Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 23: Quyền Trượng Tuyển Chọn (2)

Sẵn sàng

Vị hậu duệ của Arthur sẽ xuất hiện vào một ngày nào đó. Một bậc anh tài xứng đáng để Thanh Gươm Tuyển Chọn tìm đến. Trong suốt hàng trăm năm qua, Merlin đã vô số lần hình dung về cuộc gặp gỡ với một thực thể như thế. Dĩ nhiên, có lẽ chẳng ai có thể vĩ đại hơn Arthur... nhưng ít nhất, việc được Excalibur lựa chọn cũng đồng nghĩa với việc người đó phải có tư chất.

Dù không bằng Arthur. Thì chắc chắn cũng phải là một nhân vật mang khí chất của một anh hùng.

Chính vì thế, khi thanh kiếm được rút ra cách đây không lâu, những ứng cử viên mà Merlin hình dung trong đầu cũng chỉ là những người được xưng tụng là anh hùng của thời đại này. Một Kiếm Sư được coi là đệ nhất đương thời? Hay là Kiếm Thánh dẫn dắt Giáo hội Kiếm? Nếu không thì cũng phải là đoàn trưởng của một hiệp sĩ đoàn đầy kiêu hãnh, người luôn gìn giữ những giới luật hiệp sĩ cổ xưa?

Thành thật mà nói, dù những ứng cử viên đó chưa hẳn đã lọt vào mắt xanh của cô, nhưng ít nhất họ cũng ở mức mấp mé điểm đạt. Bởi đó là những người hội tụ đủ danh tiếng, thực lực và nhân cách để nắm giữ Excalibur.

'Thế nhưng.'

Merlin nhìn về phía trước. Tại đó, một thiếu niên đang cầm thanh kiếm tỏa sáng với vẻ mặt vô cùng đáng ghét.

Không phải kẻ đã chạm đến cảnh giới Kiếm Sư. Cũng chẳng phải một người có nhân cách vĩ đại. Càng không sở hữu khí chất hoàn thiện của một anh hùng. Một thiếu niên với danh tiếng và thành tựu hoàn toàn là con số không tròn trĩnh.

Điểm duy nhất đáng để nhắc đến là tiền án lăng mạ Arthur, nhưng đây là điểm trừ nặng nề chứ chẳng phải thứ gì để ban điểm thưởng. Merlin bắt đầu chấm điểm thiếu niên trước mặt trong đầu.

Chẳng những không đạt mà còn là điểm liệt. Đây là kiểu ứng cử viên được đưa đến phòng phỏng vấn, nhưng thay vì trả lời thì lại giơ "ngón tay thối" và khiêu khích người phỏng vấn. Merlin cảm thấy thái dương mình đau nhức.

'Đây mà là... người kế thừa sao?'

Cô chỉ muốn gào lên rằng thứ này không phải hậu duệ của Arthur, rồi tống khứ cậu ta cho khuất mắt.

'Tại sao chứ?'

Merlin lườm thanh kiếm trong tay Najin. Thanh Gươm Tuyển Chọn, Excalibur. Thanh kiếm đã trở thành đại diện cho ý chí của Arthur sau khi vị vua ấy băng hà.

'Tại sao lại là tên này...'

Vị vua của cô, người đã khuất bóng từ lâu. Nhớ về Arthur khi còn sống, Merlin thở dài một hơi. Thanh Gươm Tuyển Chọn sẽ lựa chọn bậc anh tài. Nhưng, việc tuyển chọn con đường mà anh hùng sẽ đi lại là phần việc của Merlin, Quyền Trượng Tuyển Chọn.

Merlin nhìn thiếu niên trước mặt. Dù không thể xóa bỏ sự khó chịu, nhưng cô cố gắng gạt bỏ cảm xúc cá nhân và sự thật rằng cậu đã sỉ nhục Arthur để ổn định lại nhịp thở. Dù thế nào đi nữa, cậu đã rút được kiếm. Sự thật đó không thay đổi.

Thiếu niên đã phá vỡ sự tĩnh lặng hàng trăm năm để rút kiếm. Cô cần phải biết Excalibur đã nhìn thấy điều gì ở cậu ta, đã nhìn thấy tiềm năng gì mà lại tuyển chọn cậu ta.

Ổn định hơi thở, Merlin nhắm mắt rồi mở ra. Đôi mắt xanh thẳm như mặt hồ. Trên đôi mắt ấy, những vì sao hiện lên. Giống như một Tinh Tọa chìm sâu dưới đáy hồ đang dần nổi lên mặt nước.

“Này nhóc.”

Merlin lườm Najin.

“Ngươi có gánh vác nổi thứ đó không?”

Đó vừa là lời cảnh cáo, vừa là lời khuyên. Và cũng là một thử thách mà Merlin đưa ra.

‘Đó không phải là thanh kiếm dành cho con người. Có nghĩa đó là thanh kiếm mà ngươi không thể gánh vác nổi. Chắc chắn, ngươi sẽ sụp đổ thôi.’

Thử thách mà Arthur của hàng trăm năm trước cũng từng trải qua. Trước khi được gọi là anh hùng, trước khi thực sự bộc lộ tài năng, Merlin đã đặt ra câu hỏi tương tự cho Arthur, và giờ cô lặp lại nó với thiếu niên trước mặt.

“Ngươi sẽ sụp đổ sao?”

Để thử nghiệm.

Và để tuyển chọn.

'Tuyển chọn cái gì?'

Tư chất và tiềm năng của Najin.

***

“Chắc chắn, ngươi sẽ sụp đổ thôi.”

Trước lời của Merlin, Najin nhíu mày.

“Ý cô là sao?”

“Thanh kiếm ngươi đang cầm. Có vẻ ngươi vẫn chưa biết việc rút được Excalibur có ý nghĩa gì.”

Merlin vươn ngón tay ra chỉ vào thanh kiếm Najin đang cầm.

“Rút được Excalibur không đơn thuần chỉ có nghĩa là ngươi trở thành hậu duệ của Arthur. Một khi đã cầm thanh kiếm đó trong tay, ngươi 'bắt buộc' phải đi trên con đường của một anh hùng. Bởi vì Excalibur sẽ khiến ngươi phải như thế.”

Thanh Gươm Tuyển Chọn, Excalibur. Thanh kiếm vừa lựa chọn bậc anh tài, vừa cưỡng ép người nắm giữ nó phải trở thành anh hùng. Trong truyện cổ tích, điều này được mô tả vô cùng cao quý và đẹp đẽ, nhưng...

“Trên con đường ngươi cầm kiếm bước đi, sẽ có vô số chướng ngại vật. Sẽ có hàng vạn, hàng vạn thử thách.”

Thực tế không phải vậy.

Gian nan và thử thách tạo nên anh hùng. Những người bước đi trên con đường đầy chông gai, luôn phải đi dây trên ranh giới giữa sự sống và cái chết.

“Những sinh vật bị nguyền rủa ở Camlan, những hiệp sĩ phản bội và đám tùy tùng của chúng, con rồng nơi tận cùng thế giới và phù thủy của những kẻ bị bỏ rơi...”

Merlin bước tới một bước. Mỗi nơi cô đặt chân lên, những làn khói mờ ảo lại bốc lên.

“Những thực thể bẩn thỉu đã đẩy biết bao anh hùng vào chỗ chết, đã nhục mạ cả linh hồn và thể xác của họ. Tất cả bọn chúng sẽ chú ý đến ngươi. Và đâu chỉ có thế.”

Merlin thở dài.

“Trong số vô vàn Tinh Tọa trên bầu trời kia, có biết bao nhiêu kẻ không hài lòng với ngươi. Và trong số những kẻ đang sống trên mặt đất này, có biết bao nhiêu kẻ muốn tiêu diệt ngươi?”

Vô vàn ác ý.

“Thứ đó, ngươi có chịu đựng nổi không?”

Những thứ chắc chắn sẽ đồng hành trên con đường của anh hùng.

“Nếu ngươi đã là một người đã hoàn thiện, ta đã chẳng nói những lời này. Cho dù ngươi là một Kiếm Sư, một anh hùng, thủ lĩnh của một tổ chức, hay là kẻ có xuất thân cao quý...”

Nếu là một Kiếm Sư đã chạm đến con đường siêu phàm. Nếu là một anh hùng đã tích lũy đủ vĩ nghiệp và danh tiếng. Nếu có những tùy tùng trung thành đi theo. Hay ít nhất, nếu có một nền tảng vững chắc không thể lay chuyển.

“Nếu ngươi rút kiếm khi sở hữu dù chỉ một trong những thứ đó, lời ta nói cũng chỉ đơn thuần là lời khuyên bảo.”

Bởi nếu có dù chỉ một điều, cậu mới có thể đứng vững trước những cơn gió độc thổi tới. Dù có bị lung lay, cũng sẽ sớm tìm lại được vị trí của mình.

“Nhưng ngươi thì không.”

Merlin nhìn thẳng vào mắt Najin.

“Ngươi chẳng có gì cả. Ngươi sẽ dễ dàng bị lung lay bởi một cơn gió thoảng qua, có lẽ sẽ lạc lối, và rất có thể sẽ trở thành món đồ chơi của những kẻ mạnh, thành miếng mồi ngon để chúng đùa giỡn, hay một con rối để chúng sai khiến.”

Tương lai đã được dự đoán trước cho thiếu niên.

“Thứ đó, ngươi có thể...”

“Sao cô nói nhiều thế?”

Najin ngắt lời Merlin.

Merlin nhíu mày.

“Cái gì?”

“Sao cô nói dài dòng thế. Nói tóm lại thì đơn giản thôi mà. Ý cô là tôi là một kẻ không biết lượng sức mà đi rút kiếm, nên cô hỏi xem có gánh vác nổi không, chẳng phải bây giờ cô đang nói thế sao?”

Giọng điệu tuy có phần hỗn xược nhưng không hề sai. Merlin gật đầu với vẻ mặt không mấy thoải mái. Najin thở hắt ra một hơi ngắn rồi nhìn thẳng vào Merlin.

“Đúng như lời cô nói, tôi chẳng có gì cả. Việc tôi chẳng là cái đinh gì là sự thật, và nếu có kẻ muốn dìm chết tôi thì chắc tôi cũng tiêu đời thôi. Chuyện đó ai mà chẳng biết?”

Dù không ai nói cho cậu, Najin là người hiểu rõ điều đó hơn bất cứ ai. Để leo được lên mặt đất, cậu đã phải trải qua biết bao khổ cực. Biết bao lần suýt chết, và thực tế nếu không có sự hy sinh của Ivan, cậu chắc chắn đã trở thành một cái xác lăn lóc ở nơi nào đó trong thành phố ngầm rồi.

Những kẻ mạnh sẽ nhắm vào tôi? Vô số kẻ sẽ tìm cách chôn sống tôi?”

Trước lời cảnh cáo của Merlin, Najin cười khẩy.

Lẽ nào cậu lại không biết điều đó. Ngay từ khoảnh khắc vươn tay về phía thanh kiếm, cậu đã chuẩn bị sẵn tâm thế đánh cược mạng sống của mình rồi.

“Tôi không rút kiếm khi chưa có sự chuẩn bị tâm lý đó.”

Từ giây phút bước qua ranh giới, Najin đã hạ quyết tâm. Thứ duy nhất mà một kẻ không có gì như cậu có thể sở hữu, chính là sự khao khát đối với những vì sao. Thà bị đè bẹp mà chết còn hơn là sợ hãi rồi bỏ cuộc ngay từ đầu.

Najin lườm Merlin.

Cậu đã lờ mờ đoán được vị Tinh Tọa trước mặt đang nghĩ gì và sẽ phản ứng ra sao. Có lùi bước hay sợ hãi cũng chẳng giải quyết được gì. Najin quyết định cứ thế mà hiên ngang.

“Vua Arthur ngay từ đầu cũng đâu có vĩ đại? Chính vì ngài ấy đã đi lên từ đáy vực mà không có bất kỳ nền tảng nào nên mới được gọi là đại anh hùng.”

Najin đã đọc cuốn truyện cổ tích đó không biết bao nhiêu lần. Cảnh gặp gỡ giữa Arthur và Merlin, cảnh Merlin dẫn dắt Arthur, cậu đã đọc đi đọc lại vô số lần. Vì vậy, có lẽ trong lời nói của Najin lúc này chứa đựng một chút thất vọng.

Bởi Merlin trong cuốn truyện mà Najin đã đọc... Không phải là một thực thể sẽ nói những lời như thế. Chính Merlin là người đã nhìn thấy tiềm năng từ một người không có gì, và biến một người vô danh thành một vị vua vĩ đại.

“Chẳng phải hơi hèn hạ khi người đã dẫn dắt Vua Arthur lại... nói những lời như thế này sao?”

“Ngươi đang khiêu khích ta đấy à?”

“Tôi chỉ đang nói sự thật thôi.”

Merlin bật cười khan.

Cậu ta nhận ra đây là một thử thách rồi sao? Có vẻ không phải vậy.

“Nói thì ai mà chẳng nói được.”

Nhưng cũng không tệ chút nào. Khí thế không hề sợ hãi mà còn ngang nhiên vặn lại thật không tồi. Merlin cảm thấy có chút hứng thú với thiếu niên trước mặt và búng tay một cái.

Tách.

Làn khói mờ ảo đang lay động theo bước chân cô bỗng chốc bị hút vào mắt Najin trong tích tắc. Nói bằng lời thì cái gì cũng dễ. Nhưng thứ luôn chứng minh tư cách không phải là lời nói, mà là hành động.

“Nếu sau khi xem xong cái này mà ngươi vẫn có thể nói như vậy.”

Bước chân Merlin dừng lại.

“Thì lúc đó ta sẽ công nhận ngươi.”

Làn khói mờ bao phủ đôi mắt Najin. Thứ mà nó cho Najin thấy, chính là con đường cậu sẽ phải đi và những chiến trường cậu phải đặt chân tới trong tương lai. Những thử thách mà cậu 'bắt buộc' phải trải qua một khi đã rút Excalibur.

Những thử thách tương tự như những gì cô đã cho Arthur thấy hàng trăm năm trước. Nếu xem xong mà vẫn có thể thốt ra những lời tương tự, lúc đó cô sẽ đánh giá lại thiếu niên này. Nghĩ vậy, Merlin nhìn Najin đang đứng cứng đờ.

***

Vô số cảnh tượng lướt qua tầm mắt Najin.

Dù chỉ đơn thuần là nhìn qua, nhưng Najin cảm nhận được cảm giác như thể chính mình đang đứng ở nơi đó. Cơ thể cậu run rẩy. Sống mũi cay nồng vì mùi hôi thối nồng nặc, và cậu cảm nhận được nỗi đau như thể da thịt đang bị thiêu đốt bởi hơi nóng hầm hập.

Chiến trường chống lại những thứ tà ác và ghê tởm. Vùng đất tăm tối nơi lũ quỷ và những kẻ ký khế ước với chúng hoành hành. Ở đó, cậu thấy biết bao cường giả bị lũ quỷ ăn thịt khi còn đang sống sờ sờ. Ngay khoảnh khắc ánh mắt chạm phải lũ quỷ, Najin cảm thấy da thịt mình bị chúng xâu xé.

Bị xé xác, bị hủy hoại, và ngay cả khi chết đi cũng không có được sự an nghỉ mà trở thành thuộc hạ của chúng. Cậu không có thời gian để rùng mình trước cái chết kinh hoàng, tầm nhìn lại đảo lộn.

Chiến trường nơi những vì sao ra đời và lịm tắt. Sân khấu nơi các vì sao bắt đầu can thiệp trực tiếp. Tại đó, cậu thấy sự chèn ép của những Tinh Tọa đã yên vị trên bầu trời. Cậu thấy biết bao anh hùng bị đùa giỡn và phải kết thúc cuộc hành trình của mình.

Chà đạp lên những người muốn trở thành vì sao. Hủy hoại những người mơ về các vì sao. 

Najin thấy những Tinh Tọa sa đọa đang cướp đoạt ngôi sao của họ. Chúng tham lam phình to cơ thể mình. Ngay khoảnh khắc chúng thu Najin vào tầm mắt, cậu bị một thứ gì đó khổng lồ đè bẹp và tan nát. Cảm giác như sự tồn tại của cậu bị phủ nhận hoàn toàn.

Và, vượt qua vô số cảnh tượng đó.

Najin chứng kiến cảnh tượng cuối cùng.

Vùng đất chết nằm ở phía bên kia đường chân trời. Nơi ngự trị của những thực thể khổng lồ không thể so sánh với những thứ trước đó. Lần này, Najin không đứng ở đó. Cậu chỉ đang quan sát nơi ấy từ một khoảng cách rất xa.

Phía sau đường chân trời, một thứ gì đó cuộn sóng. Trông như thể những dãy núi đang nhấp nhô, nhưng ngay sau đó Najin nhận ra nó là gì. Đó là một con rồng. Một con rồng khổng lồ đến mức không thấy điểm kết thúc. Thậm chí cậu còn chưa chạm mắt với nó, nhưng ngay khoảnh khắc nhận thức được sự hiện diện của nó, linh hồn Najin đã vỡ tan thành từng mảnh nhỏ.

Vùng đất vực thẳm, Camlan.

Ngay khoảnh khắc đối mặt với một phần nhỏ của nơi đó, linh hồn Najin đã sụp đổ. Khi quá trình đó lặp đi lặp lại vài lần, ánh sáng trong đôi mắt Najin, thứ vốn vẫn rực sáng dù bị sương mù bao phủ, bắt đầu lịm tắt.

“...”

Quan sát cảnh tượng đó, Merlin thở dài.

Hỏng rồi, cái này không xong rồi. Cậu ta đã suy sụp. Cũng phải thôi, với tinh thần của một tên nhóc như thế làm sao có thể chịu đựng nổi những cảnh tượng đó. Ngay cả những kẻ mạnh lừng lẫy khi nhìn thấy cảnh này cũng phải nằm liệt giường vài tháng. Một số kẻ thậm chí còn bị bẻ gãy ý chí hoàn toàn.

Arthur khi xem xong cảnh tượng này đã ngay lập tức đứng dậy và tuyên bố đó là điều mình đã hạ quyết tâm, rồi vặn lại Merlin, nhưng......

'Điều đó chỉ có thể xảy ra vì đó là Arthur.'

Làm gì có ai có thể trở thành như Arthur cơ chứ. Dù có chút kỳ vọng vào dáng vẻ thiếu niên không sợ hãi mà ngang nhiên thốt ra những lời hùng hồn, nhưng rốt cuộc cũng chỉ là lời nói suông sao? Merlin cảm thấy thất vọng và vươn tay về phía trán thiếu niên.

Cô định thu hồi làn khói mờ, xóa sạch ký ức rồi thu hồi thánh kiếm. Nếu chỉ đến đây mà đã sụp đổ thì thiếu niên này không có tiềm năng. Thà kết thúc ở đây còn hơn để cậu ta trở thành món đồ chơi cho những kẻ sa đọa.

Ngay khi ngón tay Merlin sắp chạm vào trán Najin.

“Tôi... biết.”

Một giọng nói vang lên. Một bàn tay bất ngờ vươn ra, chộp lấy cổ tay Merlin. Merlin mở to mắt nhìn Najin, người đang nắm chặt cổ tay mình.

Đôi mắt vẩn đục đang dần lấy lại tiêu cự. Sương mù trong đôi mắt ấy đang tan biến. Najin đã tự mình thoát khỏi ảo ảnh mà Merlin đưa ra bằng chính sức mạnh của mình. Khi làn sương tan đi, đôi mắt hiện ra của Najin vẫn đang rực sáng.

'...Làm thế nào?'

Không để Merlin kịp ngạc nhiên, Najin mở lời.

“Tôi biết. Tôi biết mình chẳng là cái đinh gì cả. Tôi biết mình không cao quý, cũng chẳng cao thượng như Vua Arthur. Việc tôi không lọt vào mắt cô là điều đương nhiên.”

Najin nói trong hơi thở dồn dập. Hơi thở cậu gấp gáp và đôi mắt mở trừng trừng vằn tia máu.

“Chuyện tôi bảo Arthur là một kẻ gặp thời chỉ là lời nói dối lòng thôi. Tôi không nghĩ như vậy. Tôi biết Vua Arthur vĩ đại hơn bất cứ ai... và là thực thể rực rỡ nhất đã treo ngôi sao ở nơi cao nhất của bầu trời đêm kia.”

Người đã xua tan thời kỳ đen tối của nhân loại. Người đã quét sạch vô số lũ quỷ. Người đã hạ gục tất cả những Tinh Tọa giả tạo. Và cuối cùng là đại anh hùng vĩ đại đã khiến thời gian ở Camlan ngưng đọng.

“Chính vì thế.”

Vì ngài ấy rực rỡ như thế.

“Tôi phải đi đến nơi giống như Vua Arthur, không, là nơi cao hơn cả Vua Arthur.”

Đó mới là cái đích đáng để nhắm tới.

Vì ngài ấy là một đại anh hùng dẫn dắt thời đại chứ không phải kẻ gặp thời, nên mới có giá trị để thách thức. Najin đang khẳng định như vậy.

“Dù thứ gì cản đường đi chăng nữa, tôi cũng sẽ đi. Vì tôi phải treo ngôi sao của riêng mình ở nơi cao nhất.”

Vì cậu đã hứa với vị hiệp sĩ không đánh mất niềm kiêu hãnh. Và vì cậu đã thề ở vùng đất vì sao nào tỏa sáng.

“Cho nên, cái này tôi không thể trả lại cho cô được.”

Najin nắm chặt Excalibur. Excalibur vẫn đang tỏa sáng rực rỡ.

“...”

Merlin im lặng nhìn Najin.

Đôi mắt xanh ấy đang nhìn Najin, nhưng cũng đồng thời như không nhìn cậu. Merlin thấy ở Najin hình bóng của một quá khứ xa xăm.

“Dù thứ gì cản đường cũng được.” 

“Ta sẽ trở thành anh hùng dẫn dắt thời đại này.”

“Ta định treo ngôi sao của mình ở nơi cao nhất, để trở thành cột mốc cho những kẻ theo sau ta. Để làm được điều đó, ta cần một biểu tượng. Một biểu tượng như thanh kiếm này.”

Cuộc gặp gỡ đầu tiên với Arthur. Merlin nhớ lại dáng vẻ của Arthur, người không hề lùi bước trước tương lai mà cô đã cho thấy.

“Cho nên, cái này ta không thể trả lại.”

“Từ giờ trở đi, thanh kiếm này sẽ trở thành biểu tượng cùng với ta.”

”Biểu tượng của chiến thắng, vinh quang và hy vọng.”

Nhớ về hình ảnh Arthur, Merlin thở hắt ra một hơi thật dài, thật dài. Vì cúi đầu xuống và mái tóc xõa ra nên Najin không thấy được gương mặt Merlin, nhưng nơi khóe miệng cô đang nở một nụ cười.

“Lời đó.”

Merlin ngẩng đầu lên, nụ cười đã biến mất.

Lần đầu tiên cô lùi lại một bước. Không còn gây áp lực cho thiếu niên nữa, Merlin mở lời.

“Lời ngươi bảo Arthur là một kẻ gặp thời.”

“Thì tôi đã bảo đó là lời nói dối rồ...”

“Ngươi sẽ phải chứng minh điều đó đấy nhóc.”

Najin chớp mắt. Thái độ của Merlin đã thay đổi so với lúc nãy.

Merlin nhún vai và vuốt lại mái tóc của mình.

“Thật tình, chẳng có điểm nào khiến ta hài lòng cả, nhưng sức mạnh tinh thần và khí thế thì cũng đáng để công nhận đấy.”

Dù còn xa mới đạt điểm đỗ. Nhưng ít nhất cô đã thấy tiềm năng. Vì thấy tiềm năng nên Merlin phải cân nhắc. Bởi quyết định mà cô sắp đưa ra, có lẽ là một quyết định trọng đại đến mức cô phải đánh cược cả ngôi sao của chính mình.

Sự cân nhắc kéo dài nhưng cũng thật ngắn ngủi. Cuối cùng, vào khoảnh khắc đưa ra quyết định, thứ hiện lên trong tâm trí cô chính là di nguyện mà vị vua cô phụng sự, Arthur, đã để lại.

“Nếu một ngày nào đó chủ nhân mới của thanh kiếm này xuất hiện. Ta hy vọng cô sẽ dẫn dắt người đó. Đừng tin vào những lựa chọn mà ý chí của ta để lại. Cứ làm theo ý cô đi. Hãy tự mình nhìn nhận và phán đoán bằng đôi mắt của cô. Giống như cách co đã làm với ta vậy.”

Và, Arthur lúc đó đã mỉm cười và nói.

“Nếu thấy được dù chỉ một chút ánh sáng. Dù chỉ thấy được một tiềm năng nhỏ nhoi. Thì việc làm cho nó nở rộ là phần việc của cô. Chính vì thế, nàng mới là Quyền Trượng Tuyển Chọn mà.”

Tiềm năng, cô đã thấy.

Ánh sáng, cô cũng đã thấy.

Nhớ lại quá khứ, Merlin nhìn vào hiện tại.

'Dù không vừa mắt cho lắm.'

Nhưng không thể phủ nhận tiềm năng. Nhìn đôi mắt vẫn đang rực sáng của thiếu niên, một nụ cười nở trên môi Merlin. Một nụ cười chứa đựng sự hứng thú, hoặc có lẽ là cả sự kỳ vọng.

“Nghe cho kỹ đây, nhóc.”

Merlin vươn tay về phía Najin.

“Ngươi sẽ phải chịu trách nhiệm về lời mình đã nói, và phải chứng minh nó. Có nghĩa là ngươi phải dùng chính cuộc đời mình để chứng minh Arthur có phải là kẻ gặp thời hay không.”

Merlin cười khẩy.

“Nếu không chứng minh được, ngươi sẽ chết dưới tay ta. Ta sẽ tạm hoãn thiên phạt dành cho ngươi cho đến lúc đó. Nếu giữa chừng mà bỏ cuộc hay bỏ trốn, lúc đó ta sẽ giáng sét thẳng vào đầu ngươi ngay lập tức, nên đừng có ý định rút lui.”

Bàn tay cô vươn ra dừng lại trước mặt Najin.

Không phải nhắm vào trán hay cổ áo, mà là một vị trí thích hợp để bắt tay. Nhìn bàn tay đặt trước mặt mình, Najin nheo mắt lại.

Định làm gì đây? Trước dáng vẻ nhìn chằm chằm của Najin, Merlin nhíu mày.

Cô gầm gừ.

“Không nắm lấy à? Muốn chết không?”

Najin miễn cưỡng nắm lấy tay Merlin. Ngay khoảnh khắc hai bàn tay chạm nhau, tầm nhìn của Najin chao đảo. Cảm giác giống hệt như lúc bị kéo đến đây. Tuy nhiên, nó có chút khác biệt.

Trong tầm nhìn chao đảo, Najin đã nhìn thấy. Trên mu bàn tay vừa bắt lấy Merlin, một hoa văn Tinh Tọa đang được khắc lên. Đó là một Tinh Tọa gồm mười một ngôi sao.

Tinh Tọa Quyền Trượng Tuyển Chọn.

Merlin đã đưa ra quyết định của mình. Nhớ lại những lời trăn trối cuối cùng của Arthur, cô phải dẫn dắt người chủ mới của thanh kiếm Excalibur.

Bàn tay chìa ra của cô là một cử chỉ đồng ý, một dấu hiệu cho thấy cô sẵn lòng dẫn dắt cậu trên con đường này. Najin nhìn vào bàn tay, hiểu được ý nghĩa của nó.

Hiểu được điều đó, cậu đã chấp nhận thử thách, con đường và những khó khăn phía trước.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...