Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 48: Hiệp sĩ ác quỷ Verheigen (6)

Sẵn sàng

Argo, hiệp sĩ của Atanga.

Anh là một trong những người mạnh nhất trong Atanga, nổi tiếng là vị hiệp sĩ luôn giữ được bình tĩnh và đưa ra phán đoán nhanh chóng trong mọi tình huống. Tuy nhiên, ngay lúc này, Argo lại đang cảm thấy bàng hoàng tột độ.

Bởi lẽ tình cảnh bày ra trước mắt quá đỗi phi lý.

Khoảnh khắc hiệp sĩ ác quỷ Verheigen sử dụng quyền năng, Argo đã không khỏi sững sờ. Đó là một lượng Ma Khí vượt xa dự tính, và là loại quyền năng lần đầu anh đối mặt. Một quyền năng tạo ra kết giới đoạn tuyệt hoàn toàn với bên ngoài.

Dù vậy, anh vẫn nhanh chóng tìm ra cách đối phó.

Nghiến chặt răng, Argo lập tức đưa ra quyết định.

Chàng thanh niên đang giao chiến với ác quỷ đang gặp nguy hiểm. Dù vừa rồi cả hai còn đang ngang tài ngang sức, nhưng bên trong kết giới chắc chắn sẽ không được như vậy. Vì thế, họ phải cứu cậu.

“Phá vỡ kết giới!”

Phương pháp để hóa giải và công phá quyền năng của ác quỷ.

Vì Atanga là đoàn chuyên quản lý các hiệp sĩ và thảo phạt ác quỷ, nên họ sở hữu kho kiến thức đồ sộ về loài quái vật này. Dù vậy, việc giải mã và phá vỡ kết giới vẫn tiêu tốn không ít thời gian.

Rắc!

Đến một khoảnh khắc, kết giới yếu đi, họ nhân cơ hội đó phá tan nó và tiến vào bên trong. Khi bước vào, Argo không giấu được sự chua xót. Bởi với chừng ấy thời gian trôi qua, khả năng cao chàng thanh niên kia đã mất mạng.

Thế nhưng, Argo vẫn gào lên.

“Bảo vệ chàng trai!”

Hãy bảo vệ cậu ấy và giết chết hiệp sĩ ác quỷ. Nếu chàng trai đã tử trận, ít nhất hãy bảo vệ thi thể không để bị hủy hoại. Argo đã hét lớn với suy nghĩ đó, nhưng...

“Dàn đội hình, gây áp lực lên Verheigen... Ơ?”

Thứ họ đối mặt khi tiến vào kết giới không phải là hiệp sĩ ác quỷ, và càng không phải là thi thể của chàng trai. Thứ chào đón họ là xác của hiệp sĩ ác quỷ Verheigen đã bị chém làm đôi, và...

“...Hả?”

Một chàng trai đang trợn tròn mắt nhìn họ với vẻ ngạc nhiên.

Rắc!

Ngay sau đó, kết giới hoàn toàn vỡ vụn, ánh nắng rọi xuống. Ánh mặt trời ấm áp chan hòa. Xác của Verheigen nằm gục mặt xuống đất trong tình trạng bị chẻ làm đôi, và dáng vẻ của Najin đang đứng đó bình yên vô sự, không một vết xước.

Mọi dự đoán đều trệch hướng. Trong tình cảnh này mà bảo phải giữ bình tĩnh để đưa ra phán đoán lạnh lùng thì...

'Cái quái gì đang xảy ra thế này?'

Quả nhiên, dù là Argo đi chăng nữa thì đây cũng là một yêu cầu quá sức. Và cứ thế, tình hình diễn ra như hiện tại.

***

Najin nhìn những người vừa phá vỡ kết giới xông vào. Theo phản xạ, cậu đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, nhưng nhanh chóng nới lỏng sự cảnh giác. Bởi cậu đã nhìn thấy huy hiệu khắc trên giáp của họ.

Hình ảnh hai thanh kiếm bắt chéo và một chiếc khiên phía trên. Najin biết huy hiệu đó. Đó là câu chuyện mà Ivan từng kể, và cũng là huy hiệu cậu đã tìm thấy trong sách vở khi mới ra thế giới bên ngoài.

'Hiệp sĩ đoàn Atanga...'

Những người bảo vệ các giới luật cổ xưa của hiệp sĩ. Và cũng là hiệp sĩ đoàn mà Ivan từng thuộc về. Najin mở to mắt nhìn các hiệp sĩ. Họ cũng đang nhìn cậu. Dù ánh mắt mỗi người mang một ý nghĩa khác nhau, nhưng sau cùng, các hiệp sĩ và Najin vẫn đang đối mắt với nhau.

Najin là người cử động trước. Cậu bỏ bàn tay đang định rút kiếm xuống và đặt câu hỏi cho họ.

“Xin hỏi, mọi người có phải là Hiệp sĩ đoàn Atanga không?”

“...Tôi là Argo, hiệp sĩ của Atanga.”

Vị hiệp sĩ đứng đầu lên tiếng.

Argo, người chịu trách nhiệm cho nhiệm vụ lần này, bước lên một bước. Anh giơ tay chỉ về phía sau lưng Najin. Nơi đó là cái xác bị chẻ đôi của Verheigen.

“Tôi là người chỉ huy đội truy đuổi được phái đến để tiêu diệt kẻ kia. Có vẻ như không cần phải truy đuổi thêm nữa rồi...”

Cảm thấy bàng hoàng, Argo hạ tay xuống.

Anh quan sát kỹ Najin đang đứng trước mặt. Một chàng trai cùng lắm cũng chỉ ở độ tuổi đôi mươi. Ở cái tuổi đó mà đã đạt đến cảnh giới này sao?

'Uy áp Kiếm Khí vừa lộ ra lúc nãy...'

Đó không phải là thứ có thể đạt được ở độ tuổi đó.

Ánh mắt Argo nheo lại. Dù biết là thất lễ, nhưng những kẻ đạt được thành tựu bất thường thường có xác suất liên quan đến ác quỷ.

Argo lđã bước chân vào cảnh giới Tầm Kiếm Sư. Đôi mắt đó có thể nhìn thấu dòng chảy Mana trong cơ thể đối phương. Nếu đó không phải là một khối Ma khí ô nhiễm tích tụ, mà là Mana bình thường có lẫn tạp khí, thì mới cần nghi ngờ mối quan hệ với ác quỷ...

'Thanh khiết. Quá đỗi thanh khiết.'

Đó là một luồng Mana tinh khiết không gì sánh bằng. Không hề lẫn một chút tạp khí nào, thậm chí còn trong trẻo như dòng suối chảy giữa rừng sâu. Điều này có nghĩa là cậu chắc chắn không liên quan đến ác quỷ. Thậm chí, không có một dấu vết nào của sự ô nhiễm Ma khí.

'Kinh ngạc thật đấy.'

Argo thầm tặc lưỡi cảm thán. Đây là lần đầu tiên anh thấy luồng Mana tinh khiết đến nhường này. Nhìn việc không có một chút Ma khí nào tích tụ, dường như cậu còn sở hữu phương thức để kháng lại chính Ma khí.

Argo có rất nhiều điều muốn hỏi. Tuy nhiên, anh biết điều gì cần được ưu tiên hơn cả.

Keeng!

Anh tra thanh kiếm đang cầm vào bao, rồi dùng nắm đấm nện mạnh vào ngực trái phát ra tiếng keeng. Vừa vỗ vào huy hiệu Atanga trên giáp trụ, Argo vừa nói.

“Tôi thay mặt Atanga bày tỏ lòng cảm ơn tới cậu.”

Đó là việc hiển nhiên phải làm. Không gì khác chính là gửi lời cảm ơn.

“Thay mặt Atanga, tôi bày tỏ sự kính trọng đối với cậu, người đã trừng phạt kẻ làm vấy bẩn danh xưng hiệp sĩ.”

Tiếp sau đó, những tiếng keeng vang lên liên tiếp. Các hiệp sĩ Atanga đứng phía sau đồng loạt thực hiện nghi thức chào Najin. Tiếng ma sát giữa giáp trụ và găng tay vang vọng khắp nơi. 

Nhận được sự chào đón của họ, Najin cảm thấy trái tim mình đập liên hồi. Bởi những hiệp sĩ của thời đại này, những người cậu chỉ được biết qua truyện cổ tích và lời kể của sư phụ, đang đứng ngay trước mặt cậu.

“Đó là vinh dự của tôi.”

Dù còn hơi lóng ngóng, Najin cũng thực hiện nghi thức chào đáp lại. Khi Najin hoàn tất, Argo gật đầu.

“Thất lễ một chút, tôi có thể yêu cầu cậu giải thích tình hình được không?”

“Vâng, rất sẵn lòng.”

Najin hít một hơi dài và bắt đầu kể. Cậu đã chuẩn bị sẵn cách giải thích từ trước. Câu chuyện không kéo dài quá lâu. Việc cậu truy đuổi Verheigen. Trong quá trình đó, cậu gặp một hiệp sĩ từng đụng độ Verheigen và nghe kể lại câu chuyện...

“Hiệp sĩ Gilbert của gia tộc Trebache.”

Nhờ có sự giúp đỡ của vị đó mà cậu mới có thể lần theo dấu vết.

Verheigen vốn đã kiệt sức sau trận chiến với các hiệp sĩ trước đó và đang mang trọng thương. Cậu đã tận dụng điểm yếu đó để chiếm ưu thế.

Najin không hề nói dối.

Cậu chỉ không nói ra toàn bộ sự thật mà thôi.

Bởi lẽ lúc này cậu chưa thể tiết lộ hoàn toàn thân phận của mình.

“...Vậy nên.”

Sau khi nghe xong, Argo tóm tắt lại.

“Cậu đã truy đuổi một Verheigen đang mang trọng thương và đánh bại hắn tại đây. Có đúng vậy không?”

“Đúng vậy.”

“Và cậu cũng đã tận dụng điểm yếu đó ngay cả bên trong kết giới?”

“Vâng, vết thương ở vai...”

Najin chỉ vào cái xác bị chẻ đôi của Verheigen. Quả thực, trên vai hắn vẫn còn dấu vết của vết thương cũ.

“Ra là vậy.”

Argo vuốt cằm.

Dù nghe có vẻ hợp lý, nhưng vẫn có không ít điểm nghi vấn. Trên hết, Argo đã nhìn thấy luồng Kiếm Khí với uy áp áp đảo mà Najin phô diễn trước khi kết giới bao phủ.

Dù nghi ngờ.

Nhưng anh không có danh nghĩa để thẩm vấn.

Việc đối phương che giấu sức mạnh không phải là lý do để anh có tư cách đào bới hay trách móc. Nếu chàng trai trước mắt có liên quan đến ác quỷ hoặc che giấu tà thuật thì mới cần điều tra, nhưng trông cậu không có vẻ gì là như thế. Nếu vậy. Argo chỉ còn một câu hỏi duy nhất muốn hỏi chàng trai này.

“Tôi có thể hỏi thêm một câu nữa không?”

Najin gật đầu. Argo nhìn thẳng vào cậu và nói.

“Tại sao cậu lại chém Verheigen?”

Cậu có thể trả lời tùy ý.

Dù là vì thực hiện nhiệm vụ, vì tiền thưởng, hay bất cứ lý do gì cũng được. Argo bồi thêm.

“Tôi thề rằng dù cậu đưa ra câu trả lời nào, tôi cũng sẽ không làm hại cậu. Đây chỉ đơn thuần là sự tò mò cá nhân mà thôi.”

Najin biết sức nặng từ lời thề của một hiệp sĩ Atanga. Vì vậy, ít nhất với câu hỏi này, cậu có thể trả lời mà không cần giấu giếm. Najin chậm rãi cất lời.

“Vì tôi thấy không vừa mắt.”

“...Không vừa mắt?”

“Trong lúc giao chiến, tôi đã hỏi Verheigen rằng hiệp sĩ đối với hắn là gì.”

Najin tiếp tục.

“Verheigen trả lời rằng hiệp sĩ chỉ là một cái ghế để thăng tiến. Danh dự và lòng kiêu hãnh chỉ có giá trị khi vứt bỏ chúng.”

Nghe Najin thuật lại quan điểm về hiệp sĩ của Verheigen, gương mặt Argo cau lại. Các hiệp sĩ Atanga phía sau cũng tặc lưỡi khinh bỉ.

“Tôi không thích điều đó. Vì hiệp sĩ trong suy nghĩ của tôi không phải như vậy.”

“Vậy hiệp sĩ trong suy nghĩ của cậu là gì?”

Dù nói chỉ hỏi một câu, nhưng Argo không thể không hỏi câu thứ hai. Anh muốn nghe xem một chàng trai đã chém đứt hiệp sĩ ác quỷ nghĩ gì về hiệp sĩ.

“Tôi nghĩ đây không phải là chuyện nên kể với các hiệp sĩ Atanga. Vì tôi không phải là hiệp sĩ.” 

“Vốn dĩ kẻ không phải hiệp sĩ mà lại bàn luận về hiệp sĩ thì thật nực cười, nhưng cậu là ngoại lệ. Bất kể lý do là gì, việc cậu chém chết hiệp sĩ ác quỷ đã chứng minh tư cách của cậu rồi.”

Cứ nói đi.

Những hiệp sĩ Atanga, những người bảo vệ giới luật hiệp sĩ cổ xưa và thề sẽ luôn sống đúng nghĩa hiệp sĩ, tất cả đều đang nhìn Najin. Họ lắng nghe lời sắp phát ra từ miệng cậu. Và Najin mở lời:

“Là người không đánh mất lòng kiêu hãnh.”

Najin nói ra câu trả lời về việc 'hiệp sĩ là gì' mà cậu đã ngộ ra trong cuộc quyết đấu với ác quỷ.

“Bảo vệ những thứ chưa mất đi, và vùng vẫy để tìm lại những thứ đã mất...”

Hiệp sĩ là gì?

Đứng trước những hiệp sĩ chân chính của Atanga, Najin đang trả lời câu hỏi đó.

“Là người luôn hướng về nơi cao vời vợi ấy.”

Cậu nói tiếp.

“Mang theo danh dự và lòng kiêu hãnh để theo đuổi những vì sao trên bầu trời cao. Đó chính là hiệp sĩ trong suy nghĩ của tôi. Không, đó là hiệp sĩ mà tôi muốn trở thành.”

Một thoáng im lặng.

Ngay sau đó, tiếng cười vang lên từ phía sau Argo. Các hiệp sĩ Atanga bật cười. Dù không cười thành tiếng nhưng khóe miệng Argo cũng nhếch lên. Đó không phải là nụ cười mỉa mai. Ngược lại, nó hoàn toàn khác xa sự chế giễu.

Argo giơ tay lên. Theo tín hiệu đó, các hiệp sĩ ngừng cười. Họ lặng lẽ nhìn Najin. Ánh mắt họ giờ đây đã mềm mỏng hơn nhiều so với lúc trước, và cái nhìn dành cho Najin cũng đầy thiện cảm. Đại diện cho họ, Argo hỏi Najin.

“Đó có phải là lời nói thật lòng không?”

“Vâng.”

“Tôi tin cậu.”

Argo cười sảng khoái.

Bởi đôi mắt của Najin không phải là đôi mắt của kẻ đang nói dối.

“Dù có rơi xuống vực thẳm, dù có đánh mất danh dự và bị sụp đổ, vẫn vùng vẫy để tìm lại chúng sao... Có kẻ sẽ cười nhạo đó là sự thảm hại.”

Argo mỉm cười.

“Nhưng tôi, và chúng tôi nghĩ rằng điều đó thật đẹp đẽ. Vì nó có nghĩa là cậu vẫn muốn làm một hiệp sĩ.”

“...”

“Có vẻ cậu đã hình dung ra bóng dáng của một hiệp sĩ nào đó khi nói ra những lời này. Tôi không biết hiệp sĩ trong tâm trí cậu là ai, nhưng quả thực đó là một người đáng để học tập.”

Nghe một hiệp sĩ Atanga khen ngợi sư phụ mình là người đáng học tập, Najin cảm thấy lòng mình xao động. Cậu ước gì có thể kể chuyện này cho Ivan, ước gì Ivan có mặt ở đây lúc này.

“Mang theo danh dự và lòng kiêu hãnh để theo đuổi những vì sao. Một ý niệm thật hay....”

Argo cởi mũ giáp ra.

Đối diện với Najin bằng gương mặt thật, anh gãi gãi sau gáy. Lộ ra sau lớp mũ giáp là khuôn mặt của một thanh niên trẻ tuổi. Đối với Tầm Kiếm Sư, tuổi tác chỉ là những con số.

“Bảo là chỉ hỏi một câu mà cứ hỏi mãi không thôi.”

Argo cười ngượng nghịu khi đối diện bằng mặt thật.

“Tên cậu là gì?”

Có lẽ tên đã được ghi trong đơn ủy thác. Nhưng anh muốn trực tiếp nghe cái tên đó từ miệng chàng trai trước mắt. Trước câu hỏi đó, Najin im lặng một hồi.

“Tôi mong rằng mọi cuộc đối thoại tại đây đều là những lời chân thật nhất.”

Sau một hồi im lặng, Najin nói.

“Vì vậy, tôi không thể nói tên của mình được.”

Bởi nếu nói ra cái tên hiện tại, đó sẽ là một lời nói dối.

“Vậy sao.”

Najin nói tránh đi, và Argo đã hiểu ý. Anh không hỏi tên Najin thêm nữa.

“Vậy thì, câu trả lời cho câu hỏi ngày hôm nay...”

Argo vỗ vào bộ giáp của mình.

“Tôi sẽ để dành đến khi cậu trở thành hiệp sĩ. Khi cậu đã trở thành một hiệp sĩ có đủ danh dự và lòng kiêu hãnh, lúc đó cậu sẽ nói cho tôi biết tên chứ?”

Najin gật đầu. Argo nhếch môi cười đắc ý rồi vỗ vai Najin. Đó là một nụ cười vô cùng hài lòng.

“Tôi hy vọng ngày đó sẽ sớm đến. Cậu đi đi. Chỗ này cứ để chúng tôi thu xếp.”

“Ngày không xa, tôi sẽ lại đến tìm gặp mọi người.”

Najin cúi chào rồi bước đi. Dù cậu không nói thêm lời nào, nhưng Argo hiểu được ẩn ý phía sau.

Lần tới, tôi sẽ gặp lại anh với tư cách là một hiệp sĩ giống như anh.

***

Sau khi Najin rời đi.

Các hiệp sĩ Atanga xử lý cái xác của hiệp sĩ ác quỷ, thu hồi di vật mà hắn đã đánh cắp... và thu dọn thi thể của các hiệp sĩ đã bị hắn giết hại. Khi công việc sắp hoàn tất giữa sự thương tiếc cho những tin buồn sắp được gửi về các gia tộc...

“Thưa ngài Argo.”

Cận vệ của Argo đặt câu hỏi cho anh.

“Tại sao ngài không hỏi thêm? Trông cậu ta như thể đang che giấu rất nhiều điều.”

Đó là một cô bé cận vệ chưa trở thành hiệp sĩ. Dù có tài năng nhưng tuổi đời còn nhỏ nên tầm nhìn về thế giới vẫn còn hạn hẹp. Trước câu hỏi của cô bé, Argo vuốt cằm.

“Bởi vì không cần thiết phải hỏi thêm nữa.”

“Con có thể biết lý do không ạ?”

“Tất nhiên. Con là cận vệ của ta, và ta có nghĩa vụ trả lời câu hỏi của học trò mình.”

Argo giải thích.

“Bởi vì ý định của chàng trai đó rất thuần khiết. Vì thuần khiết nên ta không cảm thấy sự dối trá trong lời nói của cậu ấy.” “Thuần khiết... ạ?”

“Phải. Chàng trai đó không hề nhấn mạnh vào thành tích của mình, mà ngược lại còn muốn giảm nhẹ nó đi. Cậu ấy bảo rằng mình thắng được là nhờ những vết thương mà các hiệp sĩ trước đó đã gây ra, nhờ lời khuyên của một hiệp sĩ, nhờ may mắn, vân vân...”

Nếu cậu ham tiền bạc hay danh tiếng, cậu  đã thổi phồng công lao của mình và không thèm nhắc đến các hiệp sĩ khác. Nhưng chàng trai đó lại cố tình nhắc đến những hiệp sĩ đã tử trận để hạ thấp công lao của bản thân.

“Đó là một câu chuyện vô lý.”

Argo cười cay đắng.

Việc Najin không nói dối không có nghĩa đó hoàn toàn là sự thật. Đối đầu với một kẻ ký khế ước với ác quỷ sở hữu quyền năng như vậy, những vết thương cũ dù có giúp ích cũng không thể đóng vai trò quyết định được. Điều đó có nghĩa là, chàng trai đó đã chiến đấu và chiến thắng Verheigen ở trạng thái sung mãn nhất.

Dù vậy, vì cậu muốn hạ thấp công lao và che giấu sức mạnh của mình nên anh đã không hỏi thêm. Và cũng không cần thiết phải hỏi.

“Vì không thích lời lẽ của kẻ không xứng đáng làm hiệp sĩ. Đó là câu trả lời của chàng trai đó.”

Vì không vừa mắt nên tôi đã chém.

Một câu trả lời mộc mạc, chân thành và sảng khoái không gì bằng. Argo mỉm cười. Dù là cảnh giới hay phương thức chém ác quỷ đều là ẩn số, nhưng những điều đó không quan trọng.

Định nghĩa về hiệp sĩ mà chàng trai đó nói.

Người hiệp sĩ mà cậu ấy muốn trở thành.

Đối với một hiệp sĩ Atanga như Argo, những điều đó quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác. Nghe được câu trả lời đó, Argo đã mãn nguyện rồi.

“Đừng bao giờ quên định nghĩa về hiệp sĩ mà cậu ấy đã nói, Flansh. Đó là một câu chuyện đáng để ghi khắc và suy ngẫm đấy.”

“Vâng, thưa ngài Argo.”

Flansh, cận vệ của Argo, gật đầu.

Nhìn theo cô bé quay lại giúp thu dọn thi thể, Argo thở ra một hơi dài. Hình ảnh chàng trai vừa rồi cứ quẩn quanh trong tâm trí anh. Dù rất muốn thu nhận cậu vào Hiệp sĩ đoàn Atanga, nhưng Argo cảm thấy bây giờ chưa phải lúc.

Đồng thời, anh cũng có linh cảm rằng một ngày nào đó, chàng trai ấy chắc chắn sẽ tự mình tìm đến Hiệp sĩ đoàn Atanga. Ngay cả khi không gia nhập, cậu  cũng sẽ trở thành một đồng đội cùng chí hướng.

“Mang theo danh dự và lòng kiêu hãnh để theo đuổi những vì sao.” 

“Treo ngôi sao của mình lên nơi cao nhất của bầu trời kia. Đó chẳng phải là một giấc mơ tuyệt vời sao? Đã là nam nhi, đã tự xưng là hiệp sĩ thì chẳng phải nên mơ một giấc mơ lớn sao?”

Argo cười cay đắng. Bởi khi nghe lời chàng trai đó nói, anh bỗng nhớ về một vị hiệp sĩ từng là đồng đội và là ngôi sao triển vọng của Atanga. Một người đàn ông mà nếu vẫn còn ở trên mặt đất này, chắc chắn đã trở thành một Tầm Kiếm Sư.

“Ivan.”

Argo thì thầm tên của người bạn cũ.

'Anh đã nuôi dạy được một đồ đệ tốt đấy.'

Thứ Argo đang cầm trên tay là tờ đơn ủy thác. Tên của chàng trai đã nhận nhiệm vụ này được ghi là Ivan. Đó là một cái tên phổ biến, nhưng anh không thể nghĩ đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Argo thở ra một hơi dài.

Dù có rơi xuống bất cứ nơi đâu.

Dù có mất sạch danh dự và bị tước đoạt mọi thứ.

Vẫn vùng vẫy để tìm lại những gì đã mất.

Định nghĩa về hiệp sĩ mà chàng trai đó nói. Argo nhận ra người mà câu chuyện đó đang ám chỉ đến, người mà chàng trai chắc chắn đã nghĩ đến khi nói ra những lời ấy. Đồng thời, anh cũng nhận ra rằng người bạn cũ của mình vẫn chưa từ bỏ việc làm một hiệp sĩ ngay cả ở nơi đó.

“Đúng là phong cách của anh.”

Lẩm bẩm như vậy, Argo đứng dậy. Đây không phải là chuyện có thể kể cho người khác nghe, nên anh sẽ giữ kín trong lòng. Bởi vì cựu hiệp sĩ Atanga, Ivan, vẫn đang là một trọng tội nhân.

Bằng cơ duyên nào mà chàng trai đó gặp được Ivan, và mối quan hệ giữa họ là gì... Có lẽ sau này anh sẽ được nghe cùng với cái tên thật của chàng trai đó. Mong cho ngày đó sớm đến, Argo chạm tay vào chuôi kiếm của mình.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...