Tối Chung Tiến Hóa (100đ/C)
-
Chapter 95: Tối Chung Tiến Hóa 95
Y kéo sụp vành mũ áo mưa xuống, quay đầu hờ hững nhìn lại hiện trường vụ tai nạn một lần nữa, rồi sải bước tiến về phía thị trấn Tứ Kiều. Dù cho mưa gió bão bùng có vùi dập đến đâu, cũng không thể ngăn cản nổi những bước chân vững chãi và kiên định của Phương Sâm Nham!
"Phập" một tiếng nhẹ nhàng vang lên.
Âm thanh này đã quá đỗi quen thuộc với Phương Sâm Nham. Mỗi lần mổ bụng cá trên tàu Phúc Hưng, y đều nghe thấy những âm thanh tương tự. Chỉ là y không ngờ rằng, tiếng con dao mổ cá đâm ngập vào da thịt con người lại chẳng khác là bao so với lúc mổ cá.
Y nới lỏng bàn tay trái đang bịt chặt miệng kẻ địch, thuận đà khẽ đẩy một cái. Kẻ địch mất đi điểm tựa, từ từ đổ gục xuống đất, chân tay co giật loạn xạ. Ánh mắt gã mờ dần, sự sống đang trôi tuột đi theo từng dòng máu tươi tuôn trào như suối, và chẳng mấy chốc sẽ đi đến hồi kết. Khuôn mặt lạnh tanh, Phương Sâm Nham chùi đế giày lên mặt gã, rồi đẩy cánh cửa trước mặt bước vào.
Bên trong nhà trống không.
"Phù..." Phương Sâm Nham thở dài một hơi, trong lòng trào dâng một thứ cảm xúc vô cùng phức tạp, vừa có chút tiếc nuối, lại vừa xen lẫn vài phần may mắn. Mười phút trước y đã đặt chân đến thị trấn Tứ Kiều, và vừa đến nơi là tiến thẳng đến sào huyệt của Hoa Sam Phi. Đối với một nơi đã gắn bó suốt mấy năm trời như Tứ Kiều, Phương Sâm Nham dù nhắm mắt cũng có thể thuộc lòng từng ngõ ngách. Vì vậy, khi y với tốc độ sấm sét không kịp bưng tai nhảy qua hàng rào vào nhà Hoa Sam Phi, thứ chào đón y là hai tên tay sai đang trợn mắt kinh ngạc... và một cái chậu nhuốm máu đặt cạnh chuồng chó.
Nhìn thấy cái chậu ấy, tai Phương Sâm Nham ù đi, máu nóng dồn hết lên mặt. Một ngọn lửa cuồng nộ không thể kìm nén bùng cháy dữ dội trong lồng ngực y.
Bởi vì bên trong cái chậu đó, chính là những đốt ngón tay bị chặt đứt của Đại Tứ Thúc! Có lẽ vì cảm thấy bị Phương Sâm Nham "chơi xỏ một vố", cục tức trong lòng không có chỗ xả, Hoa Sam Phi đã đem cái chậu này vứt cho con chó sói của mình ăn! Trong hoàn cảnh này, mọi lời nói đều trở nên vô nghĩa, chỉ còn lại bốn chữ "Không chết không ngừng" mà thôi.
Hai tên tay sai kinh ngạc kia đã bị Phương Sâm Nham đâm chết tại chỗ chỉ trong vòng nửa phút ngắn ngủi. Con chó sói sủa ầm ĩ lao tới cũng bị y dùng chân đạp chết tươi. Đương nhiên, Phương Sâm Nham cũng phải trả giá bằng ba nhát chém. Tuy nhiên, nhờ lợi thế Thể lực vượt trội, những vết thương tuy trông có vẻ đáng sợ, da thịt lật ngược, nhưng thực chất không hề tổn thương đến gân cốt, chỉ có thể coi là vết thương ngoài da.
Sau khi liên tiếp hạ gục hai người, Phương Sâm Nham mới dần lấy lại bình tĩnh. Y bắt đầu lục soát toàn bộ căn nhà, và phát hiện ra một người đàn ông trung niên đang run rẩy lẩy bẩy. Phương Sâm Nham có biết gã này. Hắn tên là Hàn Duệ, em vợ của Hoa Sam Phi, thường ngày làm cai thầu xây dựng ở Thành phố Phòng Thành Cảng. Nói trắng ra là ỷ vào thế lực xã hội đen của Hoa Sam Phi để cưỡng chế giải tỏa mặt bằng, nghe đâu đã từng bức ép đến chết, đến phát điên mấy hộ gia đình.
Tuy gã này ra tay tàn độc, nhưng thực chất lại là kẻ nhát gan. Vừa bị kề dao vào cổ là gã đã khai sạch sành sanh: Hóa ra Tây Đệ đã chết ở Tứ Kiều, mà Hoa Sam Phi lại không thể giao người ra đền mạng. Hắn cũng thừa biết lão tử của Tây Đệ - Hắc Quỷ Đông - chẳng phải hạng hiền lành gì. Lão ta mà nổi điên lên, rất có thể sẽ lôi gia đình hắn ra trút giận. Vì vậy, Hoa Sam Phi đã tức tốc chuồn khỏi thị trấn ngay trong đêm, đồng thời thông báo cho họ hàng, người thân đến sào huyệt Tứ Kiều này để lánh nạn.
Nhà của Hàn Duệ ở gần đây nhất nên gã đến thị trấn Tứ Kiều đầu tiên. Còn Hoa Sam Phi phải đến Thành phố Phòng Thành Cảng để đón vợ con, tiện thể huy động thêm đám tay súng thân tín về để co cụm phòng thủ, đề phòng Hắc Quỷ Đông chó cùng dứt giậu. Thế nên, bét nhất cũng phải một hai tiếng nữa hắn mới quay lại.
Phương Sâm Nham không phải chưa từng nghĩ đến việc cứ ôm cây đợi thỏ trong nhà, đánh cho hắn không kịp trở tay. Nhưng khả năng cao là Hoa Sam Phi sẽ mang theo những tay súng xã hội đen tinh nhuệ để bảo vệ. Đối với Phương Sâm Nham, phần thắng trong tình huống đó không được đảm bảo chắc chắn. Vì thế, sau khi đâm chết Hàn Duệ, y bắt đầu lùng sục toàn diện và triệt để căn nhà. Một phần là để kiểm tra xem có còn kẻ nào lọt lưới hay không, phần khác tất nhiên là để "hốt một mẻ lớn" rồi chuồn êm. Đúng như câu "Quân tử trả thù mười năm chưa muộn", thực lực của y sẽ không ngừng thăng tiến từng ngày. Trong khi đó, Hoa Sam Phi dù có trốn lên trời cũng chẳng thoát khỏi cái miếu này. Việc lấy mạng chó của hắn chỉ là chuyện sớm muộn, chẳng việc gì phải mạo hiểm quá lớn ngay lúc này.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook