Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 65: Tối Chung Tiến Hóa 65
a: Tặng miếng chip cho Vincent. Nhận được một lượng hảo cảm nhất định (10 ~ 25 điểm) từ hắn, cùng một phần thù lao nhỏ. Mức độ dao động của hảo cảm có liên quan trực tiếp đến chỉ số Mị lực của Khế ước giả.
b: Bán miếng chip cho Vincent. Khiến hảo cảm của hắn đối với ngươi giảm mạnh (30 ~ 50 điểm), đổi lại là một phần thù lao hạng trung. Mức độ dao động của hảo cảm có liên quan trực tiếp đến chỉ số Mị lực của Khế ước giả.
Vincent đang chìm đắm trong dòng suy nghĩ bỗng sực tỉnh. Lý do là vì Phương Sâm Nham đã dứt khoát giật lại miếng chip từ tay gã, kèm theo một nụ cười chân thành đến mức đáng ghét:
"Giờ thì... ngài Vincent hẳn đã có thời gian để thảo luận với tôi về vấn đề giá cả rồi chứ?"
Vincent nhất thời chưa load kịp, ngơ ngác hỏi lại:
"Cái gì? Giá cả nào?"
Phương Sâm Nham cười mỉm, đáp:
"Giá chuyển nhượng miếng chip này cho ngài."
Sắc mặt Vincent lập tức trở nên vô cùng khó coi. Gã hạ thấp giọng, trừng mắt lườm Phương Sâm Nham:
"Mày muốn bao nhiêu? Một ngàn đô? Hai ngàn đô? Hay một vạn đô? Mẹ kiếp! Đừng có quá đáng! Tao chỉ cần hô lên một tiếng, những viên cảnh sát đáng yêu ngoài kia sẽ lao vào còng cổ thằng khốn tham lam nhà mày giải đi ngay lập tức!"
"Nhưng cảnh sát cũng sẽ chẳng đời nào giao miếng chip này cho ngài đâu!" Phương Sâm Nham vẫn nở nụ cười, nhưng ánh mắt lại sắc lẹm như dao! Dù không nắm rõ tình cảnh hiện tại của Vincent, nhưng y đã điểm đúng huyệt tử của vấn đề.
"Thêm nữa, thưa ngài Vincent, xin lưu ý rằng: Tôi đã nhờ ngài thẩm định tính xác thực và giá trị của món đồ này. Vậy nên, hiện tại ngài không còn là khách hàng tiềm năng duy nhất của tôi nữa. Nếu cái giá ngài đưa ra không làm tôi hài lòng, tôi tin rằng các kỹ sư khác của Cyberdyne Systems sẽ sẵn sàng trả một cái giá hào phóng hơn."
Vincent tức đến mức mặt mày xanh mét. Gã đứng phắt dậy, đi tới đi lui như một con thú hoang tuyệt vọng bị nhốt trong lồng. Miệng gã lầm bầm một câu không cam lòng, có vẻ là tiếng lóng quê nhà. Sau đó, gã lôi sạch sành sanh số tiền mặt có trong ví ra, đắp thêm một chiếc đồng hồ bỏ túi vỏ vàng trông rất cổ kính, trên mặt vỏ có khắc dãy số 1944.
"Đồ ác quỷ tham lam! Cầm lấy đi, đồ khốn! Chiếc đồng hồ này là một trong những di vật cha tao để lại. Giờ thì đưa miếng chip thần kỳ đó đây, rồi biến khuất mắt tao với tốc độ nhanh nhất có thể! Càng xa càng tốt! Đừng bao giờ để tao phải nhìn thấy cái bản mặt tham lam của mày nữa!"
Ngay lập tức, Phương Sâm Nham nhận được thông tin về hai món đạo cụ này:
Đô la Mỹ (397): Tiền tệ lưu thông, vật phẩm giá trị. Có thể mang ra khỏi thế giới này, hoặc bán lại cho không gian để đổi lấy 133 Điểm Thông dụng.
Đồng hồ bỏ túi vỏ vàng Thụy Sĩ (1744)
Phân loại trang bị: Phụ kiện.
Xuất xứ: Nhà máy đồng hồ Bern, Liên bang Thụy Sĩ.
Độ hiếm: Trắng.
Hiệu quả trang bị: Thể lực +1.
Yêu cầu trang bị: Không.
Chất liệu: Sắt - Nhôm.
Trọng lượng: 182 gram.
Điểm đánh giá lực chiến: 4.
Giải thích: Tâm nguyện cả đời tôi là được hành hương đến Thành phố Salt Lake, trở thành một tín đồ ngoan đạo... Đáng tiếc, mong ước này đành phải giao lại cho con trai tôi hoàn thành vậy.
(Ghi chú: Đô la Mỹ mà Phương Sâm Nham sử dụng để tiêu xài trong thế giới này cũng giống như tiền tệ bình thường, không có chú thích đặc biệt nào từ Mộng Yểm Ấn Ký. Tương tự, chiếc đồng hồ bỏ túi thông thường kia cũng vậy, và cả hai đều không thể mang ra khỏi thế giới này).
Nhìn hai món đồ trước mặt, Phương Sâm Nham chẳng hề vội vàng đưa tay ra lấy. Y nắm chặt miếng chip, khóe miệng nhếch lên một nụ cười bí hiểm, khẽ lắc đầu. Trong mắt Vincent lóe lên những tia hung quang, gã gầm gừ đe dọa:
"Chàng trai trẻ, kẻ tham lam quá mức sẽ bị quỷ Satan gõ cửa tìm đến đấy."
Phương Sâm Nham thở dài. Khoảnh khắc này, y đã lĩnh hội sâu sắc cái khoái cảm của một tay gian thương trên bàn đàm phán, khi từ từ vắt kiệt từng chút một lợi ích giấu kín dưới đáy hòm của đối phương:
"Ngài Vincent thân mến, xin đừng hiểu lầm. Tôi chỉ muốn đặt cho ngài thêm một câu hỏi nữa thôi."
Vincent chằm chằm nhìn vào bàn tay trái đang nắm chặt miếng chip của Phương Sâm Nham. Cái mũi cà chua và vầng trán hói bóng nhẫy mồ hôi. Gã cố nén cơn giận dữ, gầm rít lên qua kẽ răng:
"Mày còn muốn cái quái gì nữa!"
Đột nhiên, Phương Sâm Nham xòe bàn tay ra. Nằm chễm chệ giữa lòng bàn tay y là hai miếng chip giống nhau như đúc! Cảnh tượng này khiến hai mắt Vincent trố ngược lên như cá chết, ngây ra như phỗng. Có thể mường tượng được trái tim gã lúc này đang đập thình thịch liên hồi, điên cuồng bơm máu lên não.
"Tôi chỉ muốn hỏi... nếu tôi bán cả hai miếng chip này cho ngài, thì ngài sẽ trả giá bao nhiêu?"
…
"Cái gì? Lại có tới hai miếng!?" Trong giọng nói của Vincent lộ rõ một sự phấn khích đang cố bị đè nén! Đối với ngành nghiên cứu khoa học, số lượng của loại mẫu vật khan hiếm này không nghi ngờ gì nữa sẽ quyết định trực tiếp đến tốc độ tiến triển của dự án. Nếu Vincent chỉ nắm trong tay một miếng chip, vô số phương pháp thử nghiệm mang tính phá hủy sẽ buộc phải gác lại. Nhưng nếu có thêm một miếng dự phòng làm đối chứng, tốc độ nghiên cứu bét nhất cũng sẽ tăng lên gấp bội!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook