Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 60: Tối Chung Tiến Hóa 60
Tư thế nâng mặt ấy nhìn lướt qua cứ ngỡ như đôi tình nhân đang âu yếm vuốt ve, vương vất chút dịu dàng ngọt ngào. Thế nhưng, Phương Sâm Nham lại gầm lên một tiếng đầy man rợ! Hai cánh tay gồng cứng lại, dùng toàn bộ sức lực vặn ngược một cú kinh hồn! Cùng sát na đó, khẩu M500 đã nằm gọn trong tay Kẻ Hủy Diệt, họng súng đen ngòm lạnh lẽo hất lên, nhắm thẳng hàng chữ thập ngay giữa lồng ngực y!
Chỉ nghe "Xoẹt" một tiếng rợn người vang lên, cái đầu bọc thép của T-750 đã bị y vặn ngược gãy gập tròn 270 độ! Từ khe nứt chỗ cổ máy phun ra những tia lửa điện màu xanh trắng chói mắt, rít lên xèo xèo như pháo hoa nổ chậm. Luồng điện áp cao lập tức giật tung Phương Sâm Nham bật ngửa ra sau, toàn thân y rơi vào trạng thái tê liệt cực độ. Cũng ngay khoảnh khắc đó, họng súng M500 khạc ra một chùm lửa rực sáng! Và mục tiêu không đâu khác, chính là sọ não của y!
Dưới điều kiện chiến đấu bình thường, trừ phi bị phế hoàn toàn sức phản kháng, bằng không T-750 tuyệt đối không bao giờ để lộ điểm yếu ở khớp cổ cho kẻ địch khai thác. Thế nhưng, Phương Sâm Nham đã một lần nữa lợi dụng chính khẩu súng M500 mình mang theo để giăng ra một cái bẫy tâm lý quá đỗi rùng rợn này!
Máu tươi từ trên trán Phương Sâm Nham nhỏ ròng ròng xuống đất... Một giọt, hai giọt... Y chống hai tay quỳ rạp dưới nền cống, tham lam há miệng hút lấy từng luồng dưỡng khí. Cơ bắp toàn thân run rẩy không ngừng, từ da đầu còn tỏa ra mùi thịt cháy khét lẹt. Đầu đạn vừa rồi đã sượt qua gò má trái của y, cày nát lớp da thịt, để lại một khe rãnh đẫm máu sâu hoắm kéo dài từ tận xương gò má chạy thẳng đến mang tai. Đoạn xương mặt trắng hếu lòi cả ra ngoài. Chỉ cần đường đạn chệch đi phân nửa trúng thẳng sọ, hậu quả thật không dám tưởng tượng!
T-750 vẫn ngoan cường duy trì trạng thái hoạt động, song chuỗi mã lệnh hành vi của nó đã hoàn toàn mất đi sự kiểm soát. Trông nó lảo đảo lảo đảo hệt như một gã bợm rượu, chẳng thể giữ nổi trọng tâm thăng bằng. Qua khe hốc mắt, hai điểm sáng điện tử đỏ thẫm chớp nháy liên hồi, tựa hồ bộ vi xử lý có thể cháy rụi và sập nguồn vì quá tải bất cứ lúc nào.
Nó cố bẻ lẫy, dồn hết sức mạnh chuyển ngắm bắn về phía Phương Sâm Nham. Khốn nỗi, những ngón tay hợp kim vốn chính xác tuyệt đối giờ đây lại run rẩy lẩy bẩy như ngọn nến tàn trước gió!
"Đoàng!" Lại một tiếng nổ xé tai vang lên. Viên đạn M500 mang theo động năng cực kỳ khủng khiếp bắn nát bét đoạn ống nước bên cạnh. Động lượng chưa dứt, nó xuyên thẳng vào bức tường xi măng phía sau khiến đất đá bắn tung tóe, để lại một hố sâu hoắm. Chẳng qua, quỹ đạo của viên đạn này đã lệch hàng dặm so với mong muốn của kẻ bóp cò.
Đúng là sai một ly đi một dặm. Họng súng của T-750 bị lệch góc độ chưa tới hai centimet, nhưng điểm đạn rơi thực tế lại chệch mục tiêu đến hơn hai mét.
Xuyên qua lớp bụi mù mịt màu xám xịt, Phương Sâm Nham với khuôn mặt đầm đìa máu tươi lúc này thoạt nhìn chẳng khác nào một con thú hoang. Một con thú dữ bị thương đang chìm trong cơn điên loạn! Tiếng thở dốc của y ồ ồ vang vọng, và trong đôi đồng tử dường như đã hằn lên một tia sát khí đỏ ngầu tàn bạo!
Y khóa chặt mục tiêu, mượn đà lao thẳng vào T-750 một lần nữa. Những tiếng va đập khô khốc của nắm đấm giáng vào kim loại vang lên liên tiếp, đan xen cùng thanh âm trầm đục của những cú đòn nện thẳng vào da thịt! Đổi lại là một Khế ước giả bình thường, e rằng hắn đã chết đến không thể chết thêm được nữa. Nhưng Phương Sâm Nham lại dai dẳng hệt như một con thú dữ thương tích đầy mình mà cự tuyệt gục ngã. Trong tiếng thở đục ngầu, y dùng chính những chiếc răng nanh nhuốm máu của mình điên cuồng cắn xé lớp da thịt ngụy trang của con mồi!
Đột nhiên! Bầu không khí rung lên bần bật bởi tiếng dòng điện rít gào chói tai. Những luồng hồ quang điện màu xanh trắng điên cuồng khuếch tán, đan xen chằng chịt vào nhau, giật tung tóe và vươn dài ra phạm vi hơn mười mét xung quanh!
Phương Sâm Nham cắn răng nén lại cơn đau xé rách tâm can. Y túm chặt lấy khối sọ kim loại của T-750, gầm rống lên một tràng đầy cuồng bạo. Từng bó cơ bắp trên toàn thân y căng cứng, cuộn lên rắn chắc như đúc bằng thép nguội, dùng bạo lực sống sờ sờ giật đứt phăng cái đầu máy kia ra khỏi cổ! Đoạn cáp điện đứt lìa lơ lửng dưới gáy văng vẩy trong không trung hệt như những búi mạch máu đứt rễ, tô điểm thêm cho bầu không khí một sự thê thảm và tàn khốc đến nghẹt thở!
Rồi Phương Sâm Nham vươn tay, giương cao khối sọ kim loại ấy lên không trung,
Ngửa mặt lên trời,
Vắt kiệt chút sức lực cuối cùng, trút ra một tiếng gầm rú cực độ tàn bạo!
Đúng vậy, cuối cùng y cũng phải thừa nhận. Y si mê cái cảm giác kích thích lằn ranh sinh tử này, khao khát một lối sống điên cuồng, đầy rẫy hiểm nguy như hiện tại. Có như vậy, nhân sinh mới thực sự trọn vẹn và thỏa mãn, mới có đủ tư cách chà đạp mọi luật lệ và sự bất công rác rưởi của thế giới này dưới chân!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook