Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 38: Đoàn lính đánh thuê Xích Nhãn (6)

Sẵn sàng

Khi họ về đến Cambria thì trời đã sầm tối.

Vì Hiệp hội Trung tâm đã đóng cửa, đoàn lính đánh thuê Xích Nhãn quyết định dời việc báo cáo ủy thác sang ngày mai và tiến thẳng đến tửu quán. Với lính đánh thuê, truyền thống sau mỗi chuyến đi săn thắng lợi luôn là một chầu rượu ra trò. Najin cũng bị kéo theo trong đám đông đó.

Thực lòng, Najin chỉ muốn quay về quán trọ nghỉ ngơi, nhưng vị đoàn trưởng Rosalyn Ascalon đang khoác vai cậu dường như chẳng có ý định buông tha.

“Rượu ở quán này là đỉnh nhất đấy. Ta là khách quen, khách quen chính hiệu luôn!”

Rosalyn vừa ngân nga vừa đẩy cửa bước vào. Quán rượu trống không vì cô đã bao trọn nơi này. Các thành viên Xích Nhãn lần lượt ngồi vào chỗ. Tại chiếc bàn trung tâm, Rosalyn ngồi xuống và kéo Najin ngồi cạnh mình. Bị hàng chục đôi mắt của những lính đánh thuê lão luyện đổ dồn vào, Najin cảm thấy hơi ngộp thở.

“Khà khà, đoàn trưởng có vẻ ưng nhóc này lắm nhỉ?”

“Một chọi một với Troll Huyết Sắc sao? Chà, lãng mạn đấy nhóc. Tên cậu là gì?”

“Nghe bảo cậu còn dùng được cả Kiếm Khí nữa à?”

“Tài năng thế này mà lại mang danh Hắc Giác thì phí quá.”

Tiếng xì xào vang lên. Những gã lính đánh thuê cầm ly bia tiến lại gần, tò mò nhìn xoáy vào Najin. Cậu liếc nhìn danh bài của họ.

'Thấp nhất cũng là cấp Lục Giác.'

Đa số họ đều mang danh bài Xích Giác, và khí thế tỏa ra đều tương đương với cảnh giới Kiếm Sư. Najin thầm kinh ngạc. Lời đồn về việc đoàn Xích Nhãn có thực lực không thua kém bất kỳ hiệp sĩ đoàn nào có vẻ là sự thật.

Trình độ của họ cao đấy. Đặc biệt là người phụ nữ đoàn trưởng kia.

Merlin nhận xét.

“Tránh ra hết đi lũ gấu xám này!” Rosalyn xua tay đuổi khéo đám đàn em. Khi đám lính đánh thuê đã về chỗ, cô chống cằm, nhìn chằm chằm vào Najin.

“Cậu tên Ivan đúng không?”

“Vâng, đúng vậy.”

“28 tuổi?”

Najin gật đầu, Rosalyn bật cười

 “Cái mặt này mà 28 á? Bốc phét vừa thôi, nhìn cậu cùng lắm là 20.”

“...Tôi 28 tuổi.”

“Thôi được rồi, cứ cho là thế đi. Có vậy mới giải thích được cảnh giới của cậu chứ.”

Rosalyn thản nhiên buông một câu.

“Cậu là một Kiếm Sư đúng không?”

“...”

“Cậu có thể rút ra Kiếm Khí hoàn chỉnh đúng không? Chỉ là cậu cố tình không rút thôi. Một mảnh Kiếm Khí có độ hoàn thiện cao như thế mà bảo không rút được Kiếm Khí thì đúng là vô lý.”

Cô nheo mắt lại. Cậu có thể đánh lừa được mắt của đa số mạo hiểm giả, nhưng không thể lừa được cô. Dù vẻ ngoài có vẻ tùy tiện, nhưng cô chính là một Tầm Kiếm Sư thực thụ. Một kẻ mạnh đứng ở ranh giới giữa con người và siêu nhân, một bậc thầy về kiếm.

“Một tên nhóc nhìn cùng lắm 20 tuổi mà đã là Kiếm Sư... lại còn sử dụng đồng thời kiếm thuật của Giáo hội Kiếm và kiếm thuật Atanga?”

Cảm giác như mọi bí mật đang bị bóc trần. Najin nín thở đối diện với ánh mắt của Rosalyn. Đôi mắt đỏ của cô rực sáng đầy ẩn ý.

“Ha.”

Thấy Najin đang cảnh giác, Rosalyn bật cười rồi nốc cạn ly rượu. Cô vỗ mạnh vào lưng Najin một cái đau điếng.

“Làm gì mà căng thẳng thế? Ta có ăn thịt cậu đâu?”

Najin vừa xoa lưng vừa nhăn mặt.

“Ta chỉ nói vậy thôi. Ở thành phố này kẻ nào chẳng có nỗi niềm riêng? Cậu chắc cũng vậy. Ta không có ý định đào sâu hay tra hỏi làm gì cho mệt xác.”

'Nếu nói về chuyện riêng thì chuyện của ta còn nghiêm trọng hơn nhiều.'

Rosalyn Ascalon lẩm bẩm rồi chỉ vào đôi mắt mình. Trước khi cô đặt tên cho đoàn là Xích Nhãn, cái tên "Mắt Đỏ" từng là một lời miệt thị dành cho cô. Bởi đôi mắt đỏ là biểu tượng của cư dân vùng đất nơi Phù thủy Camlan sinh ra.

“Ta không định uy hiếp cậu, chỉ muốn gọi cậu đến làm một chén thôi. Thả lỏng đi. Uống không?” 

“Tôi chưa uống rượu bao giờ.”

“Cái tên nhóc này... không biết vị rượu sao?”

Rosalyn thở dài.

“Muốn dùng thân phận giả 28 tuổi thì ít nhất phải biết uống rượu chứ. Mau làm một ly đi.”

“Tôi đã bảo là chưa uống bao giờ...”

“Người lớn cho thì cứ nhận đi, thằng ranh này.”

Bị ép cầm ly rượu, Najin chỉ biết thở dài. Dù theo luật đế quốc cậu đã đủ tuổi uống rượu, nhưng cậu không thấy hứng thú lắm.

Keng.

Bị ép cụng ly với Rosalyn, Najin uống một hơi. Cảm giác trôi xuống cổ họng khá mát lạnh, nhưng không hẳn là ngon. Chỉ đơn giản là thấy mát mà thôi.

“Giỏi lắm. Uống tốt đấy.”

Rosalyn cười hì hì rồi rót đầy ly cho Najin. Vì cảm giác cũng không tệ nên Najin uống như uống nước. Không biết đã qua bao nhiêu ly, trong khi Rosalyn và các thành viên khác đã bắt đầu ngà ngà say, Najin vẫn hoàn toàn tỉnh táo.

“Quái thật, thằng nhóc này không biết say à...?”

Rosalyn nấc cụt một tiếng, nhìn Najin đầy vẻ không tin nổi. Cô định chuốc cho cậu say rồi mới trò chuyện, nhưng Najin chẳng những không say mà sắc mặt còn không hề thay đổi. Bản thân Najin cũng thấy lạ. Nghe bảo uống rượu sẽ thấy say, nhưng cậu chẳng thấy gì cả.

À, ta quên mất.

Merlin thì thầm vào tai Najin.

Cậu sẽ không bao giờ say được đâu.

‘Hả? Tại sao ?’

 — Phúc lành cơ bản của Excalibur là Thanh tẩy và Trị thương. Có vẻ nó phản ứng với cả chất cồn, nên đến cả Arthur cũng không bao giờ say nổi.

Lancelot từng bày trò uống rượu thâu đêm suốt sáng để xem Arthur say thế nào, nhưng cuối cùng cũng thất bại. Nghe Merlin lẩm bẩm, Najin khẽ mỉm cười. Cậu thấy chi tiết này có vẻ giống với một phần trong truyện cổ tích.

“Hừm, híc.”

Rosalyn chống cằm liếc nhìn Najin.

“Cậu học kiếm thuật Atanga ở đâu vậy?”

“Trong số những người tôi quen có một hiệp sĩ của Atanga.”

“Thế à? Ông ta dạy cậu kiếm thuật sao?”

“Không hẳn là dạy một cách bài bản...”

Najin khẽ cười.

“Nhưng ông ấy đã dạy tôi rất nhiều thứ khác. Tôi cũng đã nhận được nhiều điều từ ông ấy đến mức không thể trả nổi.”

“Có vẻ là một người thầy tốt nhỉ.”

“Là một người thầy tuyệt vời.”

Vì có Ivan và Offen nên cậu mới có thể đứng ở đây lúc này. Najin thở hắt ra một hơi dài.

“Vị hiệp sĩ Atanga đó có vẻ cũng rất ưng cậu đấy.”

“Sao cơ?”

“Thứ kiếm thuật cậu định dùng ấy, ở Atanga người ta gọi đó là 'Thanh kiếm bị trói buộc bởi giới luật'. Đó là lý do ta ngăn cậu lại khi cậu định dùng nó với Troll. Vì nó không phải là kỹ thuật để dùng cho hạng quái vật đó.”

Rosalyn chống cằm lẩm bẩm.

“Nó chỉ được dùng khi muốn trừng trị những kẻ thủ ác làm vấy bẩn danh hiệu hiệp sĩ bằng cách vứt bỏ danh dự... hoặc khi đối mặt với một đối thủ đầy kiêu hãnh mà mình muốn dốc hết sức bình sinh để chiến đấu.”

Nói cách khác.

“Đó là kỹ thuật chỉ được phô diễn trước một đối thủ mà mình công nhận. Có vẻ cậu chưa được nghe giải thích đến phần này nhỉ?”

“...Thật vậy sao?”

“Thật mà. Bình thường họ chẳng mấy khi cho ai xem đâu. Ta cũng mới chỉ thấy có ba bốn lần gì đó.”

Najin im lặng trong giây lát. Thứ kiếm thuật cậu định dùng với con Troll chính là chiêu thức mà Ivan, chướng ngại cuối cùng để thoát khỏi thành phố ngầm, đã dùng để đối đầu trực diện và đẩy lùi Excalibur.

Kiếm thuật Atanga đã đập tan kỹ thuật toàn lực của cậu. Đó vẫn là kỹ thuật hiện lên đầu tiên trong đầu Najin khi nghĩ về 'nhát chém mạnh nhất'. Bởi thanh kiếm của Ivan khi ấy vô cùng nặng nề và mãnh liệt.

'Kỹ thuật chỉ dùng khi công nhận đối thủ là hào kiệt.'

Có lẽ là mang ý nghĩa sau. Najin vô thức nở một nụ cười khổ. Nghĩa là vào giây phút cuối cùng, cậu đã được Ivan công nhận.

“Chuyện phiếm đến đây thôi.”

Rosalyn vươn vai.

“Ivan.”

Sau một hơi thở dài, Rosalyn gọi tên cậu.

“Cậu có muốn gia nhập đoàn lính đánh thuê Xích Nhãn không?”

Khoảnh khắc cô đưa ra lời đề nghị, quán rượu bỗng chốc im lặng. Những hiệp sĩ đang uống rượu cũng lặng lẽ nhìn về phía Najin. Bầu không khí chùng xuống trong tích tắc. Najin nhìn thẳng vào đôi mắt đang rực sáng của Rosalyn.

Đoàn lính đánh thuê Xích Nhãn. Đó không phải là một lựa chọn tồi, nhưng đương nhiên câu trả lời của Najin vẫn như cũ. Không bận tâm đến những ánh mắt đang đổ dồn vào mình, Najin đáp gọn lỏn.

“Tôi hiện chưa có ý định thuộc về nơi nào cả.”

“Chà, từ chối nhanh thật đấy. Thường thì người ta sẽ bảo để tôi suy nghĩ đã chứ.”

Rosalyn cười khúc khích. Các thành viên khác cũng bật cười, trêu chọc rằng "Đoàn trưởng bị đá rồi". Phản ứng của họ như thể đã dự đoán trước được điều này.

Đoàn lính đánh thuê Xích Nhãn là một tổ chức đầy sức hút với các mạo hiểm giả trong thành phố, nhưng với những kẻ nhắm tới đỉnh cao, nó có lẽ không đủ hấp dẫn. Và các thành viên ở đây đều nhận ra chàng trai trước mặt là một kẻ đầy tham vọng. Qua cách cậu đối đầu với Troll Huyết Sắc để giành vị trí số 1 tuyệt đối, họ cảm nhận được một sự bướng bỉnh khác hẳn với những mạo hiểm giả thông thường.

“Thì thôi, sau này có đổi ý thì cứ tìm ta.”

Vì lời đề nghị vẫn luôn có hiệu lực. Rosalyn nhún vai lẩm bẩm.

“Mà này, phần thưởng hạng nhất vốn là cơ hội gia nhập đoàn lính đánh thuê Xích Nhãn... cơ mà thế này thì phải đổi rồi. Hừm, lấy cái đó đi. Bargo? Lại đây chút.”

“Lại chuyện gì nữa đây.”

“Cái đó ấy, cái có tên ta trên đó.”

Phó đoàn trưởng Bargo thở dài, đưa cho Rosalyn một tờ giấy. Đó là một tờ chứng thư có ghi tên Rosalyn. Cô đưa nó cho Najin.

“Đây là cơ hội để cậu mượn danh nghĩa của ta một lần. Nói cách khác, cứ coi như là một lần ta mang nợ cậu đi.”

Nó tương tự như thứ Dieta Arbenia đã đưa, nhưng thuộc một loại khác. Nó có nghĩa là trong bất kỳ tình huống nào, cậu cũng có thể mượn danh tiếng của Rosalyn một lần.

“Mượn danh nghĩa của ta, một trong những đỉnh cao của thành phố này, là một cơ hội lớn đấy nhé. Hãy dùng nó khi thật sự cần thiết.”

Đó là tất cả những gì cô muốn nói. Rosalyn thở hắt ra một hơi ngắn.

“Mà nhắc mới nhớ, nãy giờ toàn ta hỏi cậu. Cậu không có gì thắc mắc sao? Cứ hỏi đi, ta sẽ trả lời thật lòng một hai câu.”

“Tôi có một câu hỏi.”

Najin hạ thấp tầm mắt. Ánh mắt cậu hướng về phía thắt lưng của Rosalyn, nơi có hai chuôi kiếm nhô ra sau lưng.

“Vũ khí đó... rốt cuộc là loại vũ khí gì vậy?”

“Ồ, hai nhóc này hả.”

Cô lấy ngón tay gõ gõ vào chuôi kiếm, rồi xoẹt một tiếng, cô rút chúng ra. Sau đó, phập một cái, cô cắm nhẹ hai thanh kiếm xuống bàn gỗ. Lưỡi kiếm lún sâu vào mặt bàn một cách mượt mà. Trước cái nhìn sắc lẹm của chủ quán, Rosalyn xua tay "Xin lỗi, xin lỗi" rồi quay lại nhìn Najin.

“Cậu tò mò về vũ khí này sao?”

“...Đoàn trưởng.”

“Không sao đâu Bargo. Dù sao Kiệt Tác của ta cũng đã quá nổi tiếng rồi, dùng thế nào mới quan trọng thôi.”

Gạt đi lời ngăn cản của phó đoàn trưởng, Rosalyn lên tiếng.

“Nhóc con, cậu có biết Kiệt Tác là gì không?”

“Tôi biết đó là những vũ khí thần bí.”

“Biết rõ đấy chứ. Bình thường Kiệt Tác càng giấu kín càng có lợi, nhưng của ta thì hơi khác. Chủ nhân đời trước quá nổi tiếng nên bị lộ sạch rồi.”

Bởi Kiệt Tác "Mê Ảnh" vốn là vũ khí của một dũng sĩ liên quân hoạt động từ hàng trăm năm trước.

“Nên là, ta sẽ nói cho cậu biết.”

Rosalyn cười.

“Kiệt Tác số 21, Mê Ảnh.”

Cô dùng ngón tay búng vào sống kiếm. Tiếng keng thanh thoát vang vọng khắp quán rượu như một tiếng vang xa. Tiếng động chồng lấp lên nhau nhiều lớp, giống hệt như những gì cậu đã nghe thấy trong rừng.

“Đúng như cái tên, Mê Ảnh khiến mọi thứ vang vọng lại. Dù là âm thanh, chấn động, hay thậm chí là Mana.”

“Vậy kỹ thuật trong rừng cũng là...”

“Đúng thế. Ta đã làm cho Kiếm Khí cộng hưởng với tiếng vang va chạm. Đó là kỹ thuật lan tỏa Kiếm Khí thông qua môi trường âm thanh... nhưng chi tiết hơn thì đó là bí kỹ của ta nên không nói sâu được. Cậu hiểu mà đúng không?”

Najin gật đầu. Dù gật đầu nhưng ánh mắt cậu vẫn dán chặt vào lưỡi kiếm đen tuyền đang cắm trên bàn. Cậu thấy thật kỳ diệu.

“Có vẻ cậu rất quan tâm đến Kiệt Tác nhỉ?”

“Vì nó lạ lẫm mà. Đây là lần đầu tôi thấy món đồ như vậy.”

“Cũng đúng, đâu phải thứ dễ dàng bắt gặp. Nếu cậu thích thì ta sẽ kể thêm một chút...”

Rosalyn chỉ vào lưỡi kiếm.

“Dù đã trải qua hàng nghìn, hàng vạn năm, nhưng lưỡi kiếm không hề có lấy một vết mòn nhỏ nhất. Đây là một trong những đặc tính của Kiệt Tác.”

“Đặc tính?”

“Vì chúng rất khó bị gãy. Ngay cả khi đối đầu với Kiếm Khí của một Kiếm Sư, nó vẫn sẽ bình an vô sự. Gần như là bất hoại.”

Gần như bất hoại. Nghĩa là không phải hoàn toàn không thể phá hủy.

“Nó cũng có thể bị gãy sao?”

“Dù rất hiếm khi xảy ra, nhưng nghe nói là có thể.”

Rosalyn gật đầu.

“Người ta bảo nếu các Kiệt Tác va chạm liên tục thì một bên có thể bị gãy, nhưng đa phần các ghi chép trong lịch sử đều là do va chạm với vũ khí thuộc 'Cấp độ cao hơn' mà bị vỡ.”

'Vũ khí thuộc cấp độ cao hơn...?'

Najin nghiêng đầu, và bên tai cậu vang lên tiếng cười của Merlin. Một tiếng cười đầy vẻ tự tin.

“Vũ khí cấp độ cao hơn là gì?”

“Nghe xong là cậu sẽ hiểu ngay thôi. Có hai đại diện chính.”

Rosalyn cười.

“Một là thanh ma kiếm kiêm thánh kiếm Gram của Kiếm Thánh đời đầu, và cái còn lại là... thứ nổi tiếng nhất.”

Thanh kiếm nổi tiếng nhất trong lịch sử.

“Tinh Kiếm, Excalibur.”

Thanh kiếm đứng đầu mọi loại vũ khí, thứ vượt ra ngoài lẽ thường đã mang lại cái chết vĩnh hằng cho lũ quỷ bất tử. Khoảnh khắc từ "Excalibur" vang lên, Najin nín thở.

“Dù là Kiệt Tác hay Thánh di vật của các Tinh Tọa, trước mặt Excalibur, chúng chỉ là những cục sắt vụn mà thôi. Trong lịch sử, số Kiệt Tác bị Excalibur bẻ gãy chắc cũng phải đến năm cái rồi đấy.”

Najin thầm hỏi Merlin xem đó có phải sự thật không.

Không phải năm mà là bảy cái, nhưng đúng là sự thật. Có vài trường hợp lũ quỷ hoặc các Tinh Tọa sa ngã nắm giữ Kiệt Tác.

‘Nhưng khi tôi dùng, nó còn chẳng chém đứt nổi một thanh trường kiếm bình thường mà?’

Đó là vì ngươi chưa có Tinh Tọa dẫn lối.

Merlin đáp lại như thể đó là điều hiển nhiên.

Phải có Tinh Tọa thì mới có thể phát huy đúng công năng của Excalibur. Hiện giờ thứ ngươi vung chỉ là một thanh thánh kiếm có hiệu ứng 'sát quỷ', trị thương và thanh tẩy mà thôi.

Dù vậy thì bấy nhiêu đó cũng đã đủ đáng kinh ngạc rồi.

“Mà nhắc mới nhớ.”

Rosalyn búng tay như sực nhớ ra điều gì.

“Bargo, lần này nghe bảo có ai đó đã rút được Excalibur đúng không? Đã tìm ra danh tính chưa?”

“Vẫn chưa. Nếu tìm ra thì cả đại lục này đã đảo điên rồi.”

“Cũng đúng. Nhưng mà... chắc là một Kiếm Sư nào đó rút được rồi giấu đi chăng?”

“Tôi cũng nghĩ vậy. Có lẽ là ngài Gerd, Kiếm Sư của đế quốc chăng?”

Nghe cuộc trò chuyện giữa Bargo và Rosalyn, Najin khẽ xoa cổ tay mình. Dù biểu tượng Tinh Tọa trên cổ tay chỉ có mình cậu thấy được, nhưng Najin vẫn vô thức dùng lòng bàn tay che nó lại.

***

Sáng sớm hôm sau.

Giữa tiếng chim hót líu lo, Najin chớp đôi mắt mệt mỏi. Đám lính đánh thuê đã uống rượu suốt đêm, và người duy nhất giữ được tỉnh táo chỉ có Najin.

“Ư... ư... ư...”

Rosalyn đang rên rỉ vì dư chấn của cơn say, nằm bò trên lưng Najin. Đây là cái giá của việc cố chuốc say cậu bằng cách uống không ngừng nghỉ suốt cả đêm.

“Dậy đi mà. Mau lên.”

“Đến... đến Hiệp hội thôi. Ta phải đóng dấu hoàn thành nhiệm vụ.”

Najin thở dài. Đang cõng Rosalyn tiến về phía Hiệp hội Trung tâm thì sau lưng vang lên tiếng.

“Ư... này, thả ta xuống mau. Ugh...”

Rosalyn vỗ nhanh vào vai Najin. Ngay khi cậu thả xuống, cô đã chạy tót vào góc hẻm ngồi xổm xuống và bắt đầu nôn khan.

“Vỗ... vỗ lưng giùm ta chút. Ư...”

Najin thở dài, vỗ lưng cho Rosalyn. Nhìn Rosalyn ngồi xổm trong hẻm, một tay giữ lấy mái tóc xõa tung, trông cô thật nhếch nhác và thảm hại.

'Đây mà là... đỉnh cao của thành phố mạo hiểm giả sao?'

Cái cấp Bạch Giác mà cậu hằng mơ ước vốn phải oai phong lẫm liệt hơn nhiều chứ. Trong lúc Najin đang cảm thấy một sự hụt hẫng không hề nhẹ thì...

“Ơ kìa?”

Một giọng nói vang lên từ phía sau. Najin đang vỗ lưng dở thì quay đầu lại. Đứng đó là một thiếu nữ có gương mặt rất quen thuộc.

Con rắn nuốt vàng, Dieta Arbenia.

Trái với trang phục thường ngày, cô đang mặc bộ lễ phục dành cho đại diện của thương hội Dieta và đang tiến về phía Hiệp hội Trung tâm. Khi nhận ra Najin, cô giơ tay vẫy chào.

“Lại gặp nhau ở đây rồi...?”

Nhưng giọng nói vui mừng của cô dần nhỏ đi và tắt lịm. Bởi cô đã nhận ra người phụ nữ mà Najin đang vỗ lưng giúp, một người phụ nữ trông như ngoài 20 nhưng tuổi thật lại gấp đôi chỗ đó, một con cáo già chính hiệu.

Mái tóc đen tuyền xõa xuống tận lưng.

Bộ trang phục xuề xòa, thiếu trang nghiêm.

Làn da trắng mịn dù tuổi đã cao.

Và trên hết là đôi mắt đỏ đầy khó chịu.

Khi xác định kẻ ở cùng Najin chính là "người phụ nữ đó", đôi mắt Dieta Arbenia nheo lại sắc lẹm.

“...Rosalyn Ascalon?”

Đúng khoảnh khắc Dieta lẩm bẩm cái tên đó.

“Gì vậy, ai gọi ta đấy... Ọe...!”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...