Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 93: Tối Chung Tiến Hóa 93
Trở thành Khế ước giả đồng nghĩa với việc tiềm năng ẩn sâu bên trong cơ thể đã được đánh thức hoàn toàn. Chỉ cần tích cực rèn luyện và chiến đấu, những giới hạn của cơ thể sẽ liên tục bị phá vỡ, cho đến khi đạt sát ngưỡng tối đa của một người bình thường. Khi đến giai đoạn này, một Khế ước giả hoàn toàn có thể được xem như sự hội tụ của nhiều nhà vô địch thế giới ở các bộ môn khác nhau, đạt đến đỉnh cao giới hạn thể chất mà con người có thể chạm tới. Và một khi đã chạm đến ngưỡng đó, dù Khế ước giả có nỗ lực luyện tập hay chiến đấu đến đâu, các điểm thuộc tính cá nhân cũng không thể tăng thêm nửa điểm. Bởi lẽ toàn bộ tiềm năng cơ thể đã bị khai thác cạn kiệt, con đường duy nhất để tiến xa hơn là sử dụng điểm kỹ năng cơ sở thu được trong Thế giới Ác Mộng.
Sự tăng trưởng vượt bậc trong giai đoạn đầu này thực chất là một cơ chế bảo vệ mà Mộng Yểm Không Gian dành cho các Khế ước giả, nhằm giúp họ có một bước đệm phát triển nhanh chóng. Nhờ đó, họ có thể sớm thích nghi với môi trường đầy rẫy hiểm nguy của Thế giới Ác Mộng. Việc cộng thêm 50% chỉ số thuộc tính cơ bản cho Khế ước giả trong lần đầu tiên tham gia không gian vừa mang ý nghĩa bảo vệ người mới, vừa là bước đệm để họ làm quen dần với những biến đổi kỳ diệu của cơ thể.
Trong lúc dòng suy nghĩ vẫn đang miên man, Phương Sâm Nham đã nhanh chóng trói gọn Tứ "Phấn Trường" và Hỏa Tử lại. Hai gã này vừa lạnh vừa đói, lại bị nỗi sợ hãi và cái rét cắt da cắt thịt hành hạ, toàn thân cứ run lên bần bật. Ánh mắt chúng tràn ngập sự bất lực và hèn nhát, lấy đâu ra nửa điểm sức lực để phản kháng? Sau khi trói xong, Phương Sâm Nham xách Hỏa Tử - kẻ nhát gan nhất - vào một khu nhà xưởng gần đó. Y im lặng nhìn chằm chằm gã một lúc lâu, cho đến khi Hỏa Tử sợ hãi đến mức khóc rống lên, y mới nhàn nhạt lên tiếng:
"Mày muốn chết hay muốn sống?"
Nghe câu này, Hỏa Tử như người sắp chết đuối vớ được cọc, lập tức bùng nổ một sức mạnh chưa từng có, vừa vùng vẫy vừa gào khóc:
"Đương nhiên là muốn sống rồi! Anh Nham tha mạng, chuyện này không liên quan đến tôi đâu. Người của Phúc Viễn các anh, tôi chưa từng chạm vào dù chỉ một cọng lông!"
Phương Sâm Nham lạnh lùng đáp:
"Tao đương nhiên biết mày chưa đụng vào họ, nếu không mày nghĩ mày còn sống đến giờ này sao? Khai hết những gì mày biết về Hoa Sam Phi ra đây, lát nữa tao sẽ đối chiếu lại với thằng Tứ "Phấn Trường" bên kia. Nếu lời khai của hai đứa mày mà sai lệch..."
Nói đến đây, Phương Sâm Nham nhếch mép cười gằn, bỏ lửng câu nói. Hỏa Tử rùng mình một cái, chợt nhớ đến khuôn mặt nát bét kinh hoàng của Bưu ca ban nãy, vội vàng gật đầu như gà mổ thóc:
"Tôi nói! Tôi nói hết!"
Nửa giờ sau, Phương Sâm Nham bước ra khỏi nhà xưởng. Y đương nhiên đã moi được những thông tin mình cần. Tứ "Phấn Trường" trước đó từng tát Đại Tứ Thúc một cái, nên Phương Sâm Nham đã chặt đứt một bàn tay của gã, còn Hỏa Tử lại may mắn giữ được cái mạng. Tuy nhiên, nét mặt Phương Sâm Nham lại không hề nhẹ nhõm chút nào, bởi y nhận ra mình đã đánh giá quá thấp thế lực của Hoa Sam Phi. Tên này giờ đây đã leo từ chức cán bộ nòng cốt lên vị trí Đường chủ của băng Quỷ Tử, quan hệ với đại ca của băng đảng là "Hắc Quỷ Đông" cũng từ cấp dưới chuyển sang ngang hàng. Điều này có nghĩa là, dù Tây Đệ có chết ở trong trấn, Hắc Quỷ Đông cũng chẳng thể đụng đến hắn được nữa.
Mặc dù Phương Sâm Nham trước đây không nhúng chàm vào thế giới ngầm, nhưng cũng ít nhiều nghe qua vài tin hành lang về băng Quỷ Tử. Nếu Hoa Sam Phi đã leo lên chức Đường chủ, thì tiếng nói của hắn trong bang hội sẽ có trọng lượng hơn rất nhiều. Nếu có biến cố gì xảy ra, việc hắn điều động vài tay súng từ Việt Nam sang cũng không phải là chuyện bất khả thi. Đối với Phương Sâm Nham, đây quả thực là một tin cực kỳ tồi tệ.
…
Việt Nam là một quốc gia nghèo nàn về kinh tế nhưng lại vô cùng ngoan cường. Trong suốt mười hai năm ròng rã từ 1961 đến 1973, họ đã kiên cường chiến đấu chống lại quân đội Mỹ, chịu vô vàn mưa bom bão đạn. Đến năm 1979, họ lại tiếp tục trải qua một cuộc chiến tranh biên giới cục bộ với Trung Quốc. Trong tình thế toàn dân kháng chiến, có thể nói những cao thủ tác chiến rừng núi ở đây nhiều vô kể. Đám người này tuyệt đối không phải hạng lính kiểng, mà đều là những cựu binh dạn dày sương gió, từng trải qua ranh giới sinh tử nơi tiền tuyến!
Mặc dù phần lớn những người từng tham gia chiến tranh Việt Nam nay đã già yếu và thưa thớt dần, nhưng nghe đồn trong bang Quỷ Tử vẫn còn vài tên tay súng từng được đích thân những bậc tiền bối tham gia cuộc chiến tranh biên giới Trung - Việt năm xưa rèn giũa. Thậm chí, bọn chúng còn thường xuyên tham gia những cuộc đụng độ đẫm máu với các trùm ma túy ở khu vực Tam Giác Vàng. Những tên này có độ tuổi trung bình từ 40 đến 50, trên tay nhuốm đầy máu tươi, thủ đoạn thì vừa lão luyện vừa vô cùng tàn độc! Băng Quỷ Tử trong những phi vụ buôn lậu thậm chí còn dám nổ súng chống trả lực lượng bộ đội biên phòng Việt Nam, cũng chính là nhờ cậy vào những tay súng khét tiếng này.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook