh nhau sà xuống. Phương Sâm Nham khẽ thở dài, hai cánh tay y co lại, chiếc áo khoác vốn đã cởi sẵn cúc từ trước lập tức trượt xuống. Y lao người về phía trước, dùng chiếc áo trùm gọn toàn bộ bầy chim Jobberknoll vào trong một mẻ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook