Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 0: Mở đầu

Sẵn sàng

Vô vàn truyền thuyết viết về những anh hùng đã kể rằng, dù đứng ở bất cứ vị trí nào, một khi ta đưa mắt hướng về phía bầu trời đêm bao la, thì sẽ nhìn thấy được các Tinh Tọa. Những Tinh Tọa này là những vết tích, là cuộc đời của các vị anh hùng từng một thời tung hoành khắp vùng đất. 

Câu chuyện này nửa phần là thật, nửa phần là giả dối.

Phần thật là, những anh hùng đã lập nên kỳ tích sẽ lưu lại những ngôi sao của mình trên bầu trời đêm và hóa thành những thực thể tối thượng được gọi là Tinh Tọa. Vậy nên, phần 'Tinh Tọa là cuộc đời của những vị anh hùng' là hoàn toàn chính xác. 

Vậy thì phần sai nằm ở đâu?

Chính là phần 'dù đứng ở bất cứ vị trí nào, một khi ta đưa mắt hướng về phía bầu trời đêm bao la, thì sẽ nhìn thấy được các Tinh Tọa'. Cậu ngẩng đầu lên nhìn trời. Hay nói đúng hơn, là nhìn lên trần của thành phố mà cậu đã lớn lên, nơi cậu vẫn xem đó là bầu trời.

Phản chiếu trong mắt cậu không phải là bầu trời đêm bao la hay những Tinh Tọa tỏa sáng rực rỡ.

Mà là khói bụi mù mịt, là những khối quặng đá gắn chênh vênh trên trần nhà. Chỉ có thứ ánh sáng nhân tạo từ quặng đá ấy rọi vào đôi mắt cậu. Thành phố này, không có bầu trời, lại càng không có Tinh Tọa. 

"Đương nhiên rồi."

Một nụ cười khẩy bật ra khỏi khóe môi cậu.

Ở thành phố này thì làm sao có thể nhìn thấy thứ như ngôi sao được. 

Thành Phố Ngầm, Artman… 

Là nơi mà ngay cả mặt trời, vốn công bằng soi chiếu vạn vật, cũng đã ruồng bỏ. Nơi chìm trong bóng cậu quanh năm suốt tháng bất kể ngày đêm. Thành phố này phải dựa vào thứ ánh sáng nhân tạo của quặng đá vì không có ánh mặt trời.

Người ở thành phố phía trên gọi nơi đây là "Bãi Rác", một nơi chôn lấp những thứ rác rưởi đã bị vứt đi.

***

Thành Phố Ngầm, Artman.

Những người sống ở thành phố này chủ yếu thuộc hai nhóm: những kẻ bị trục xuất khỏi thành phố bên trên, hoặc con cái của những kẻ đó.

Trong hai nhóm đó, cậu thuộc về vế sau. Dù không phạm trọng tội gì, nhưng cậu sinh ra đã mang số phận phải sống cả đời ở thành phố này. Dĩ nhiên, đó chỉ là suy nghĩ của cậu thôi, còn những kẻ ở khu trên dường như lại nghĩ khác. 

“Với bọn chúng, những đứa trẻ do rác rưởi sinh ra thì đương nhiên cũng là rác rưởi. Chỉ vì được sinh ra, bọn chúng tin rằng chúng ta đã làm ô uế thế giới này, nên việc ra đời của chúng ta tự thân nó đã là một tội lỗi rồi.”

Đó là lối suy nghĩ đặc trưng của đám người khu trên và thái độ thường thấy của bọn họ đối với thành phố này. Theo lý lẽ đó, cậu đã là tội nhân từ lúc lọt lòng, mang số kiếp phải mục ruỗng ở thành phố này cho đến chết.

"Thằng bé thật tội nghiệp..."

"Đáng tiếc cho đứa nhỏ quá."

Nhiều người tỏ lòng thương hại cậu, nhưng sự thương hại của họ chẳng dễ chịu chút nào. Bởi cậu có biết thế giới ngoài kia trông như thế nào đâu.

Ánh mặt trời ấm áp mà họ nhắc đến, cánh đồng xanh mướt bao la; biển xanh biếc trải dài đến tận chân trời.

Cậu chưa từng được ngắm nhìn, cũng không thể tưởng tượng nổi. Thật khó mà khao khát những thứ mà đến bản thân còn không thể hình dung ra. Nói thật, cậu chẳng có mấy hứng thú với thế giới bên ngoài.

Chỉ có duy nhất một điều.

 "Những ngôi sao."

Cậu lẩm bẩm bâng quơ. 

"Ngôi sao, Tinh Tọa, các anh hùng." 

Cậu vươn tay ra lấy một cuốn truyện cổ tích.

Đó là cuốn truyện cậu tình cờ nhặt được khi còn nhỏ, tên là "Biên Niên Sử Arthur". Cuốn truyện cũ sờn mà cậu đã đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần. 

"Biên Niên Sử Arthur" kể về hành trình của một anh hùng. Cuốn truyện theo chân cuộc đời của một vị anh hùng sống từ hàng trăm năm trước. Trong truyện, Arthur đã rút được một thanh kiếm cắm chặt trong đá, một chiến tích không ai làm nổi, và chu du khắp đại lục chỉ với thanh kiếm đó.

Với danh nghĩa là một hiệp sĩ, và là một anh hùng. 

Arthur, người đã cứu được rất nhiều người và đánh bại vô vàn ác quỷ, cuối cùng đã hóa thành một Tinh Tọa khi kết thúc cuộc hành trình của mình. Mười ba chiến công mà ông lập được đã hóa thành những ngôi sao và khắc ghi vào bầu trời đêm. 

"Tinh Tọa."

Cậu lật đến trang cuối của cuốn truyện. Đó là trang cậu đã xem nhiều nhất, trang minh họa Tinh Tọa của Arthur. Cậu lặng lẽ ngắm nhìn Tinh Tọa chiếm trọn cả trang giấy. 

Có tất cả mười ba ngôi sao. Tinh Tọa này có hình dạng của một thanh kiếm, được tạo thành bằng cách nối các ngôi sao lại với nhau.

Khi cậu đang ngắm nhìn Tinh Tọa, một dòng chữ ngắn bên cạnh hình minh họa lọt vào mắt cậu.

[Dù có đứng ở bất cứ đâu trên vùng đất này, một khi đưa mắt hướng về phía bầu trời, ta sẽ nhìn thấy được các Tinh Tọa]

Cậu ngẩng đầu nhìn lên trời. 

Tất nhiên, không có một ngôi sao nào để ngắm nhìn cả. 

"Có thấy gì đâu, chết tiệt."

Một tiếng thở dài tuột ra khỏi môi cậu. Phải, cậu chẳng bận tâm đến những mặt khác của thế giới bên ngoài, nhưng... cậu khao khát được tận mắt nhìn thấy Tinh Tọa đó.

Chẳng rõ vì sao, chỉ là cậu muốn thấy những ngôi sao thôi. Một sự tò mò đơn thuần, một nỗi ao ước. Là một giấc mơ khó thành hiện thực, một giấc mơ chẳng khác nào vọng tưởng. 

"Cuộc đời."

Trong lúc đang ngẩng đầu, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu cậu.

Quả thật, cũng có câu nói thế này. Đừng xúc phạm những ngôi sao khi ta nhìn lên trời cao. Những ngôi sao có thể nghe thấy giọng nói của ta miễn là ta nhìn thấy họ, dù ta có ở nơi nào đi chăng nữa. 

'Những ngôi sao không thể nghe thấy lời bất kính nếu họ không được nhìn thấy'

Cậu hình dung ra Tinh Tọa của Arthur, rồi giơ ngón giữa về phía bầu trời, buông một lời chửi rủa nhẹ. Một lời lăng mạ đầy khiêu khích mà Arthur, nếu nghe được, chắc chắn sẽ không thể ngó lơ, ẩn ý rằng ông chẳng qua chỉ là một kẻ may mắn gặp đúng thời mà thôi.

Một giây, hai giây, ba giây... một phút trôi qua.

Đương nhiên, chẳng có thứ gì như thiên phạt giáng xuống cả.

'Chắc chỉ vậy thôi.' 

Cậu thở dài rồi đứng lên. Hôm nay còn nhiều việc phải làm lắm.

"Haa.."

Giá mà có thiên phạt giáng xuống. Vì có vẻ như vậy còn tốt hơn cuộc sống tẻ nhạt này của cậu.

***

Một lúc sau sau khi cậu thiếu niên đã rời đi…

Bên trên Thành phố Ngầm Artman, cao hơn cả thành phố khổng lồ được xây dựng trên nó, giữa bầu trời đêm bao la, một Tinh Tọa chợt lóe sáng. Đó không phải Tinh Tọa của Arthur mà cậu đã nhìn thấy trong cuốn truyện cổ tích.

Không, đó không phải là Tinh Tọa hình thanh kiếm tạo thành từ mười ba ngôi sao, mà là một Tinh Tọa tĩnh lặng, như một mặt hồ yên ả canh giữ cạnh bên.

Mặt hồ hiền hòa ôm ấp những ngôi sao để vị vua đang ngủ sâu có thể yên lòng nhắm mắt. Nhưng rồi, Tinh Tọa vốn tĩnh lặng ấy bỗng dưng tỏa ra ánh sáng chói lòa. Như thể cơn thịnh nộ của một ngôi sao.

Tinh Tọa đó được gọi tên là ‘Quyền Trượng Tuyển Chọn’.

Tinh Tọa đã đồng hành cùng Arthur từ đầu đến cuối cuộc hành trình của ông ấy.

Pháp Sư Hồ Nước, Merlin.

Tinh Tọa của Merlin, mang dáng hình một hồ nước, chợt gợn sóng dữ dội. Nhân dạng thực sự của cô ấy, ngự trị sâu bên trong Tinh Tọa, mở trừng mắt nhìn xuống Trái Đất. Giọng nói của một đứa trẻ hỗn xược vang vọng bên tai Merlin.

Arthur chỉ là kẻ may mắn sinh đúng thời. Nếu ở thời đại này thì ông ta chẳng là gì cả. 

“Cay cú sao? Muốn phản bác không?”

“Vậy thì hãy mang thiên phạt xuống đây đi.”

Đó là những lời lẽ cực kỳ xúc phạm, lại còn mơ hồ và chung chung đến mức Merlin không biết phải chỉ trích từ đâu. Lần đầu tiên sau một khoảng thời gian dài, Merlin cảm thấy sau gáy mình nóng ran.

"Chà"

Merlin bật cười, đưa tay vuốt ngược mái tóc xanh nhạt pha trắng của mình. Mái tóc uốn lượn luồn qua những ngón tay thon dài.

"Là tên điên nào đây?"

Đôi mắt Merlin bừng cháy lửa giận.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...