Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 86: Tối Chung Tiến Hóa 86
Ngươi đã lưu lại Mộng Yểm Không Gian quá lâu. Thời hạn tối đa 30 giờ chỉ còn lại 0 giờ 28 phút 19 giây. Vui lòng chọn tiến vào thế giới Ác Mộng hoặc quay trở về thế giới thực.
Nếu vượt quá thời hạn tối đa mà vẫn tiếp tục lưu lại Mộng Yểm Không Gian, ngươi sẽ bị trừ Điểm Thông dụng tương ứng với thời gian chậm trễ. Khi số Điểm Thông dụng về 0, ngươi sẽ bị cưỡng chế đưa trở lại thế giới thực.
Phương Sâm Nham trước đó đã lờ mờ đoán được việc có thể quay về thế giới thực, chỉ là chưa biết cách nào. Lúc này, dưới sự dẫn dắt của Ấn Ký, y đi đến một cánh cửa nhỏ nằm ở phía Tây của Không gian. Bước vào trong, cánh cửa đóng lại, tạo thành một không gian kín mít hệt như buồng thang máy. Đèn báo đỏ trên trần liên tục nhấp nháy, rất nhanh sau đó Mộng Yểm Ấn Ký lại truyền đến thông báo:
Những trang bị ngươi lấy được từ thế giới Ác Mộng đã bị tháo xuống cưỡng chế và cất vào không gian cá nhân. Khi ngươi quay lại thế giới Ác Mộng, chúng sẽ được trả lại cho ngươi.
Trong thế giới thực, dù chủ động hay bị động, tuyệt đối không được tiết lộ bất kỳ thông tin nào về thế giới Ác Mộng cho người bình thường.
Những năng lực đặc biệt ngươi đạt được trong thế giới Ác Mộng, cố gắng hạn chế sử dụng ở thế giới thực. Nếu không sẽ gây ra những hiểm họa khôn lường. (Ngoại trừ Kỹ năng bị động).
Sau khi rời khỏi thế giới Ác Mộng, bảy ngày sau mới có thể vào lại.
Khi Mộng Yểm Ấn Ký nóng lên, bắt buộc phải trở lại thế giới Ác Mộng trong vòng 24 giờ để nhận nhiệm vụ. Cách thức quay lại: Tập trung tinh thần vào Mộng Yểm Ấn Ký trong lúc đi xuống cầu thang.
Thời gian trong Mộng Yểm Không Gian không đồng bộ với thế giới thực.
Năng lực thiên phú "Kiên nhẫn" (bị động) của ngươi thuộc loại năng lực ẩn, hiện tại vẫn chưa được khai phá. Ngươi không thể nhận được hiệu quả của năng lực bị động này trong thế giới thực.
Dù những thông báo này không hề đề cập đến hậu quả của việc vi phạm, nhưng cái giọng điệu lạnh lùng, nghiêm nghị kia đã đủ để nói lên tất cả. Từng chứng kiến sự kỳ diệu của Không gian này, Phương Sâm Nham tuyệt đối không muốn thử nếm mùi hậu quả của việc cãi lệnh. Sau khi thông báo kết thúc, cánh cửa nhỏ lại mở ra, trước mặt Phương Sâm Nham bất ngờ hiện ra một dãy cầu thang tăm tối, hun hút dẫn lên trên. Y hít một hơi thật sâu, chậm rãi bước lên từng bậc. Chẳng mấy chốc, ánh sáng đã rọi tới. Đi thêm một đoạn cầu thang nữa, Phương Sâm Nham bỗng hít sâu một hơi lạnh!
Ánh đèn leo lét đung đưa, những bậc thang bê tông mới đổ, dãy lan can ngổn ngang chưa được lắp đặt hoàn thiện! Đây rõ ràng là nơi Phương Sâm Nham từng bị truy sát thê thảm, gần như dồn vào bước đường cùng trước đó. Những vũng máu tươi nhỏ giọt trên mặt đất vẫn còn nguyên vẹn, thậm chí những dấu vết cọ xát vẫn hiển hiện rõ mồn một!
Phương Sâm Nham lập tức bừng tỉnh. Đây hẳn là cái gọi là hiện tượng không đồng bộ thời gian theo thuyết tương đối của Einstein: Nếu một con tàu vũ trụ bay với tốc độ xấp xỉ tốc độ ánh sáng, thời gian trên tàu sẽ trôi chậm lại. Nếu đạt đến tốc độ ánh sáng, thời gian trên tàu và trên Trái đất sẽ hoàn toàn lệch pha. Nói theo cách của người Trung Quốc xưa, thì cái câu "Một ngày trên trời bằng một năm dưới hạ giới" về mặt lý thuyết là hoàn toàn có cơ sở.
Phương Sâm Nham đứng lặng người tại chỗ, đờ đẫn nhìn xuống khoảng không gian cầu thang trống trải. Y không kìm được mà nâng bàn tay lên chăm chú quan sát. Chuỗi trải nghiệm suốt mấy ngày đêm qua, giờ hồi tưởng lại cứ ngỡ như một giấc mộng hư ảo, chẳng chân thực chút nào. Toàn thân y khẽ run lên, vừa có chút phấn khích khi trở về thực tại, lại vừa mơ hồ nảy sinh cảm giác được mất đan xen.
Đột nhiên, từ phía dưới vọng lên những tiếng người ồn ào và tiếng chửi bới ỏm tỏi! Ngay sau đó, Phương Sâm Nham nhìn thấy một đám đông ùa vào từ cổng công trường. Đám người này lấm lem bùn đất, trông khá nhếch nhác, thở hồng hộc như muốn thè cả lưỡi ra ngoài. Trên tay chúng lăm lăm đủ loại vũ khí: dao rựa, mã tấu, ống tuýp sắt, gậy gộc... Đám người này chính là bọn tay sai của Hoa Sam Phi phải đi bộ chạy tới đây. Phương Sâm Nham lại tình cờ đứng ngay dưới ánh đèn ngay lối lên cầu thang, chẳng khác nào ngọn hải đăng giữa đêm đen tĩnh mịch. Bọn chúng vốn đã coi y là cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt, nên một tên tinh mắt trong đám đã nhận ra ngay, chỉ tay về phía y, gào lên đầy kích động và vui sướng:
"Thằng khốn nạn kia ở đằng kia!"
…
Trong mắt đám tay sai này, Phương Sâm Nham đã ăn đạn mà vẫn ráng lết được đến đây thì chẳng khác nào rùa trong hũ, năm trăm vạn dễ như trở bàn tay, món hời từ trên trời rơi xuống. Bọn chúng chẳng thèm dừng lại lấy một nhịp thở, cứ thế ùn ùn lao lên như một bầy ong vỡ tổ. Thấy cảnh này, Phương Sâm Nham chợt thấy lòng chùng xuống, nhưng những lần vào sinh ra tử trong Mộng Yểm Không Gian đã trui rèn cho y khả năng ứng biến nhạy bén. Y khẽ cau mày, lập tức quay ngoắt người, lao thẳng lên tầng thượng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook