Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 8: Điềm báo Nội chiến (4)

Sẵn sàng

Sáng sớm, Najin tiến về phía phòng làm việc của Ivan.

Dù bị Ivan gọi đến từ tờ mờ sáng, nhưng trong phòng lại chẳng có ai. Cậu hỏi tên đang đứng gác bên ngoài, hắn cũng chỉ lắc đầu bảo rằng Ivan chưa hề ra khỏi đây. Sau một hồi do dự, Najin quay lại phòng, dùng mũi chân đá mạnh vào góc kệ sách.

Rầm...

Kệ sách trượt sang bên, lộ ra một lối đi dẫn xuống tầng hầm. Quả nhiên, lối vào vốn luôn bị khóa chặt nay lại mở toang.

'Có vẻ là muốn mình vào.'

Najin gãi gáy.

Cậu biết rõ bên dưới đó có gì. Cuối những bậc thang là một khoảng sân trống rộng lớn, nơi Ivan dùng để rèn luyện Kiếm Khí, cũng là nơi gieo rắc nỗi kinh hoàng cho Najin suốt thời thơ ấu.

"..."

Najin vô thức chạm tay lên vai. Vết sẹo dài trên đó chợt nhói lên. Cậu thừa biết Ivan gọi mình xuống đây chỉ vì một lý do duy nhất.

"Phù..."

Cậu thở hắt ra, bước xuống cầu thang. Khi không gian mở rộng ra trước mắt, đúng như dự đoán, Ivan đã đứng chờ sẵn ở đó.

"Đến rồi à?"

"Có chuyện gì mà bác lại gọi cháu xuống tận hầm thế này?"

"Chỉ có một lý do duy nhất thôi."

Ivan ném một vật gì đó. Keeng! vật đó rơi ngay dưới chân Najin. Đó là một thanh kiếm. Hơn nữa, còn là một thanh kiếm sắt được mài sắc lẹm.

"Cầm lấy đi. Để ta xem dạo này nhóc tiến bộ đến đâu rồi."

"... Bằng kiếm sắt sao?"

"Thì ta cũng dùng kiếm sắt mà."

Ivan xoay nhẹ cổ tay. Thứ ông ấy cầm không phải thanh kiếm đen thường ngày, mà là một thanh kiếm sắt bình thường giống của Najin. Nhưng bấy nhiêu đó là quá đủ để xẻ thịt đoạt xương. Khác hẳn với những buổi tập bằng kiếm gỗ trước đây, hôm nay sát khí từ thanh sắt thật khiến Najin phải nuốt nước bọt.

'Lần cuối mình đấu với Ivan là khi nào nhỉ?'

Gọi là "chiến đấu" cho oai chứ thực chất là bị "ăn hành" thì đúng hơn. Cũng đã vài năm rồi kể từ khi Najin hoàn thành tốt vai trò "chó săn", cậu không còn phải nhận những buổi "giáo dục" kiểu này nữa.

"Najin."

Giọng Ivan vang dội khắp căn hầm, cắt ngang dòng suy nghĩ của cậu.

"Tập trung vào."

Một tông giọng lạnh lẽo đến rợn người.

Ngay sau đó, Ivan nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Khoảnh khắc ông ấy thở ra, đồng tử Najin co rút lại. Cậu chộp lấy thanh kiếm dưới đất, vội vàng nhảy lùi lại phía sau.

Bản năng đang gào thét.

Tránh xa ra ngay!

Khi Ivan nheo mắt lại, không khí trong hầm như đặc quánh, nặng nề đến mức khó thở. Najin cảm nhận được một áp lực kỳ quái, như thể có ai đó đang đè nặng lên đôi vai mình.

Rắc.

Ivan hạ thấp mũi kiếm, chầm chậm nhắm thẳng về phía Najin. Đối diện với lưỡi kiếm lạnh lẽo, Najin hiểu nếu không chiến đấu với tâm thế liều chết, hôm nay vai cậu sẽ có thêm một vết sẹo nữa.

Thực lòng, Najin chẳng mặn mà gì với cuộc đối đầu này. Cậu thậm chí đã nghĩ đến việc lấy cớ bị ốm để chuồn khỏi đây, dù biết là không thể. Đơn giản là vì cậu thấy sợ. Đó là nỗi sợ đã được lập trình vào cơ thể thông qua những vết sẹo.

Ivan đã dạy cậu cách chiến đấu và sinh tồn ở thành phố bằng cách nghiền nát cậu. Bẻ gãy xương, đánh đến khi bất tỉnh, rồi dội nước cho tỉnh lại để tiếp tục "học". Đó là cách Ivan cưỡng chế ép cơ thể Najin phải ghi nhớ kiến thức sinh tồn.

‘Hữu ích, nhưng…’

Giờ đây khi đã lớn, Najin hiểu rằng đó không chỉ đơn thuần là dạy dỗ. Đó là một lời đe dọa: 

Đừng quá tự phụ vào tài năng của mình. Đừng bao giờ vượt qua ranh giới mà ta đã vạch ra.

Khi Najin bắt đầu tò mò về Khu Trên, Ivan đã để lại vết sẹo trên vai cậu như một lời cảnh cáo đanh thép. Najin đã hiểu, và suốt bấy lâu nay cậu luôn là một "đứa trẻ ngoan" không bao giờ bước quá giới hạn.

'Vậy thì tại sao? Tại sao lại là lúc này?'

Cậu đã làm gì sai sao? Najin tự rà soát lại: cậu vẫn là con chó săn trung thành, việc "nổi loạn" nhất cũng chỉ là ra quảng trường ngắm thanh Excalibur, mà việc đó chính Ivan đã cho phép kia mà.

Dù không thể hiểu rõ lý do, Najin biết mình phải làm gì ngay lúc này.

Rầm!

Najin dậm chân xuống đất, căng mọi giác quan để sẵn sàng phản ứng lại đối thủ. Ivan chỉ vẩy mũi kiếm, hỏi bằng giọng khiêu khích:

"Không lên à?"

Najin không đáp, cậu dựng chéo thanh kiếm thủ thế. Ivan bước lên một bước. Khi khoảng cách thu hẹp lại còn chưa đầy ba bước chân:

Uỳnh!

Ivan dồn lực vào bước chân, đạp sâu xuống mặt đất và vung kiếm. Sức nặng từ bước chân truyền lên lưỡi kiếm khiến nó gia tốc kinh hoàng.

KEEEEENG!

Khi hai thanh kiếm va chạm, Najin nghiến chặt răng. Dù đã trụ vững chân nhưng cú chém ngang của Ivan vẫn khiến cậu bị trượt dài trên sàn. Các ngón tay cầm kiếm run lên bần bật.

Cảm giác như bị một vật thể khổng lồ nghiền nát. Nếu là trước đây, cậu đã buông kiếm và ngã lăn ra rồi, nhưng bây giờ thì khác. Najin nghiến răng, xoay nhẹ lưỡi kiếm để triệt tiêu lực.

Két, két két!

Đó là kỹ thuật cơ bản để làm chệch hướng đòn tấn công. Nhưng ngay khi thực hiện, Najin nhận ra mình đã sai lầm. Ivan là một Kiếm Tinh, chính ông ấy là người dạy cậu chiêu này. Lẽ nào ông lại không biết cách phá nó?

Ivan xoay cổ tay. Thanh kiếm của ông trượt dọc theo lưỡi kiếm của Najin theo một quỹ đạo kỳ dị, rồi đột ngột cuốn chặt lấy thanh kiếm của cậu. Najin không kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết cúi thấp đầu theo bản năng. Lưỡi kiếm sắt sượt qua đỉnh đầu cậu trong gang tấc.

"Argh!"

Một cú đá trời giáng từ Ivan đâm thẳng vào bụng Najin. Với cơ thể được cường hóa bởi Mana, cú đá đó không khác gì bị một cây đại thụ tông vào. Najin văng ra xa, lăn lộn trên sàn.

Cậu không được phép nghỉ ngơi. Vừa lồm cồm bò dậy, cậu đã phải chống đỡ những đường kiếm dồn dập của Ivan. Đôi vai và lòng bàn tay cậu gào thét vì đau đớn.

'Ông ấy... không cho mình... thở...'

Najin nheo mắt, tập trung cao độ. Cậu phải để mắt đến cả tay lẫn chân của đối thủ. Dù đôi mắt có thể nhìn thấu chuyển động của Ivan, nhưng cơ thể cậu lại không thể theo kịp tốc độ đó. Cậu nhìn thấy đòn đánh nhưng vẫn bị trúng, thấy cách phá chiêu nhưng cơ thể lại phản ứng chậm hơn một nhịp.

'Mana… thứ Mana chết tiệt đó!’

Najin cảm thấy tức tối. Cậu luôn khao khát thứ sức mạnh đó, nhưng Ivan chưa bao giờ dạy cậu. Thứ duy nhất cậu có thể làm là bắt chước. Najin hít thở theo nhịp độ của Ivan, cố gắng ép cơ thể di chuyển.

Đột nhiên, cơ thể cậu nhẹ bẫng, di chuyển nhanh hơn hẳn bình thường. Lần đầu tiên, tay chân cậu hành động đúng như ý nghĩ. Trong khoảnh khắc va chạm, thanh kiếm của Ivan lần đầu tiên bị đẩy lùi.

"..."

Đôi mắt Ivan nheo lại. Cánh tay ông ấy kéo căng như dây cung, rồi vút-

Thanh kiếm vung ra như một mũi tên xé gió, đập thẳng vào kiếm của Najin.

“Ugh.”

Cú va chạm mạnh đến mức hất văng Najin lên không trung. Cậu trượt dài về phía sau, ngẩng đầu lên thì thấy Ivan không còn lao tới nữa. Ông ấy đứng yên, nâng thanh kiếm lên ngang mặt.

Đó không phải tư thế tấn công. Đó là một nghi lễ. Ivan dùng lưỡi kiếm che đi con mắt hỏng của mình, một kiếm lễ của các hiệp sĩ trong truyền thuyết.

Và rồi, Najin nhìn thấy nó.

Xoẹt...

Một luồng linh khí xanh lục, tĩnh lặng nhưng đầy uy lực trào dâng trên lưỡi kiếm của Ivan. Đó chính là Kiếm Khí, minh chứng của một Kiếm Tinh thực thụ. Lúc này, thứ Ivan cầm không còn là thanh kiếm sắt vụn nữa, mà là một vũ khí hủy diệt.

"Khoan đã, Ivan! Dừng lại!"

Najin hốt hoảng lùi lại.

"Rút cả Kiếm Khí ra thì quá đáng quá rồi đấy!"

Không giống thường ngày Ivan chưa từng sử dụng Kiếm Khí trong những buổi đấu tập trước đây của họ. Đó là điều đương nhiên, vì Najin không thể chống lại Kiếm Khí. Kiếm Khí chỉ có thể đối đầu bằng Kiếm Khí. Một thanh kiếm sắt bình thường sẽ bị chẻ đôi như tờ giấy, và kẻ cầm nó cũng sẽ chịu chung số phận.

Nhưng Ivan không đáp, ông bước tới. Một bước, hai bước...

Bùm!

Ivan phóng về phía Najin. Thanh kiếm mang theo vệt sáng xanh lục quét qua không gian.

"--- Hự!"

Najin vội vã đưa kiếm lên đỡ. Nhưng làm sao đỡ nổi? Ngay khoảnh khắc va chạm vào thanh kiếm ngập trong Kiếm Khí, Najin nhìn thấy thanh kiếm của mình đang quằn quại. Lưỡi kiếm sắt không chịu nổi áp lực, bắt đầu gãy vụn. Kiếm của Ivan từ từ cắt xuyên qua lớp sắt, không ngừng tiến đến. Mọi thứ diễn ra chậm lại trong mắt cậu.

'Mình chết chắc rồi.'

Ngay khoảnh khắc cận kề cái chết, mọi dây thần kinh của Najin căng ra như dây đàn. Một sức mạnh bí ẩn từ đâu tràn đến, thôi thúc cơ thể cậu. Và lần này, nó không chỉ đẩy cơ thể cậu đi...

Lóe sáng!

Thanh kiếm đã gãy một nửa của Najin đột ngột bùng lên ánh sáng. Dù chỉ là một khoảnh khắc, dù nó yếu ớt và thô kệch so với Kiếm Khí của Ivan, nhưng đó rõ ràng là một mảnh Kiếm Khí.

Một thứ ánh sáng không nên thuộc về một thiếu niên ở thành phố ngầm này.

Ivan trợn tròn mắt. Môi ông giật liên hồi.

Và rồi hai luồng Kiếm Khí và chạm vào nhau.

KEEEEEEEEEEEEENG!

Một tiếng nổ chói tai vang lên. Hai luồng khí va chạm khiến thanh kiếm của Najin bị hất văng, đồng thời vỡ vụn. Thanh kiếm của Ivan cũng không chịu nổi áp lực mà nát bấy.

Cả hai thanh kiếm đều không được rèn để chịu được Kiếm Khí, đã đến giới hạn.

Leng keng.

Phần lưỡi gãy rơi xuống đất. Najin khuỵu xuống, thở dốc dữ dội. Tim cậu đập dữ dội như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Máu mũi chảy dài xuống đất. Cơn đau đầu và nỗi kiệt sức ập đến khiến cậu hoa mắt. Najin ngẩng đầu lên thì thấy Ivan đang đừng nhìn xuống mình. 

Ivan đứng đó, lặng lẽ nhìn thanh kiếm gãy trong tay, rồi nhìn cậu thiếu niên dưới chân mình. Ông bật ra một tiếng cười khan.

"Đúng là thằng nhóc điên."

Ivan đã nhìn thấy thứ ánh sáng đó. Một thứ hào quang mà một kẻ như ông không đủ tư cách để che giấu hay chôn vùi.

'Điên rồ thật.'

Ông nhận ra rằng, thiên phú của Najin là loại ánh sáng mà bóng tối của thành phố ngầm này sẽ không bao giờ có thể giam cầm nổi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...