Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 1: Chó săn Najin (1)

Sẵn sàng

Pháp sư Hồ nước, Merlin.

Tinh Tọa thường giống như một hồ nước êm ả và xinh đẹp với những gợn sóng lăn tăn, giờ đây lại đang sôi sục điên cuồng như nước trong nồi.

"Chà, chà, chà…!"

Cô đưa tay ôm chặt cái gáy đang nóng bừng lên của mình.

"Là tên điên nào đây?"

Những ngôi sao lắng nghe giọng nói của con người là sự thật được lan truyền rộng rãi, nhưng thực tế lại hơi khác một chút. Vì còn có một điều kiện kèm theo.

Những ngôi sao sẽ lắng nghe giọng nói của người có đủ tư chất.

Không phải tất cả giọng nói của con người đều có thể chạm đến những ngôi sao. Hầu hết giọng nói chỉ trở thành những tiếng ồn nhỏ lướt qua Tinh Tọa, chỉ có giọng nói của người có đủ tư chất mới có thể trở thành câu văn có ý nghĩa.

‘Ngay cả như vậy thì cũng chỉ nghe như tiếng thì thầm rất nhỏ thôi chứ…’

Rõ ràng là phải như thế, vậy thì là vì lý do gì?

Merlin nhớ lại giọng nói vừa vang lên bên tai mình vài phút trước. Giọng nói đó quá rõ ràng. Không chỉ là một câu nói có ý nghĩa, cô còn có thể nghe ra cả giọng điệu chế nhạo trong đó.

Một giọng nói rõ ràng đầu tiên được nghe thấy sau hàng trăm năm.

Đó chính là ý chí rõ rệt của một người có đủ tư chất anh hùng.

Và ý chí mà giọng nói đó truyền tải đủ để khiến hồ nước tĩnh lặng của Merlin sôi sục. Giọng nói đó đã phủ nhận thẳng thừng công trạng của Vua Arthur, chế nhạo ông là 'kẻ cơ hội thời thế'.

"Thật sự điên rồi sao?"

Đôi mắt Merlin nổi lên những tia máu.

Tinh Tọa Thanh Gươm Tuyển Chọn, nhân vật chính trong Biên Niên Sử Athur, là Tinh Tọa có nhiều tín đồ nhất trên toàn lục địa. Không ai là không biết.

Vậy mà lại dám sỉ nhục Arthur sao?

Lại còn bằng những lời lẽ vô lý như vậy?

Tên này muốn chết đến phát điên rồi?

Merlin trừng mắt nhìn xuống Trái Đất. Tầm mắt của cô có thể vươn tới bất cứ đâu mà ánh sao chiếu đến. Cô nhanh chóng đảo mắt tìm kiếm chủ nhân của giọng nói vừa vang vọng bên tai mình.

Nhưng mãi vẫn không thấy.

Hình như lúc giọng nói vang lên bên tai, cô có thoáng thấy một thiếu niên vô cùng hỗn xược... nhưng giờ nhìn khắp nơi cũng không thấy bóng dáng cậu ta đâu cả.

‘Trốn vào nơi ánh sao không chiếu đến được sao?’

Dù vậy cũng không sao.

Cứ thử xem có trốn được cả đời không.

"Chỉ cần rơi vào mắt ta thôi."

Cạch.

Merlin cắn móng tay mình. Đôi mắt đỏ ngầu của cô đảo qua lại nhanh chóng. Cô sẽ không bỏ lỡ bất cứ thứ gì, dù chỉ là một dấu vết nhỏ nhất.

"Ngươi sẽ không được chết yên ổn đâu, nhóc con à."

Dù là thiên tài hiếm có sở hữu tư chất anh hùng, dù là tín đồ của ngôi sao phụng sự một Tinh Tọa khác, hay là đệ tử được Kiếm Sư yêu quý đi chăng nữa, thì đối với Merlin, những điều đó chẳng hề quan trọng.

Cô chỉ cần phải cho hắn biết cái giá phải trả khi dám sỉ nhục vị vua của cô.

Pháp sư Hồ nước đã thề với Tinh Tọa của mình. Rằng cô nhất định sẽ tìm ra và nghiền nát thằng nhóc hỗn xược đó.

***

"Uh, gì thế nhỉ."

Cậu xoa gáy mình.

Tự dưng cậu cảm thấy gáy nhói lên, cảm giác hơi bất an. Cứ như có ai đó vừa thề với trời xanh là sẽ tóm lấy và xử đẹp cậu vậy.

‘Là ai nhỉ?’

Thực ra thì cậu cũng gây thù chuốc oán khá nhiều nơi, nên những kẻ rắp tâm xử lý cậu cũng không phải chỉ một hai người. Chắc cũng không phải chuyện gì to tát đâu. Có thể là tên móc túi Tus mới bị cậu bẻ gãy tay hôm trước, cũng có thể là tên bợm rượu Belga...

Dù sao thì có vẻ cũng không phải vấn đề gì quá nghiêm trọng.

"Hmm..."

Gạt bỏ những suy nghĩ vẩn vơ, cậu lại mở mắt ra.

"Offen, phương pháp thiền định này có hiệu quả thật không vậy?"

Cậu quay đầu nhìn về một góc của bãi đất trống. Có một người đàn ông ăn mặc lôi thôi đang ngồi ở đó. Ông ấy cũng giống như là một sư phụ dạy kiếm cho cậu. Nghe câu hỏi của cậu, ông ấy chậm rãi mở miệng.

"Đương nhiên rồi. Tịnh tâm bằng thiền định là điều cơ bản nhất. Nếu tâm dao động thì mũi kiếm cũng..."

Lại bắt đầu rồi.

Cậu lắc đầu, rút kiếm ra.

"Mấy cái đó thì thôi đi, xem cháu vung kiếm này."

"Chậc. Tôn trọng sư phụ chút đi chứ, cái thằng nhóc chết tiệt này."

"Vậy thì ít nhất cũng bỏ cái chai rượu đang ngậm trong miệng xuống đi."

Cậu liếc nhìn Offen đang tu rượu từ sáng sớm với ánh mắt thương hại. Nghe nói trước khi bị đày xuống thành phố ngầm, ông ấy từng là một lính đánh thuê khét tiếng ở khu trên... nhưng mỗi lần nhìn thấy bộ dạng này của ông ấy, cậu lại nghi ngờ về lời đồn đó.

Bộ râu xồm xoàm không được cắt tỉa. Trang phục lôi thôi và ánh mắt say rượu.

Ai nhìn vào Offen cũng đều sẽ lẩm bẩm 'Ừm, một tên bợm rượu.' rồi bỏ đi, vì ông ta có vẻ ngoài đúng kiểu như vậy.

‘Nhưng mà thôi…’

Cậu vào thế và vung kiếm.

‘Ít ra thì thực lực ông ấy cũng là thật.’

Ngay khi cậu vung kiếm, một giọng nói sắc bén vang vọng khắp bãi đất trống.

"Cứng quá. Thả lỏng ra chút đi. Khép khuỷu tay vào trong thêm di."

Đó là lời phê bình của Offen.

Cậu điều chỉnh tư thế theo lời chỉ dẫn đó và hiệu quả xuất hiện ngay lập tức. Tiếng vung kiếm trở nên trầm hơn một chút. Rõ ràng là đã thả lỏng hơn nhưng âm thanh lại nặng hơn, cậu thoáng kinh ngạc.

Vùuuuu.

Cậu tiếp tục vung kiếm, và Offen chỉ ngắn gọn góp ý một hai câu. Cách dạy của Offen luôn như vậy. Ông ấy không hề thị phạm cách vung kiếm, cũng không trực tiếp chỉnh sửa tư thế, nhưng vẫn đưa ra lời khuyên.

‘Và…’

Những lời khuyên đó luôn chân thành.

Nhìn bề ngoài thì giống một tên bợm rượu, thực tế cũng là một tên bợm rượu... nhưng ít nhất khi nói về kiếm thuật, Offen trở nên cực kỳ nghiêm túc.

"Hạ thấp trọng tâm xuống."

Giống như ngay lúc này.

"Mở to mắt ra."

Giọng nói sắc bén.

"Hít vào. Thở ra đi. Gồng sức quá rồi đấy."

Không phải ánh mắt say rượu, mà là đôi đồng tử sắc lẹm.

"Không phải dùng sức nặng để đè xuống. Thứ trên tay nhóc không phải là vũ khí cùn, mà là lưỡi dao sắc bén để chém. Đừng đè xuống, hãy vung như lướt qua."

Lắng nghe giọng nói của Offen, cậu vung kiếm một lúc lâu. Mồ hôi chảy dọc sống lưng cậu.

"Dồn sức vào chân và tiến về phía trước. Không phải vung kiếm bằng sức mạnh. Hãy nhìn đến cuối đường kiếm đi."

Lắng nghe lời khuyên đó, cậu nghĩ.

Có lẽ, cú vung kiếm này sẽ là cú cuối cùng. Vì hôm nay cậu có khá nhiều việc phải làm.

‘Cú cuối cùng phải thật gọn gàng.’

Cậu điều chỉnh lại tư thế cầm kiếm.

Khắc ghi những lời khuyên đã nghe hôm nay vào đầu, cậu điều chỉnh lại hơi thở. Giọng nói của Offen như ảo thanh vang vọng bên tai.

‘Bước một bước lớn.’

Bịch.

‘Điều hòa hơi thở, trong trạng thái cơ thể không gồng cứng đờ, hãy nhìn đến tận cùng mũi kiếm.’

Thở ra, cậu vung kiếm.

Từ trên xuống dưới, một cú vung cơ bản nhất chẳng đáng gọi là kiếm thuật. Nhưng vào khoảnh khắc vung kiếm, cậu đã cảm nhận được.

Khác với mọi khi.

Xoẹt!

Tiếng kiếm xé gió vang lên.

Quỹ đạo mà mũi kiếm vẽ ra hiện lên rõ ràng. Một quỹ đạo màu trắng bạc được vẽ ra một cách gọn gàng không chút rung lắc. Sau khi tiếng cắt xoẹt vang lên, cậu mới hít một hơi thật sâu.

"Khụ, khụ!"

Không hiểu sao nhưng hơi thở khi hít vào lại nóng rực. cậu ho khan vì luồng khí nóng bất ngờ, rồi quay đầu về phía Offen.

"Offen, cú vừa rồi khá ổn phải không?"

Một đường kiếm gọn gàng đến mức chính cậu cũng ngạc nhiên.

Cậu hỏi với một chút kỳ vọng và phấn khích, nhưng Offen lại nhìn cậu với ánh mắt hờ hững. Offen mấp máy môi mấy lần rồi lại thôi.

"Ờ thì..."

Sau một lúc trôi qua.

Offen lẩm bẩm một cách ngơ ngác.

"Không tệ hả?"

"Câu trả lời mập mờ đó là sao vậy?"

"Không, ý là, cũng được. Gọn gàng đấy."

"Đúng không?"

Cậu cười khẩy. Cậu lau những giọt mồ hôi đọng trên trán trước khi tra kiếm vào vỏ. Khi cậu đang dọn dẹp, Offen hỏi cậu.

"Có việc phải đi đâu à? Hôm nay kết thúc sớm hơn mọi khi."

"Cháu còn đi đâu được chứ? Tất nhiên là công việc rồi."

"Lần này là ai?"

Ánh mắt Offen nheo lại ngay lập tức.

Cậu cười gượng đáp.

"Là Tricksy."

"Tricksy ở quán rượu Lilac?"

Cậu gật đầu, Offen tặc lưỡi một tiếng.

"Thằng đó cuối cùng cũng vượt quá giới hạn rồi hử."

"Nghe nói hắn bắt đám trẻ con về mổ bụng bán rồi bị Ivan tóm được. Biết làm sao giờ, phải xử lý thôi."

"Nhóc sao?"

"Còn ai khác ngoài cháu chứ? Dù gì cũng mang danh là chó săn của Ivan mà."

"Thật là."

Offen lẩm bẩm rồi lại tu rượu.

"Thằng Ivan đó lại sai một thằng nhóc như ngươi làm đủ thứ việc. Đúng là một thằng khốn nạn, một tổ chức khốn nạn."

"Nói vậy chứ ông cũng thuộc nhóm của Ivan còn gì."

"Đó là do thằng đó năn nỉ mãi thôi...Ugh, thôi quên đi."

Offen xua tay. Ý là bảo cậu biến đi nhanh lên.

Cậu bật cười rồi cất bước đi.

"Najin."

Đi được vài bước thì nghe thấy tên mình được gọi nên cậu quay lại. Offen vẫn ngồi đó, đã đặt chai rượu rỗng xuống đất, đang nhìn thẳng vào cậu.

"Mai lại đến."

"Không nói thì cháu cũng đến."

***

Bãi đất trống nơi Najin vừa rời đi.

Offen chậm rãi đứng dậy và tiến đến vị trí Najin vừa vung kiếm lúc nãy.

"..."

Ông im lặng nhìn dấu vết Najin để lại. Ánh mắt ông dừng lại một lúc lâu ở nơi Najin thực hiện cú vung kiếm cuối cùng.

"Phù..."

Offen thở ra một hơi dài.

Trước khi bị ném vào thành phố ngầm này, ông từng là một lính đánh thuê khét tiếng, một kiếm sĩ. Dù không đủ thực lực để đối đầu với những kẻ mạnh thực sự...

Nhưng Ít ra ông cũng đủ trình độ để nhận ra đẳng cấp của đối thủ.

Offen nghiền ngẫm lại quỹ đạo của đường kiếm cuối cùng mà Najin đã vung xuống. Thằng nhóc chết tiệt đó có lẽ còn không biết mình vừa tạo ra cái gì ở cú cuối cùng.

‘Chắc chắn nó đã nghe thấy tiếng.’

Tiếng xoẹt chém gió.

Chắc là nó cho qua vì nghĩ không có gì to tát. Chém vào không khí mà lại nghe thấy tiếng như đang chém thứ gì đó. Lý do chỉ có một. Offen chạm vào mặt đất nơi có vết kiếm hằn sâu. Nơi mà thanh kiếm của Najin đã lướt qua.

Mặt đất nóng hổi.

Ông có thể cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ mặt đất.

Bới lớp đất lên, ông nhìn thấy những viên sỏi lẫn trong đất đã bị nóng chảy và dính chặt vào nhau. Chỉ vung kiếm đơn thuần không thể nào tạo ra được cảnh tượng kỳ diệu này được. Khóe miệng Offen giật giật. Vì ông biết đây là gì.

Mana, và một mảnh Kiếm Khí.

"Thằng nhóc điên. Học được cả những thứ ta chưa từng được dạy."

Nhận ra dự đoán của mình đã đúng, Offen bật cười khan. Đã gần 2 năm kể từ khi ông bắt đầu quan sát kiếm thuật của Najin theo lời nhờ vả của Ivan, chủ nhân của thằng nhóc và cũng là người bạn lâu năm của mình.

2 năm, đủ thời gian để đánh giá tài năng.

Từ lâu Offen đã biết rằng Najin là một tên có tiềm năng. Dạy một biết mười, và không phải chỉ một hai lần cậu ta tự mình lĩnh ngộ những điều chưa từng được dạy.

‘Biết nó là thiên tài rồi nhưng…’

Không ngờ lại giỏi đến mức này. Offen nhăn mặt khi đánh giá tài năng mà Najin sở hữu.

"Chậc."

Ông tặc lưỡi một tiếng.

Vì biết giá trị tài năng mà Najin sở hữu, và cũng vì biết rằng, ở thành phố chết tiệt này, tài năng đó sẽ không bao giờ có thể tỏa sáng, Offen bực bội lẩm bẩm.

"Nhóc à, ở đây mà có tài năng như vậy thì chỉ càng thêm thảm hại mà thôi.”

Ở cái thành phố chết tiệt chỉ toàn rác rưởi này, vẫn có những đứa trẻ mang trong mình ánh sáng được sinh ra.

Và không chỉ Offen mà tất cả mọi người trong thành phố này đều biết kết cục của những đứa trẻ đó sẽ ra sao. Dù có được sinh ra với tài năng rực rỡ đến đâu, thì cũng không một ai có thể rời khỏi thành phố này. Vì đó là quy tắc.

Cuối cùng, Najin, thằng nhóc kém may mắn đó cũng vậy. Sẽ dần mục ruỗng trong thành phố này khi ánh sáng đã tắt lịm. Nói cách khác, đó là đang chết dần. Bị chôn vùi giữa đống rác cao như núi và mục nát đi. Biết rõ sự thật đó, Offen thở dài một hơi.

Ầm.

Offen giẫm mạnh xuống đất một cách thô bạo.

Xóa đi dấu vết của kiếm khí còn sót lại trên mặt đất, ông nghĩ, thèm rượu quá, hơn mọi khi.

Khi đang định rời đi thì Offen chợt dừng lại và ngẩng đầu lên. Vì ông nhớ lại lời đồn đã nghe được khi còn sống như một lính đánh thuê ở khu trên. Rằng những người có tài năng rực rỡ, có thể chạm đến các vì sao, thì dù ở bất cứ đâu cũng sẽ nhận được sự chú ý của các vì sao.

"..."

Bầu trời nơi những viên khoáng thạch được gắn vào thay vì các vì sao. Nhìn lên trần của thành phố ngầm, Offen bật cười khẩy. Ông thấy nực cười cho chính mình vì đã có suy nghĩ 'biết đâu' trong giây lát.

"Nếu dễ dàng như vậy thì nói làm gì nữa."

Chỉ là một giấc mơ hão huyền.

Các Tinh Tọa trên bầu trời đêm kia thì có gì thiếu thốn mà phải để mắt đến một thằng nhóc ở cái thành phố ngầm này chứ? Ngay từ đầu, lời đồn cũng chỉ là lời đồn mà thôi. Mơ mộng hão huyền thì chỉ càng thêm thảm hại mà thôi.

"Phù..."

Cùng với tiếng thở dài như đã buông xuôi, Offen nhặt chai rượu rỗng lên và rời khỏi bãi đất trống.

[Tinh Tọa, Quyền Trượng Tuyển Chọn đang hét lên.]

[Quyền Trượng Tuyển Chọn thề với vì sao của mình rằng, nhất định sẽ tóm lấy và xử đẹp thằng nhóc hỗn xược đó!]

Najin không hề hay biết rằng, các vì sao trên bầu trời đêm kia đang sôi sục vì cậu.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...