Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 31: Trung tế Volkman (2)

Sẵn sàng

Nhìn thấy phản ứng của Volkman, Najin biết chắc chắn rằng kế hoạch của mình đã thành công rực rỡ.

'Có vẻ kế hoạch đã có tác dụng rồi.'

Có vẻ là vậy.

Ngay sau khi nhận ủy thác của Volkman, Najin đã tìm hiểu về Giáo hội Kiếm. Từ kiến thức của Merlin, những lời đồn đại cho đến các thư tịch liên quan, thông tin về Giáo hội này tương đối dễ tìm vì họ là một tổ chức công khai, không hề khép kín. Sau khi tổng hợp lại, Najin đã đưa ra một kết luận trước khi bắt đầu nhiệm vụ:

'Mình có thể bộc lộ một vài tài năng của bản thân.'

Tất nhiên Najin biết tài năng của mình có thể bị coi là "yếu tố nguy hiểm". Cậu hiểu rõ nếu đột ngột đánh cắp và bắt chước bí truyền kiếm thuật của một gia tộc quý tộc ngay trước mặt họ, mọi chuyện sẽ cực kỳ rắc rối. Thế nhưng cậu dám phô diễn trước mặt Volkman vì có một niềm tin chắc chắn. Với riêng Giáo Hội Kiếm, làm vậy là được.

“Haha. Đúng là một thanh niên tràn đầy nhiệt huyết.”

“Cứ thoải mái quan sát. Tuy nhiên, đừng lại quá gần. Có thể sẽ nguy hiểm đấy.”

Qua những lời nói trước đó của Volkman, Najin xác nhận rằng thông tin cậu tìm được về Giáo hội không hề sai.

‘Giáo Hội Kiếm không che giấu kiếm thuật của mình.'

Những người dành mười mấy năm, thậm chí cả đời để thăng tiến kiếm thuật như họ không quá bận tâm đến việc kiếm pháp của mình bị lộ ra ngoài. Thậm chí, nếu ai đó đánh cắp kiếm thuật của Giáo hội rồi phát triển nó theo cách riêng, Giáo hội còn vỗ tay chúc mừng vì một con đường mới của kiếm thuật đã được mở ra.

Ta đã bảo rồi mà. Đó là nơi tập hợp những kẻ "dị". 

Merlin nói.

Đó là những gã điên tin rằng chỉ cần phát triển được kiếm thuật là đủ. Cách tư duy của họ hoàn toàn khác biệt.

Các tư tế của Giáo hội Kiếm ưu tiên nhất việc phát triển kiếm pháp và bồi dưỡng kiếm sĩ. Nhấm nháp điều đó, Najin nhớ lại các giới luật của Giáo hội mà cậu đã đọc trong sách. Cậu đã thành công thu hút sự chú ý của Volkman. Việc còn lại là tận dụng giới luật đó để kéo Volkman lún sâu hơn vào kế hoạch.

'Nếu may mắn... mình có thể mô phỏng được nhiều loại kiếm thuật hơn.'

Nhìn bóng lưng vung kiếm của Volkman, Najin thầm cảm thán. Cậu không định chỉ học vài kỹ thuật cơ bản rồi về. Volkman dường như vẫn còn rất nhiều chiêu bài chưa lật hết.

'Đã định ăn trộm rồi thì...' 

Najin mỉm cười.

'Phải vét sạch đến tận đáy mới bõ công.'

***

Sau khi dọn dẹp nốt lũ Orc còn lại, Volkman thở ra một hơi dài. Mồ hôi lấm tấm trên trán và nhịp thở có phần dồn dập. Dù là một Kiếm Tinh, nhưng đối đầu với Orc mà không dùng Kiếm Khí là chuyện không hề dễ dàng.

Tuy nhiên, chính vì thế mới gọi là rèn luyện. Nếu quá phụ thuộc vào Kiếm Khí, thứ có sức cắt tuyệt vời, thì độ sắc bén của chính bản thân thanh kiếm sẽ bị mai một. Mỗi khi dùng những đợt rèn luyện này để xác nhận độ sắc sảo trong kiếm thuật đã mài giũa bao năm, Volkman luôn cảm thấy thỏa mãn.

Thế nhưng, nếu là bình thường thì giờ này ông đã cười sảng khoái, vậy mà...

“...”

Volkman không cười nổi. Ông lặng lẽ quay đầu lại phía sau vì có một điều khiến ông bận tâm. Ở đó, người thanh niên đang lẳng lặng nhét thủ cấp của lũ Orc vào bao tải.

Chàng trai tự xưng là Ivan. Trước khi bắt đầu đi săn, khi cậu hỏi liệu có thể quan sát kiếm thuật ở cự ly gần không, Volkman đã vui vẻ đồng ý vì thấy cậu có vẻ là một kiếm sĩ chăm chỉ và ham học hỏi.

'Mình cho phép vì nghĩ vậy, nhưng...' 

Ánh mắt Volkman nheo lại.

Chuyển động của chàng trai lúc nãy vẫn còn ám ảnh trong tâm trí ông. Cái cách cậu hành động còn nhanh hơn cả tiếng hét cảnh báo của ông, cứ như thể đã cảm nhận được hơi thở của lũ Goblin từ trong góc khuất vậy. Nếu chỉ có thế, ông có thể tặc lưỡi cho qua vì nghĩ cậu có linh cảm tốt.

Vấn đề nằm ở kiếm thuật mà chàng trai đã triển khai ngay sau đó.

Sự liên kết và tuần hoàn giữa các tư thế. Dòng chảy "công thủ nhất thể" được tạo ra từ sự tuần hoàn đó. Đó chính là kiếm thuật mà Volkman đã phô diễn, và cũng là nền tảng của Giáo Hội Kiếm. Tất nhiên loại kiếm thuật này không phải là hiếm thấy, vì bốn tư thế cơ bản nhất của Giáo hội vốn được đưa vào cả các giáo trình kiếm thuật phổ biến trên thị trường.

'Nhưng mà...' 

Volkman day day thái dương.

Giáo hội không ngại công khai kiếm pháp vì họ biết không phải ai cũng bắt chước được. Kiếm của giáo hội được hoàn thiện thông qua hàng năm trời huấn luyện và lặp đi lặp lại. Mài giũa từng chuyển động nhỏ nhất, lặp lại cùng một động tác trong nhiều năm để thuần thục một tư thế, sự tinh xảo đó mới chính là tinh hoa của Giáo hội.

'Đó là loại kiếm thuật chỉ có thể hoàn thiện bằng nỗ lực và thời gian.'

Không thể nào bắt chước chỉ bằng cách nhìn qua. Bạn có thể trộm được chiêu thức, nhưng không thể trộm được thời gian rèn luyện để có được chiêu thức đó.

'Đáng lẽ phải là vậy, nhưng...'

Chuyển động lúc nãy của chàng trai kia thì sao?

Dù chỉ vung kiếm trong thoáng chốc, nhưng Volkman đã nhìn thấy rất rõ. Tư thế của cậu chuẩn xác đến từng góc độ, sự liên kết giữa các chiêu thức mượt mà vô cùng.

Lực phát ra từ bàn chân giậm xuống.

Góc độ chuyển động của cánh tay và quỹ đạo của mũi kiếm.

Nhịp thở đồng bộ với hướng nhìn.

Thậm chí là cả cách cầm kiếm.

Tất cả đều hoàn hảo như đã được luyện tập hàng vạn lần. Đó không phải là thứ có thể hoàn thành trong một sớm một chiều.

'Nói cách khác...'

Đó là sự tinh xảo mà chỉ các Trung tế, những người lặp lại một động tác suốt mấy chục năm, mới có được. Dù chàng trai này có thể hình và ngoại hình khác hẳn mình, nhưng khi nhìn cậu chuyển động, Volkman có cảm giác kỳ lạ như đang nhìn vào gương.

Cậu giống ông đến mức ấy. Giống từ chuyển động lớn cho đến những thói quen nhỏ nhất.

Sự mâu thuẫn này khiến Volkman cảm thấy rợn người. Học lỏm chỉ sau một lần nhìn thấy? Về mặt logic thì điều đó hoàn toàn vô lý. Vậy nghĩa là cậu ta đã học kiếm thuật của Giáo hội ở đâu đó từ trước?

“Cậu nói tên là Ivan đúng không?”

Sau một hồi suy nghĩ, cuối cùng Volkman cũng lên tiếng. Ông tiến lại gần và hỏi trực diện.

“Cậu từng học kiếm thuật của Giáo hội ở đâu chưa? Chuyển động vừa rồi là của Giáo hội, và nó không phải thứ có thể hoàn thành trong vài ngày. Trông cậu như đã luyện tập nó rất lâu rồi vậy...”

Chàng trai im lặng. Volkman tiếp tục hỏi.

“Nếu cậu có sư phụ chỉ dạy, ta có thể mạn phép hỏi danh tính của vị đó được không?”

Nếu chàng trai này có sư phụ, người đó chắc chắn phải là một kiếm sĩ lẫy lừng. Để một thanh niên tầm tuổi này có được tư thế hoàn hảo như vậy, hẳn phải có một người thầy cực giỏi uốn nắn.

'Một Cao tế của Giáo hội? Hay một lãng khách kiếm giả lừng danh? Dù là ai, hẳn người đó phải rất am hiểu kiếm thuật Giáo hội.'

Volkman chờ đợi câu trả lời, nhưng... Najin vẫn giữ sự im lặng. Ngay khi Volkman định hỏi lại vì cảm thấy sốt ruột, chàng trai mới mở lời.

“Tôi đã nghe kể rất nhiều về Giáo Hội Kiếm.”

Những lời thốt ra không phải là thứ Volkman mong đợi, nhưng ông không thể ngó lơ. Một từ ngữ trong câu nói của cậu khiến ánh mắt vị tư tế đanh lại.

“Nghe nói ở đó có một giới luật như thế này.”

Kiếm giới luật.

Giống như các hiệp sĩ Atanga tuân giữ các quy tắc hiệp sĩ cổ xưa, Giáo Hội Kiếm cũng bảo tồn những quy tắc do vị Kiếm Thánh đầu tiên để lại.

Najin chậm rãi phát âm một trong những giới luật đó:

“Nếu muốn luận về Kiếm, hãy dùng Kiếm mà luận.”

Volkman trợn tròn mắt. Ngay sau đó, một tràng cười khan thoát ra từ khóe miệng ông, rồi nhanh chóng biến thành tiếng cười sảng khoái vang dội.

[Nếu muốn luận về Kiếm, hãy dùng Kiếm mà luận.]

Vị Kiếm Thánh đầu tiên, người có tính cách hào sảng và phóng khoáng, luôn là người dùng kiếm thay cho lời nói.

Giới luật đó mang ý nghĩa đơn giản:

Thay vì tốn lời giải thích, cứ vung kiếm vào nhau là rõ hết. Đừng tốn thời gian tính toán, cứ lao vào nhau đi, sau vài hiệp đấu tự khắc sẽ hiểu rõ về nhau.

Nói cách khác, đó là một lời thách đấu.

“Quả là một thanh niên gan góc.”

Một nụ cười nở trên môi Volkman. Không phải tư tế nào cũng cứng nhắc tuân theo giới luật, ông cũng chỉ nhớ chứ không bị chúng trói buộc. Tuy nhiên, ông không thể ngó lơ một kiếm sĩ dám lôi giới luật ra ngay trước mặt mình. Và hơn hết, ông cũng thấy cậu nói đúng.

“Cậu nói phải.”

Volkman thực sự cảm thấy hứng thú và khao khát muốn kiểm tra thực lực của chàng trai này. Và cách tốt nhất chính là một trận đấu tập.

Xoẹt.

Volkman rút cả kiếm lẫn bao kiếm ra khỏi thắt lưng. Ông dùng dây buộc chặt kiếm vào bao rồi chĩa về phía Najin.

“Đã là tư tế của Giáo Hội Kiếm thì không thể vi phạm giới luật được. Ta thực sự rất hứng thú với kiếm thuật của cậu, ta có thể thỉnh cầu một trận đấu tập không?”

Najin im lặng thực hiện kiếm lễ. Cậu cũng buộc chặt kiếm vào bao rồi lùi lại một bước.

“Xin được chỉ giáo.”

“Được. Sau trận đấu, cậu sẽ trả lời câu hỏi của ta chứ?”

“Trong khi đấu, ngài sẽ tự nhiên nhận ra câu trả lời thôi.”

“Thật là một tên không chịu thua một câu nào mà.”

Để ta xem thực lực của cậu tới đâu

 Volkman khẽ vẩy nhẹ thanh kiếm, một dấu hiệu cho thấy ông nhường quyền tấn công trước. Nhìn vẻ thong dong của đối phương, Najin thầm mỉm cười.

Thu hút được sự chú ý, dùng giới luật để lôi kéo, hai bước đầu đã thành công. Việc còn lại là dồn ép Volkman để ông ta phải tung ra những kỹ thuật mà ông ta chưa phô diễn. Và để làm được điều đó, trước hết phải tước đi vẻ thong dong kia đã.

Najin bước lên một bước và hạ thấp trọng tâm.

Ánh mắt Volkman nheo lại. Đó là một tư thế mà ông chưa từng thấy bao giờ. Dễ hiểu thôi, vì đó chẳng phải kiếm thuật của Giáo hội, cũng chẳng phải của ai cả.

Đó là một chiêu thức tối ưu hóa cho đòn đánh đầu tiên. Một đòn đánh nhằm chiếm lấy thế chủ động ngay lập tức. Đây là kỹ thuật mà Najin đã tự sáng tạo ra ở Thành phố ngầm để phân định thắng thua trong nháy mắt. Một thứ kiếm pháp "nguyên thủy" chưa qua tinh lọc.

Nhưng, khi kết hợp với trực giác thiên bẩm của Najin, nó trở thành một đòn đánh sắc lẹm hơn bất cứ thứ gì. Cậu đạp mạnh xuống đất và lao lên. Dù chưa cường hóa cơ thể bằng Mana, đòn đánh đó vẫn nhanh đến mức khó tin.

“...!”

Volkman mở to mắt.

Sự gia tốc tức thời cùng việc áp sát vào góc khuất tầm nhìn của chàng trai khiến ông kinh ngạc. Ông dự đoán cậu sẽ chém ngược từ dưới lên, nhưng trái với dự tính, Najin lại bật nhảy ngay trước mũi ông.

Quỹ đạo của thanh kiếm bị bẻ cong giữa chừng. Không phải từ dưới lên, mà là một cú bổ dọc từ trên xuống theo đường chéo. Trước quỹ đạo bị thay đổi đột ngột đó, cơ thể Volkman phản ứng cực nhanh.

Keng!

Bằng tư thế đã lặp lại hàng vạn lần, ông đỡ được đòn của Najin. Cảm giác nặng nề truyền qua cánh tay khiến Volkman chưa kịp bàng hoàng thì Najin đã lập tức nối tiếp bằng một đòn tiếp theo, như thể không muốn để tuột mất thế chủ động đã chiếm được.

Càng đấu, Volkman càng cảm thấy một sự dị thường rõ rệt.

Chàng trai trước mặt không dùng Kiếm Khí, cũng không dùng Mana. Dù cảm nhận được Mana trong cơ thể cậu nhưng nó vẫn còn rất ít. Vậy mà chuyển động của cậu nhanh đến mức ông cứ ngỡ cậu đang dùng Mana cường hóa.

'Không, không phải thế.'

Volkman đã nhận ra sự dị thường đó đến từ đâu.

Đó là đôi mắt đang chuyển động cực nhanh của chàng trai. Lúc này ông mới hiểu. Cậu không phải là nhanh, mà là hành động "trước" một bước. Cậu dường như đã nhìn thấy trước mũi kiếm sẽ vung về đâu, Volkman sẽ lao vào hướng nào, từ đó bước lên hoặc lùi lại trước một nhịp. Khoảng cách chính xác đến mức khiến Volkman phải rùng mình.

'Tuy còn non nớt và chưa được rèn dũa, nhưng...'

Nó mang một sự sắc sảo của thú hoang.

Những đòn kiếm sắc lẹm như nanh vuốt mãnh thú thỉnh thoảng lại lóe lên. Volkman vẫn bình tĩnh hóa giải hết, nhưng sự thong dong của ông hoàn toàn sụp đổ trước tư thế tiếp theo mà Najin thực hiện.

Uỳnh.

Najin giậm chân xuống đất và nhấc kiếm lên. Đó là tư thế cậu đã "trộm" được từ chính Volkman. Najin dùng chính tư thế thiên về phòng thủ đã chặn đứng đòn đánh của mình lúc nãy để chặn lại kiếm của Volkman.

Chặn lại, rồi lập tức liên kết tư thế. Cứ như thể cậu đang bắt chước từng cử động của Volkman vậy.

Đó chính là kiếm thuật của Giáo hội. Nhưng cách Najin bước đi và phân bổ lực để nối các tư thế lại với nhau lại mang đậm dấu ấn cá nhân của chính Volkman. Đó là những thói quen mà Volkman đã hình thành sau mười mấy năm rèn luyện.

“...!”

Ánh mắt Volkman dao động.

Lúc nãy nhìn từ xa ông chưa thể khẳng định, nhưng khi đấu kiếm trực diện thế này, ông không thể nhầm lẫn được. Đó chính là "Kiếm" của ông.

Keng, keng!

Kiếm càng va chạm, Volkman càng thấy kỳ quái. Cảm giác như ông đang chiến đấu với chính cái bóng của mình trong gương vậy. Khi Volkman tung ra một biến chiêu mới, tấm gương có vẻ vỡ tan, nhưng ngay lập tức một tấm gương mới lại hiện ra. Chàng trai trong gương lập tức học được kỹ thuật ứng dụng mà Volkman vừa phô diễn.

Đòn đầu tiên còn vụng về. Nhưng đến lần thứ hai dùng cùng kỹ thuật đó, quỹ đạo kiếm của chàng trai đã trở nên hoàn hảo. Trong quỹ đạo đó dường như chứa đựng cả mười mấy năm năm rèn luyện của Volkman.

“Ha...!”

Vì quá nực cười, vì không thể hiểu nổi, Volkman bật cười khan.

Trong lúc liên tục va chạm kiếm, ông đã hiểu ý nghĩa lời nói của chàng trai lúc nãy. Khi được hỏi về sư phụ, cậu đã bảo: “Trong khi đấu, ngài sẽ tự nhiên nhận ra câu trả lời thôi.”

'Hóa ra ý cậu ta là vậy sao!'

Volkman cảm thấy nổi da gà dọc cánh tay.

Ông không cần hỏi về sư phụ nữa. Vì chính ông, người đang đấu kiếm với cậu lúc này, chính là sư phụ của cậu.

Chỉ cần thấy kỹ thuật là sao chép ngay lập tức. Không chỉ sao chép chiêu thức, mà Najin đang "ăn trộm" cả mười mấy năm thời gian mà Volkman đã bỏ ra để rèn luyện kỹ thuật đó. Dù biết mình đang bị "vét sạch vốn liếng", nhưng Volkman không dừng lại. Ngược lại, nụ cười trên môi ông càng rạng rỡ hơn. Ông cũng đang tận hưởng trận chiến này.

'Mình đã thấy vô số kẻ được gọi là thiên tài.'

Những con quái vật có thể bắt kịp cả đời người của kẻ khác chỉ trong thoáng chốc. Chàng trai này chắc chắn là một trong số đó. Đấu với cậu, Volkman chợt nhớ về một người đàn ông. Một người bạn cũ cùng gia nhập Giáo hội với ông, nhưng giờ đã đi xa đến mức không thể chạm tới.

Kiếm Tinh trẻ nhất, Tầm Kiếm Sư trẻ nhất, Kiếm Sư trẻ nhất... Thiên tài xuất chúng đã phá vỡ mọi kỷ lục để đứng trên đỉnh cao.

'Kiếm Thánh Karon, Giáo Hội Kiếm.'

Cảm giác khi đối đầu với Najin lúc này giống hệt cảm giác khi ông đấu với Karon hồi còn là một Kiếm Tinh. Cảm giác như nỗ lực của mình bị phủ nhận hoàn toàn. Nhưng Volkman không hề thấy khó chịu.

'Hãy cho ta thấy nhiều hơn nữa.'

Vì điều này cũng giúp ích cho chính ông. Đối phó với những đòn kiếm bất định của Najin không hề dễ dàng. Nếu dùng Kiếm Khí và Mana thì đơn giản, nhưng để đối phó chỉ bằng kiếm thuật thuần túy thì cậu là một đối thủ vô cùng hóc búa.

Hơn nữa, chàng trai này đang mô phỏng chính kiếm thuật của ông. Sự mô phỏng tinh xảo đến mức khiến ông tưởng mình đang nhìn vào gương giúp Volkman nhận ra những thiếu sót bấy lâu nay của bản thân. Ông nhận ra mình cần bổ sung vào chỗ nào. Đây thực sự là một trải nghiệm tuyệt vời và là một đối thủ đấu tập lý tưởng.

Tuy nhiên, cuộc vui nào cũng có hồi kết.

Tiếng rắc vang lên, bao kiếm đã bắt đầu nứt vỡ. Volkman điều chỉnh lại tư thế lần cuối. Đó là đòn đánh mạnh nhất của ông, thứ mà ông chưa từng để lộ cho Najin thấy.

Xoạt…

Dấu chân của Volkman in hằn lộn xộn trên mặt cỏ. Một bộ pháp tinh xảo và phức tạp đến mức ngay cả đôi mắt nhạy bén của Najin cũng không thể theo kịp hoàn toàn. Volkman trượt thẳng vào Najin và vung kiếm. Một nhát chém để lại những tàn ảnh lóe sáng.

Rắc!

Khoảnh khắc hai thanh kiếm chạm nhau, bao kiếm của Volkman vỡ nát. Dù đã kịp phòng thủ nhưng Najin vẫn bị hất văng và lăn mấy vòng trên đất. Khi Najin đứng dậy, cậu thấy Volkman đang nhìn mình với khuôn mặt vô cùng thỏa mãn.

“Một trận đấu tuyệt vời, Ivan.”

Ông mỉm cười.

“Khi nào cậu có thể dùng được Kiếm Khí... lúc đó ta thực sự muốn đấu với cậu một trận có Kiếm Khí.”

Volkman tiến lại gần và chìa tay ra. Najin nắm lấy tay ông để đứng dậy. Nhìn chàng trai đang liên tục bóp nắn bàn tay tê rần, Volkman bất ngờ lên tiếng.

“Cậu có muốn gia nhập Giáo Hội Kiếm không?”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...