Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
Chapter 7: Tối Chung Tiến Hóa 7

Sẵn sàng

"Mẹ kiếp thằng nào làm ồn đấy?"

Phương Sâm Nham tuy tim đập nhanh nhưng lúc này lại bình tĩnh lạ thường, đánh liều gấp gáp nói:

"Có biến rồi! Có biến rồi, anh Phi bảo em về báo tin!"

Câu nói này quả nhiên hữu hiệu, bên trong lập tức có người mở cửa bước ra, đi đến trước hàng rào nhưng không mở cổng, nghi hoặc nghiêng đầu quan sát. Phương Sâm Nham nhận ra gã chính là em họ của Hoa Sam Phi tên là Bách Phấn Minh. Tên này ngày thường cậy thế Hoa Sam Phi làm đủ chuyện ác, nghề chính là bán "bột trắng" (tránh kiểm duyệt, dùng từ đồng âm), không biết hại bao nhiêu gia đình tan nát, lúc Phương Sâm Nham dựng lều cũng bị gã trấn lột sáu bảy trăm tệ! Lúc này gặp lại kẻ thù cũ, nợ mới nợ cũ cùng dâng lên trong lòng. Phương Sâm Nham cúi gằm mặt, dùng vải dầu che khuất quá nửa khuôn mặt, tay nắm chặt song sắt, giọng khàn khàn hoảng hốt:

"Anh Minh, nhiều công an lắm, đám khốn kiếp kia không biết báo án từ bao giờ!"

Bách Phấn Minh vốn tính bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh, tuy giọng Phương Sâm Nham nghe lạ tai nhưng hắn không nghĩ nhiều, nghe vậy liền giật mình kinh hãi, vội hỏi:

"Sao lại thế? Anh Phi ngày thường cho đám cớm bên kia ăn no rồi mà, bọn nó đến làm gì?"

Tâm trí hắn lúc này dồn cả vào chuyện công an, tay bất giác mở cổng sắt trên tường rào. Nhưng mở được một nửa thì thấy có gì đó không đúng, buột miệng hỏi:

"Sao anh Phi không gọi điện cho bọn tao mà lại sai mày chạy về?"

Câu hỏi này đánh trúng ngay điểm yếu nhất trong kế hoạch của Phương Sâm Nham! Nhưng y cũng là người nhanh trí, lập tức thở dài:

"Đám cớm đó lục thân bất nhận, đuổi gấp quá, anh Phi lỡ tay làm rơi điện thoại xuống vũng bùn, gọi sao được nữa? Sợ anh Minh không tin nên đặc biệt bảo em mang cái điện thoại về làm bằng chứng đây, không tin anh xem."

Nói rồi y chìa tay trái ra, trong lòng bàn tay quả nhiên có một vật màu đen giống hình chiếc điện thoại.

Thực ra lời giải thích của Phương Sâm Nham đầy sơ hở, nếu ngẫm nghĩ kỹ thì không khó để vạch trần. Nhưng Bách Phấn Minh nghe tin cảnh sát đến thì trong lòng hoảng sợ, không rảnh đâu mà suy xét, lại thấy Phương Sâm Nham hùng hồn đưa ra bằng chứng, hắn đương nhiên mở cửa, thò đầu ra nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay Phương Sâm Nham.

Tay trái Phương Sâm Nham thuận thế nắm chặt thành nắm đấm, đấm mạnh vào mặt hắn!

Một cơn đau dữ dội truyền đến từ mũi Bách Phấn Minh, nước mắt nước mũi lập tức trào ra không kìm được. Hắn đang định hét lớn thì đột nhiên cảm thấy bụng dưới truyền đến một luồng hơi lạnh thấu xương, luồng hơi lạnh ấy như thế chẻ tre xộc thẳng lên trên, đến tận yết hầu! Bách Phấn Minh trong cơn kinh hoàng và đau đớn tột độ ngẩng đầu lên, đập vào mắt là đôi mắt như đang bốc lửa! Sau đó cơn đau khổng lồ lan tràn trong ý thức, bao trùm lấy toàn bộ con người hắn.

Phương Sâm Nham từ từ buông bàn tay đang bóp cổ Bách Phấn Minh ra, gã lập tức trượt ngã xuống vũng bùn như một đống bùn nhão, máu tươi ồ ạt tuôn ra từ dưới thân, rồi lại bị nước mưa xối loãng. Tiếng mưa gió đã che giấu hoàn hảo chuỗi động tĩnh này, người trong nhà không hề phát hiện ra sự bất thường bên ngoài.

Phương Sâm Nham hít sâu vài hơi, nỗi sợ hãi lần đầu giết người nhanh chóng tan biến, thay vào đó trong lòng y dâng lên một cảm giác sung mãn kỳ lạ. Dường như hai mươi năm cuộc đời trước kia đều là sống hoài sống phí, còn cảm giác du tẩu giữa ranh giới sinh tử lúc này lại... khoái trá đến thế!

Nước mưa lạnh lẽo, nhưng toàn thân Phương Sâm Nham lại nóng hừng hực. Y hít sâu mấy hơi, mở cổng sắt rón rén bước vào. Đến sát cửa lều thì dừng lại, áp sát người vào vách ván bên cạnh. Có thể nghe rõ tiếng người đang lồng lộn bên trong:

"Nó chém tao một dao, đù má nhà nó dám chém tao một dao! Tao muốn giết sạch cả nhà nó, chó gà không tha! Bác sĩ đâu, hai đứa bay bảo mời bác sĩ đâu rồi?"

"Mưa to thế này, huyện lỵ cách đây hơn hai mươi cây số, đường xá không biết nát bét thế nào rồi, bác sĩ chắc cũng phải sáng mai mới đến được."

Tiếng quát trong phòng vừa dứt, đã nghe thấy một tiếng "bốp" giòn tan, Tây Đệ phẫn nộ gầm lên:

"Đồ vô dụng, cút ngay cho tao!"

Thanh Ba, gã đàn ông cơ bắp, ăn trọn một cái tát, oán độc lườm Tây Đệ một cái. Nhưng gã cũng biết kẻ trước mặt này ngay cả Hoa Sam Phi cũng không dám đắc tội, đành nuốt cục tức này xuống, mượn lời Hoa Sam Phi ôm mặt đi ra ngoài, miệng còn chửi đổng:

"Bách Phấn Minh! Mày chết ở xó nào rồi?"

Gã tiện chân đá văng cánh cửa lều, lực mạnh đến mức như thể coi cánh cửa xui xẻo này là mặt Tây Đệ vậy. Cánh cửa tội nghiệp bị đá mạnh đập vào tường rồi bật ngược lại, kẽo kẹt kẽo kẹt đung đưa. Lúc này Phương Sâm Nham đang nép sát vào bức tường bên phải cửa ra vào, yên lặng như một bóng ma lang thang trong đêm khuya. Trên mặt y không có bất kỳ biểu cảm nào, nhưng trong mắt lại lóe lên tia sáng điên cuồng như ngọn lửa. Tay phải y nắm chặt con dao, máu từ lưỡi dao nhỏ xuống từng giọt, tụ lại thành một vũng đỏ tươi chói mắt dưới đất.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...