Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 5: Tối Chung Tiến Hóa 5

Sẵn sàng

Nếu không phải người sống ở miền biển, rất khó hiểu được tình cảm của thuyền dân đối với con thuyền. Đa số bọn họ tuổi thơ gắn liền với con thuyền, lớn lên thuyền là nơi ở, nơi làm việc, nơi giải trí, ngay cả khi cưới vợ sinh con, thời gian ở trên thuyền còn nhiều hơn thời gian bên gia đình. Trong hoàn cảnh đó, con thuyền gần như là trụ cột tinh thần của họ, đến mức không ít người già sau khi chết còn yêu cầu làm quan tài hình con thuyền.

Còn đối với chú Tư, phiêu bạt nửa đời, nghèo túng cả kiếp mới chắt chiu từng đồng từ kẽ răng mua được con tàu Phúc Viễn này, tình cảm của ông với nó chỉ có hơn chứ không kém! Tên Tây Đệ này đòi đốt thuyền, chẳng thà đòi mạng chú Tư luôn cho rồi!

Phương Sâm Nham nghe đến đây, gân xanh trên trán đã nổi lên từng cọng. Cao Cường gục đầu xuống, nước mắt lưng tròng nói tiếp:

"Mọi người nghe xong, không nhịn được nữa, bèn vác đồ chơi ra liều mạng với bọn chúng! Nhưng Hoa Sam Phi rất nhanh đã gọi đàn em đến giúp, kết quả... Haizz! Nhưng thằng Tây Đệ tạp chủng kia cũng bị bọn em rạch cho một đường trên mặt, tên mặt trắng đó lập tức lồng lộn như chó dại. Lúc em chạy trốn nghe hắn hét lớn đòi lôi chú Tư ra đốt cùng tàu Phúc Viễn! Chú A Quý ở lều bên cạnh nghe tin định ra hòa giải, bị Hoa Sam Phi tát một cái rụng bảy cái răng! Anh Nham, làm sao bây giờ!"

Chú A Quý trong miệng Cao Cường cũng là người có máu mặt ở Tứ Kiều, nghe nói còn có chút dây mơ rễ má với Hoa Sam Phi, thế mà còn nhận kết cục như vậy, số phận của chú Tư có thể tưởng tượng được. Đối mặt với tuyệt cảnh như thế, Phương Sâm Nham lại bình tĩnh lại. Y vỗ vai Cao Cường, khoác cho gã một bộ quần áo khô, châm một điếu thuốc rít đỏ nòng rồi nhét vào miệng gã, sau đó trầm ổn nói:

"Bây giờ cậu qua gọi Tam Tử ngay, hai người đi cùng nhau, lập tức đến đồn công an báo án!"

Cao Cường vào đây không biết là do sợ hay lạnh mà cứ run rẩy co ro, lúc này nghe Phương Sâm Nham nói mới như tìm được trụ cột, vội rít mạnh một hơi thuốc, thở hổn hển quấn chặt áo gấp gáp nói:

"Vâng, anh Nham, em đi ngay."

Hắn chợt nhớ ra điều gì, lập tức lo lắng hỏi:

"Còn anh, anh Nham, anh không đi cùng bọn em sao?"

Phương Sâm Nham bình tĩnh đáp:

"Anh không thể trơ mắt nhìn chú Tư và tàu Phúc Viễn bị đốt được! Hoa Sam Phi mỗi năm thu của chúng ta mấy ngàn tiền bảo kê, lại lấy không số hương cao trị giá mấy chục vạn, kiểu gì cũng phải nói lý lẽ. Anh nghĩ anh qua nói chuyện với hắn, chắc sẽ dàn xếp êm xuôi vụ này. Hai đứa đi nhanh đi, nếu anh không giải quyết được, thì còn phải nhờ hai đứa đến cứu anh đấy."

Cao Cường nghe xong cũng thấy có lý. Hắn vốn không phải người có tâm cơ, gật đầu cái rụp rồi lao ra cửa tìm Tam Tử. Phương Sâm Nham đợi hắn vừa ra khỏi cửa, ánh mắt đã chuyển sang lạnh lẽo, rút từ sau cánh cửa ra một con dao mài sắc lẻm!

Con dao này là loại chuyên dùng để mổ cá trên tàu, dài chừng hơn một tấc, được rèn từ mảnh thép thừa, lưỡi dao do chính tay Phương Sâm Nham mài từng chút một. Thân dao đen sì, lưỡi dao sáng loáng, hàn khí bức người, cán dao góc cạnh được quấn đơn giản vài lớp vải để chống trơn trượt.

Những lời lạc quan của Phương Sâm Nham lúc nãy chỉ là để lừa Cao Cường và Tam Tử đi thôi. Bởi trong lòng y thừa biết, chuyện này đã không thể giải quyết êm đẹp được nữa. Kẻ bị rạch mặt tên Tây Đệ kia, chính là con trai của "Hắc Quỷ Đông" - đại ca của Hoa Sam Phi! Lúc này đạo lý duy nhất có thể nói với "Hoa Sam Phi", chính là con dao!

Sống phải tận hứng, Chết không hối tiếc!

Mình và chú Tư không phải cha con, nhưng tình cảm còn hơn cả cha con. Hôm nay dù có liều cái mạng này, cũng là lẽ đương nhiên, nghĩa vô phản cố!

---

Đêm đen, mưa lạnh, gió gào thét, cả thị trấn Tứ Kiều như bị quấn chặt trong màn đêm u tối. Tựa như dâm uy của Hoa Sam Phi bao trùm lên nơi này, đến mức không một ai dám đứng ra can thiệp --- dù chuyện này liên quan đến mấy chục mạng người. Đủ thấy hung uy của Hoa Sam Phi lớn đến mức nào!

Phương Sâm Nham dán người vào tường, rón rén di chuyển trong bóng tối nghẹt thở. Nước mưa lạnh lẽo xối ướt sũng người y, nhưng trong lòng lại rực lên một ngọn lửa bị kìm nén, thiêu đốt tâm can.

Cách đó hơn hai mươi mét là bến tàu neo đậu tàu Phúc Viễn. Bên cạnh bến dỡ hàng có dựng một dãy lán che bốn phía trống hoác, bình thường thủy thủ hay chất hàng hóa ở đó, vừa che nắng che mưa, người trông coi cũng dễ dàng quan sát, không sợ có kẻ tắt mắt. Lúc này trong lán bật hai ngọn đèn pha công suất lớn, chiếu sáng trưng cả một vùng. Hoa Sam Phi cùng mười mấy tên đàn em đang vây quanh ba người nằm co quắp dưới đất, thỉnh thoảng lại bồi thêm vài cước. Còn trên tàu Phúc Viễn đã có mấy bóng người loang loáng, hẳn là đang tưới xăng khắp nơi! Tiếng chửi rủa điên cuồng văng vẳng vọng lại:

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...