Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 17: Ánh sáng không được phép sở hữu (3)

Sẵn sàng

Một lời đề nghị, đồng thời cũng là một lời đe dọa.

Ivan nhìn chằm chằm vào vị tiền bối lâu năm của mình.

Đó là vị hiệp sĩ từng sát cánh cùng ông trên chiến trường, nhưng đã phản bội Atanga để phục tùng Giáo hội. Ivan muốn gào lên chất vấn rằng làm sao một kẻ đã vứt bỏ danh dự và kiêu hãnh lại dám thốt ra cái tên Atanga, nhưng ông biết mình không thể.

Bởi chính ông cũng không còn là hiệp sĩ của Atanga nữa. Danh dự đó đã mất đi vào cái ngày đó của mười năm về trước.

"Bề trên muốn chuyện này được giải quyết nhanh nhất và kín kẽ nhất có thể. Hiện tại, các Tinh Tọa và những Giáo hội khác vẫn chưa nhận ra, nhưng... không có gì đảm bảo chuyện đó sẽ kéo dài mãi."

Chẳng màng đến tâm trạng của Ivan, Berlot vẫn tiếp tục câu chuyện.

"Nghĩa là thời gian rất gấp rút, Ivan à."

Ông ta xòe ba ngón tay trước mặt Ivan.

"Ta cho ngươi ba ngày. Dù là mang nó về khi còn sống hay là xác chết, hãy lôi nó đến trước mặt ta."

"...Ngài Berlot."

Ivan, nãy giờ vẫn im lặng, rốt cuộc cũng lên tiếng. Dù đang quỳ gối, dù chỉ còn một con mắt, nhưng trong ánh mắt ấy vẫn rực cháy ngọn lửa phẫn nộ rõ rệt.

"Chẳng phải Giáo hội là nơi thờ phụng các vì sao sao?"

"Ta chưa cho phép ngươi đặt câu hỏi."

"Tôn trọng và bảo vệ ý chí của các vì sao vĩ đại chẳng phải là giáo lý của Giáo hội..."

Lời nói của Ivan đã bị cắt ngang. Bởi Berlot đã tung một cú đá thẳng vào cằm ông. Một tiếng bốp vang lên, đầu Ivan lệch hẳn sang một bên.

"Này, Ivan."

Berlot túm lấy tóc Ivan, kéo ngược lên.

"Ngươi tưởng ta nể tình xưa mà đối đãi tử tế là ngươi có quyền lờn mặt sao? Một tội nhân phỉ báng các vì sao mà dám vặn hỏi hiệp sĩ Giáo hội về ý chí của các vì sao? Tỉnh táo lại đi, anh bạn."

Berlot vuốt mặt như thể đang rất bức bối.

"Biết thân biết phận đi. Nếu ngươi chà đạp lên lòng tốt của ta theo cách này thì phiền phức lắm đấy."

"...Tôi đã lỡ lời."

"Phải thế chứ. Giờ thì tầm mắt của chúng ta mới khớp nhau một chút."

Ivan cúi đầu, còn Berlot đứng thẳng, nhìn xuống ông từ trên cao.

"Không có bất kỳ Tinh Tọa nào nhận ra tình hình này cả. Ngay cả 'Ngọn Hải Đăng Soi Sáng Vạn Vật',  vị thần chủ chốt của Giáo hội Tinh Huy cũng không hay biết về tình cảnh hiện tại."

Ngươi có hiểu điều đó nghĩa là gì không?

Berlot hỏi ngược lại rồi tiếp tục:

"Nghĩa là đây là một sai số rõ ràng. Nếu ngay cả Ngọn Hải Đăng cũng không nhận biết được, thì đây là chuyện lẽ ra không được phép xảy ra. Khi một chuyện không nên xảy ra lại xảy ra, thì việc biến nó thành 'chưa từng tồn tại' chính là lòng trung thành mà giáo hội dâng lên Ngài."

Dù việc coi mọi vì sao là cao quý và thần thánh là đức hạnh của Giáo hội... nhưng trong đó chắc chắn tồn tại các thứ tự ưu tiên.

Berlot khẽ vuốt ve bộ giáp khắc hình chòm sao của chủ thần, Tinh Tọa Ngọn Hải Đăng Soi Sáng Vạn Vật.

"Ta không nói lần thứ hai đâu, Ivan."

Berlot lườm Ivan.

"Ta thề bằng lòng trung thành dâng lên Ngọn Hải Đăng vĩ đại. Đề nghị ta đưa ra cho ngươi chắc chắn sẽ được thực hiện. Vì đây không phải đề nghị của cá nhân Berlot, mà là của Hiệp sĩ của Giáo hội Tinh Huy Berlot."

Vị hiệp sĩ đã chọn thần linh thay vì danh dự và kiêu hãnh. Berlot đã thề bằng thứ nặng nề nhất mà hắn có. Ivan biết nếu từ chối, đầu ông sẽ lìa khỏi cổ ngay lập tức.

"...Cảm ơn ngài đã cho tôi cơ hội quá lớn này, tôi sẽ dốc hết sức mình."

Ivan cúi đầu. Vầng trán ông định không chạm đất để giữ chút tự trọng cuối cùng, nhưng Berlot đã dùng tay ấn mạnh vào sau gáy ông.

"Lòng cảm ơn phải thể hiện thế này này."

Trán Ivan đập xuống đất. Berlot thì thầm vào tai ông:

"Đi ngay đi. Trước khi lòng kiên nhẫn của ta cạn sạch."

***

Bước ra ngoài, Ivan ngậm một điếu thuốc lá. Ông châm lửa và rít một hơi thật sâu. Trong làn khói mờ đục, gương mặt Ivan đanh lại.

“Ta sẽ giúp ngươi phục chức Atanga.”

Nghĩa là ta sẽ giúp ngươi lấy lại danh dự đã mất.”

Đó là lời đề nghị của Berlot. Tất nhiên Ivan hiểu rõ, danh dự của hiệp sĩ không bao giờ có thể tìm lại theo cách hèn mọn này. Thứ có được khi nhảy vào vũng bùn của lợi ích, mất mát và mưu hèn kế bẩn chỉ là quyền lực bẩn thỉu mà thôi. Đó không phải thứ ông khao khát. Loại danh dự đó đối với Ivan là vô giá trị.

Thế nhưng, lý do Ivan không thể từ chối là vì bản năng cơ bản nhất của con người: Khao khát được sống. Khác với Offen, Ivan vẫn còn luyến tiếc mạng sống của mình.

'Mình chưa thể chết lúc này. Mình muốn sống thêm nữa.'

Ở cái thành phố ngầm không có ánh sao này, Ivan không muốn kết thúc cuộc đời như một kẻ hiệp sĩ nửa vời mất đi một con mắt và danh dự. Nếu còn sống, biết đâu một ngày nào đó cơ hội sẽ lại đến? Ivan đã nghĩ như vậy.

Phải giết Najin.

Chỉ có giết nó, mình mới sống được.

Dưới mệnh đề đơn giản và tàn khốc đó, Ivan hút thuốc liên tục. Dưới ánh sáng mờ ảo của đèn quặng, đôi mắt Ivan trở nên đục ngầu.

"Phù..."

Phần hiệp sĩ trong ông tự hỏi.

Liệu cuộc đời hèn mọn này có ý nghĩa gì không?

Và Ivan trả lời

Dù có như vậy, ta vẫn muốn sống.

Ai cũng ưu tiên mạng sống của mình. Trước cái chết cận kề, con người có thể trở nên ích kỷ và tàn nhẫn đến tột cùng.

Ivan cũng không ngoại lệ.

Tuy nhiên, ông vẫn chưa thể nhấc chân bước đi ngay. Dù đã chạm mắt với Offen đang bước ra từ hẻm và đoán được ông ta đã giúp Najin, Ivan vẫn đứng yên.

Thêm một chút nữa.

Chỉ một chút nữa thôi.

Ông rút thêm một điếu thuốc mới, châm lửa và phả khói. Ivan vẫn không hề di chuyển cho đến khi đốt hết sạch bao thuốc.

***

Ám bộ, những con chó săn của Giáo hội.

Những kẻ này tuy không thể trở thành hiệp sĩ nhưng cũng đã chạm tới ngưỡng đó. Dù không thể rút ra Kiếm Khí, nhưng khả năng điều khiển Mana của họ không thua kém gì hiệp sĩ. Họ giống như những lính biệt kích hơn là hiệp sĩ thông thường.

Ám sát, hành tung bí ẩn, truy đuổi, đó là chuyên môn của họ. Những kẻ đã tuyên thệ "Cấm khẩu" để bí mật không lọt ra ngoài này đang tỏa ra để truy lùng thiếu niên.

Thiếu niên rút được kiếm đã bỏ trốn được một ngày.

Dù không thông thuộc địa hình thành phố ngầm và khoảng cách thời gian một ngày là khá lớn, nhưng những kẻ thuộc Ám bộ tin rằng đó chẳng phải là rào cản. Chẳng phải chỉ là một thằng nhóc đầu đường xó chợ chưa từng được huấn luyện tử tế sao?

Dù có điểm đặc biệt là đã rút được kiếm, nhưng nói cách khác, nó cũng chỉ có bấy nhiêu thôi. 

Ngược lại, nếu đụng độ và thằng nhóc đó sử dụng thanh kiếm, mọi chuyện sẽ kết thúc ngay lập tức. Vì khoảnh khắc ánh sáng bùng lên, tất cả Ám bộ đang tản ra sẽ tập trung về đó. Vậy nên, hãy dụ nó chiến đấu.

Với phán đoán đó, những kẻ truy đuổi hoạt động đơn độc.

"..."

Một tên truy đuổi đang di chuyển lặng lẽ theo con hẻm hẹp bỗng nheo mắt lại. Hắn cảm nhận được hơi người ở phía sâu bên trong. Hắn chậm rãi bước tới. Trên mặt đất là những dấu chân rõ rệt, kích cỡ vừa vặn với một thiếu niên.

Đang lần theo dấu chân, hắn bỗng giật mình trước tiếng bước chân vang lên trong hẻm.

Bị phát hiện rồi sao?

Hắn đạp đất, lao thẳng về phía phát ra âm thanh.

Thế nhưng, thứ chờ đợi hắn ở đó chỉ là một đôi giày không chủ. Một đôi giày trông như thể được ném từ trên cao xuống. Lúc này, tên truy đuổi mới nhận ra chân tướng của âm thanh vừa rồi.

Đôi giày là mồi nhử.

Mục tiêu thật sự là mạng sống của hắn.

Hắn vội vàng rút kiếm vung lên phía trên. Một phản xạ chỉ có được nhờ các giác quan đang căng như dây đàn. Khoảnh khắc thanh kiếm vung lên, tiếng kim loại va chạm keng một cái vang dội.

Najin, vừa nhảy xuống từ trên cao để tập kích, đáp xuống đất một cách nhẹ nhàng.

Trong bóng tối bao trùm con hẻm, đôi mắt nhuộm ánh hoàng hôn của thiếu niên tỏa ra luồng sáng ma mị. Cảm thấy rợn người, tên truy đuổi dâng trào Mana và căng mọi giác quan. Khoảnh khắc đôi mắt sáng rực trong đêm ấy dao động...

Bịch!

Cùng với tiếng đạp đất, hình bóng thiếu niên biến mất trong nháy mắt. Một lưỡi kiếm lóe lên trong bóng tối, nhắm thẳng vào cổ hắn. Hắn chật vật gạt được thanh kiếm ra và lùi lại tạo khoảng cách.

'Không quá nhanh, nhưng cực kỳ nguy hiểm.'

Đây không phải là kĩ năng của kẻ chỉ mới giết một hai người. Tuy không có tốc độ vượt trội như những kẻ dùng Mana chuyên nghiệp, nhưng lại rất phiền phức vì khả năng luồn lách vào góc chết tầm nhìn.

Chậc.

Tặc lưỡi một cái, tên truy đuổi chủ động áp sát thiếu niên. Hắn cố tình vung kiếm một đường thật rộng để ép cậu lùi lại, rồi từ trong tay áo phóng ra một món ám khí.

Một con dao găm màu đaen.

Nếu không phải là Ám bộ đã quen với việc nhìn trong bóng tối, thì đây là loại dao găm khó có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Hắn đã hình dung ra cảnh nó đâm xuyên cổ cậu bé đang lùi lại, nhưng...

Phập.

Najin giơ tay bắt gọn chiếc ám khí đang bay tới. Là một người sống cả đời trong thành phố ngầm tối tăm, đương nhiên cậu quá quen với việc nhìn trong bóng đêm. Najin ném ngược chiếc ám khí về phía đối thủ và lao lên.

“Hãy giấu kín toàn lực.”

Chỉ cần di chuyển thật nhanh vào đúng khoảnh khắc cần thiết thôi.”

Điều đó sẽ tạo ra sự lơ là và kẽ hở.”

Dòng chảy trú ngụ trong cơ thể thiếu niên. Trong một khoảnh khắc, cơ thể cậu gia tốc nhanh chóng.

Khi tên truy đuổi hốt hoảng gạt chiếc ám khí ra thì Najin đã áp sát ngay. Tốc độ không ngờ tới khiến hắn phản ứng chậm một nhịp, và Najin không bỏ lỡ cơ hội đó.

Xoẹt.

Cánh tay của tên truy đuổi bị chém đứt. Ngay khoảnh khắc hắn trợn tròn mắt định dùng cánh tay còn lại vung kiếm, bàn tay Najin đã chộp lấy cổ tay hắn.

Nếu đã nắm được thế thượng phong, tuyệt đối đừng buông tay.

Theo đúng lời dạy của Ivan, Najin nắm chặt cổ tay đối phương và giật mạnh. Cậu kéo mạnh làm hắn mất đà rồi vung kiếm cắt ngang cổ. Mọi chuyện kết thúc. Najin kéo cái xác của tên truy đuổi về hướng ngược lại với hướng cậu định đi.

Đó là bài học từ lính đánh thuê Offen.

Vết máu là một mồi nhử tuyệt vời.

Vận dụng không sót một lời dạy nào, Najin tiếp tục bước đi. Cậu cảm nhận được số lượng kẻ truy đuổi khá đông, và nếu đi thẳng đến đích lúc này sẽ rất nguy hiểm.

'...Nếu bị lộ đích đến.'

Chúng sẽ dồn hết về đó. Vậy nên, tạm thời hãy cứ giả vờ đi loanh quanh như thể đang trốn chui trốn lủi không nơi định hướng. Để làm được điều đó, cậu cần phải giết thêm một tên truy đuổi nữa.

Phán đoán phải nhanh, và hành động phải nhanh hơn thế.

Với tâm thế như đang đi trên dây, Najin chạy xuyên qua các con hẻm. Không được phép sai lầm dù chỉ một lần. Vì đó là những gì Offen và Ivan đã dạy.

'Tìm thấy rồi.'

Najin phát hiện một tên truy đuổi ở gần đó. Khoảng cách giữa các tên truy đuổi được giữ ở mức nhất định. Chúng cứ lặp đi lặp lại việc giãn ra rồi lại thu hẹp khoảng cách. Sau khi xác nhận điều đó, Najin kiên nhẫn đợi lúc khoảng cách đủ xa.

Đám Ám bộ chắc hẳn nghĩ mình là thợ săn đang đuổi theo con mồi, nhưng thực tế thì hoàn toàn ngược lại.

Chính thiếu niên mới là người đang săn lùng những kẻ truy đuổi.

***

"...Ngươi nói là đã có bốn người bị hạ?"

Khoảng một ngày rưỡi sau khi thiếu niên bỏ trốn, Berlot nhíu mày khi nghe báo cáo. Dù mới xác nhận được bốn người nhưng báo cáo của Ám bộ cho thấy con số có thể còn tăng lên, điều này khiến Berlot không khỏi ngạc nhiên.

Dù chưa phải hiệp sĩ, nhưng những kẻ thuộc Ám bộ tuyệt đối không phải đối thủ tầm thường. Ít nhất, chúng không phải là đối tượng mà một thằng nhóc không được giáo dục tử tế ở thành phố ngầm có thể đối đầu. Dù biết từ thông tin thu thập được rằng thằng nhóc đó là "chó săn của Ivan" và đảm nhận việc hành hình trong tổ chức, nhưng…

Chuyện này thật kỳ lạ.

Nó đã vượt xa mức độ "giỏi giết người". Thông thuộc địa hình hay tập kích có thể giúp giết được một người nhờ may mắn, nhưng giết tận bốn người thì không thể coi là may mắn được nữa. Hơn nữa, nhìn vào vị trí tìm thấy xác, rõ ràng thằng nhóc không phải đang chạy trốn kẻ đuổi theo mà là chủ động tìm đến để giết chúng.

"Đúng là một thằng nhóc điên rồ."

Bị truy đuổi mà lại đi săn ngược lại kẻ truy đuổi sao?

Berlot bật cười vì thấy chuyện này quá nực cười. Ông ta nghĩ vì nó rút được Excalibur nên chắc cũng có tài năng, nhưng đây không còn là cấp độ tài năng thông thường nữa. Nó đã được rèn giũa phần nào rồi. Nó đã thoát khỏi cái mác "thằng nhóc bị tài năng dắt mũi".

Ban đầu ông ta định đợi khoảng cách thu hẹp hoặc đợi thằng nhóc rút Excalibur ra, nhưng giờ có lẽ chính ông ta cũng phải ra tay. Berlot đứng dậy và hỏi thuộc hạ.

"Ivan đâu?"

"Hắn đang hoạt động đơn độc. À, và còn..."

Người thuộc hạ chỉ ra ngoài cửa.

"Có một kẻ muốn gặp ngài Berlot. Hắn tự giới thiệu là lính đánh thuê, nói rằng chỉ cần trả giá xứng đáng, hắn sẽ giúp sức."

"...Lính đánh thuê?"

"Vâng, có vẻ là kẻ từng làm đoàn trưởng một đoàn lính đánh thuê trước khi rơi xuống đây."

Lính đánh thuê hử?

Những lưỡi kiếm dễ điều khiển nhất vì chúng luôn di chuyển theo tiền bạc và quyền lực. Berlot hất hàm.

"Cho vào."

Ngay sau đó, cánh cửa mở ra. Một gã đàn ông trông như nát rượu bước vào. Gã đàn ông với vẻ ngoài có vẻ hời hợt cúi đầu trước Berlot.

"Tôi là lính đánh thuê, Offen. Sẵn sàng phục vụ."

Sẵn sàng làm bất cứ chuyện gì được yêu cầu.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...