Tôi Đã Rút Thanh Excalibur
Chapter 9: Điềm báo Nội chiến (5)

Sẵn sàng

Ivan là một hiệp sĩ. Dù biết mình không còn xứng đáng với danh hiệu đó nữa, nhưng trong thâm tâm, ông vẫn luôn coi mình là một hiệp sĩ.

Hiệp sĩ là người đề cao danh dự và lòng tự tôn.

Ivan có thể đã đánh mất danh dự, nhưng ông chưa từng buông bỏ lòng tự tôn của mình. Ông đã mất đi con mắt bên phải, nhưng con mắt còn lại vẫn tồn tại. Vì thế, Ivan vẫn là một hiệp sĩ dù chỉ còn một nửa, và dù chỉ còn một mắt, ông vẫn có thể nhìn thấy ánh sáng.

Vì ông không mù. Và vì ông là một hiệp sĩ.

‘...Thằng nhóc chết tiệt.’

Ivan đã nhìn thấy hào quang mà Najin tạo ra, và ông hiểu rõ giá trị của nó. Đó là một khả năng khổng lồ. Đó là thứ ánh sáng rực rỡ không nên bị chôn vùi trong thành phố ngầm này, và cũng là ngọn lửa mà bất kỳ kẻ nào ở "Khu Trên" nếu nhận ra cũng sẽ muốn dẫm nát để dập tắt.

Bởi vì hào quang của Najin, tiềm năng mà cậu vừa bộc lộ... là thứ không được phép xuất hiện ở thành phố này, nơi vốn bị nguyền rủa của Camlan".

Vì vậy, Ivan đã dằn vặt.

Trong tai ông vẫn văng vẳng cuộc trò chuyện với Offen bên bàn rượu đêm qua. Giết Najin hay để nó sống và nuôi dạy nó? Nói thật lòng, giết chết là lựa chọn đúng đắn nhất và vế sau là một canh bạc. Nếu sơ sẩy, không chỉ Najin mà ngay cả đầu của Ivan cũng sẽ lìa khỏi cổ. Đó là hành động vượt quá ranh giới mà ông đã đặt ra.

Con mắt phải đã mất bỗng dưng đau nhức nhắc nhở ông một sự thật khắc nghiệt.

Con người phải sống đúng với những gì được định sẵn. Nếu không biết thân biết phận mà vượt rào, kết cục chỉ có bi kịch. Ivan hiểu bài học đó hơn bất cứ ai.

“Móc mắt hắn ra.”

“Tịch thu 'kiệt tác' và ném hắn xuống đó.”

“Ngươi không còn là hiệp sĩ của Atanga nữa, Ivan.”

 “Chỉ là một kẻ dị giáo bẩn thỉu dám chạm tay vào những vì sao thôi.”

Ông đã mất tất cả vì dám vươn tay tới những thứ không thể chạm tới. Ông bị tống xuống hầm tối, nơi không thấy ánh sáng, cũng chẳng thấy sao trời.

‘Phải giết nó thôi.’

Con người phải sống theo những gì đã định sẵn.

Kẻ cai trị thành phố ngầm trong ông lên tiếng như vậy.

Nhưng, hiệp sĩ trong ông lại đưa ra một câu trả lời khác.

Ivan từng là người mơ tới đỉnh cao, từng khao khát treo ngôi sao của riêng mình lên bầu trời đêm. Hiệp sĩ từng theo đuổi những vì sao ấy giờ đây đang hỏi ông rằng:

Ngươi định dùng bàn chân bẩn thỉu của mình dẫm nát giấc mơ trước mặt này sao?"

Trước câu hỏi ấy, Ivan đã không thể trả lời bằng sự tàn nhẫn.

"..."

Ivan im lặng. Cuối cùng, ông thở hắt ra một hơi dài.

"Điên mất thôi, thật là."

...Ivan vốn là một hiệp sĩ.

Và hơn tất cả, ông vẫn muốn được là một hiệp sĩ.

Ivan đã đưa ra quyết định.

***

"Điên mất thôi, thật là."

Ivan bật cười khan. Najin cảm nhận được áp lực bóp nghẹt lúc nãy đã tan biến. Bầu không khí giãn ra ngay lập tức. Ivan trước mặt cậu đang cười khổ như thể vừa gặp chuyện gì đó quá sức vô lý.

"Tại sao nhóc lại có thứ đó, tại sao lại cho ta thấy nó chứ..."

Ông lấy lòng bàn tay vuốt mặt, rồi nhìn Najin bằng đôi mắt chứa đầy do dự. Sau một lúc lâu, như đã hạ quyết tâm, Ivan mở lời:

"Najin."

"...Vâng?

Najin vẫn còn đang thở dốc. Cậu nhìn Ivan với ánh mắt đầy e dè vì biết mình vừa suýt mất mạng, đồng thời cũng chứa đựng sự thắc mắc về luồng sáng vừa xuất hiện trên kiếm của mình.

Nhìn vào đôi mắt đan xen giữa sợ hãi và tò mò ấy, Ivan nói.

"Hôm nay ta và Offen sẽ đột nhập vào địa bàn của Horace. Ta sẽ vắng mặt trong khoảng hai đến bốn ngày..."

Ivan tháo thanh kiếm bên hông ra. Ông luôn mang theo hai thanh kiếm: một thanh từ Khu Trên, và một thanh là kiệt tác của lão thợ rèn Hogel ở thành phố ngầm.

Ông trao thanh kiếm của lão Hogel cho Najin. Cậu đón lấy nó trong sự ngơ ngác.

"Trong lúc đó, nhóc hãy giữ vị trí của ta. Nếu có kẻ nào làm loạn khi ta vắng mặt, cứ dùng thanh kiếm này mà chém. Việc ta giao thanh kiếm này cho nhóc là minh chứng nhóc là người đại diện của ta."

Ivan nhếch môi.

"Và.”

“Khi ta quay lại, ta sẽ dạy nhóc cách điều khiển Kiếm Khí."

Lời hứa mà ông đã trì hoãn suốt bao lâu nay. Najin chớp mắt kinh ngạc. Ivan nhún vai.

"Nhìn cái mặt kìa, bộ không tin ta hả?"

"Không phải vừa nãy bác suýt giết cháu sao? Nói thật là cháu sợ bác mượn cớ dạy để tiễn cháu đi luôn ấy."

"Thằng ranh, ta trông giống kẻ máu lạnh thế sao?"

Najin gật đầu cái rụp.

Ivan cười cay đắng. Ừ thì, cũng chẳng phủ nhận được.

"Dù nhóc không tin, nhưng ta vốn không có ý định giết nhóc. Ta chỉ định nếu nhóc không phản ứng được thì tặng thêm một vết sẹo trên vai thôi."

"Bác đúng là tàn nhẫn."

"Ta làm thế đều có ý đồ cao cả cả đấy, thằng nhóc ranh."

Ivan thở dài, rồi nhìn Najin bằng ánh mắt nghiêm túc chưa từng có.

"Được rồi, không tin cũng là lẽ thường. Vậy nên, ta sẽ đặt cược một thứ đáng tin cậy."

"Thứ gì?"

"Còn gì nữa. Thứ nặng nề nhất mà ta có thể đặt cược."

Ivan đặt tay lên chuôi thanh kiếm còn lại bên hông, thanh kiếm đại diện cho một nửa con người hiệp sĩ của ông, dù phù hiệu Atanga đã bị xóa mờ. Bầu không khí quanh ông bỗng chốc thay đổi hoàn toàn.

"Ta thề với danh dự của Hiệp sĩ vùng Atanga, Ivan."

Không phải với tư cách kẻ thống trị thành phố ngầm Độc Nhãn Ivan. Mà với tư cách Hiệp sĩ Ivan, ông nói.

"Đây là một cuộc giao kèo, Najin. Ta sẽ đầu tư vào nhóc từ bây giờ. Ta sẽ không chỉ dạy nhóc cách phát ra Kiếm Khí, mà sẽ dạy tất cả những gì ta có."

Thứ hào quang cháu vừa bộc lộ. Ta sẽ đặt cược tất cả vào ánh sáng đó.

"Vì vậy, nhóc nhất định phải leo lên vị trí cao hơn cả ta. Đừng chỉ dừng lại ở Kiếm Tinh. Hãy đạt đến cảnh giới tiếp theo. Hãy chạm tới nơi mà ta không thể chạm tới."

"Hãy mạnh đến mức có thể đàm phán với cái Khu Trên khốn kiếp đó, và đòi lại những gì ta đã đánh mất ở đó."

"...Bác đã đánh mất thứ gì ở trên đó?"

"Danh dự của ta." 

Ivan vươn tay về phía Najin.

"Tước vị Hiệp sĩ vùng Atanga, và danh dự của một hiệp sĩ từng theo đuổi những vì sao."

Najin do dự một chút, rồi nắm lấy bàn tay đang chìa ra của Ivan. Ivan kéo mạnh Najin đứng dậy và cười lớn:

"Từ hôm nay, nhóc là cận vệ của ta. Cận vệ của Hiệp sĩ vùng Atanga, Ivan."

***

Phòng làm việc của Ivan.

Najin đang ngồi trên chiếc ghế mà Ivan vẫn thường ngồi. Cậu lẩm bẩm một mình:

"Chuyện gì thế này."

Cậu gõ ngón tay xuống bàn, đầu nghiêng sang một bên vì vẫn chưa hiểu hết mọi chuyện. Mọi thứ diễn ra vài tiếng trước cứ hiện về như một giấc mơ.

‘Thậm chí ông ấy còn dùng cả kiếm sắt thật nữa chứ.’

Najin nhớ lại khoảnh khắc đối mặt với Kiếm Khí của Ivan. Lúc đó, cậu thực sự cảm thấy cái chết đã cận kề. Và rồi, cơ thể cậu tự chuyển động. Một luồng sáng kết lại trên lưỡi kiếm. Dù mù mờ về Mana, Najin cũng biết đó là "Mảnh Kiếm Khí".

Là biểu tượng của một chiến binh đạt cảnh giới Kiếm Tinh. Bây giờ cậu đã đạt đến trình độ đó rồi sao? Có vẻ như không phải. Najin thử nắm chặt thanh kiếm trên bàn, dồn lực vào lòng bàn tay. Nhưng không có Kiếm Khí nào phát ra cả.

Chậc.

Najin tặc lưỡi.

Cậu nhớ lại cảm giác kiệt sức ngay sau khi luồng sáng ấy xuất hiện. Cậu không hiểu làm thế nào mình đã làm được điều đó.

"Cứ như là mơ vậy."

Nhưng cơn đau âm ỉ trên bàn tay và khắp người là bằng chứng cho thấy đó là sự thật.

Mình thật sự đã phòng ra Kiếm Khí sao?

Làm sao có thể trong khi cậu còn chưa được học về Mana? Những người duy nhất có thể trả lời câu hỏi, Ivan và Offen, lại vừa rời đi để xâm nhập vào lãnh thổ của Horace rồi.

“Mình sẽ hỏi khi họ quay trở về.”

Cậu sắp được học về Mana và Kiếm Khí. Từ chính miệng Ivan. Đó là kiến thức cậu khao khát suốt nhiều năm qua, nhưng luôn bị Ivan từ chối với lý do "còn quá sớm".

‘Quan trọng nhất là... Ivan đang nghiêm túc.’

Ông ấy đã thề bằng danh dự của mình. Và Najin biết, những gì Ivan thề nhân danh danh dự và vùng Atanga, chưa bao giờ ông làm trái.

‘Mình sẽ được học. Mana, Kiếm Khí, và kiếm thuật thực thụ.’

Cậu mỉm cười.

Những thứ vốn chỉ nằm trong các cuốn truyện cổ tích về Vua Arthur giờ đây sắp nằm trong tầm tay cậu. Dù dưới hầm tối này vẫn không thấy sao trời, nhưng Najin cảm thấy mình đã tiến gần hơn đến những vì sao thêm một chút.

"Cận vệ của Hiệp sĩ Atanga, Ivan..."

Không phải "chó săn", mà là "cận vệ” của ông ấy. Âm hưởng của từ đó thật không tệ chút nào.

***

Tại một hầm lò sâu nhất thông với đường hầm mỏ.

Trong phòng làm việc nằm sâu dưới lòng đất, Nhện Đất Horace mở lời. Ông ta không nói một mình, vì có người đang lắng nghe.

"Ivan đã cắn câu."

"Đưa thứ đã hứa đây."

Một người phụ nữ đang ngồi vắt vẻo trên bàn làm việc của Horace lên tiếng. Cô ta cười khẩy rồi ném một túi thuốc về phía ông ta.

Horace dùng bàn tay run rẩy xé túi thuốc, đổ hết vào miệng. Chỉ khi đó, cơn run rẩy mới ngừng lại. Ông ta thở dốc, liếc nhìn người phụ nữ đang nhìn mình từ trên cao. Một kẻ điên không ai đoán định được suy nghĩ.

"Tiếp theo cô định làm gì?"

"Biết để làm gì? Ngươi chỉ cần làm tốt việc được giao là được."

Cô ta chống cằm cười. "À mà, 'cái chân' thứ nhất của ngươi, Arnold, đã bỏ trốn rồi đấy. Ngươi sai hắn đi à?"

"...Ta không can thiệp."

"Sao cũng được, vì Ivan đã bị lừa ra ngoài rồi."

"Cô định làm gì Arnold?"

"Còn làm gì nữa? Vì hắn vi phạm luật lệ nên..."

Cô ta chỉ tay vào góc phòng. Ở đó, những thành viên trong tổ chức của Horace đang bị nhốt trong lồng sắt, nằm rũ rượi như những cái xác không hồn.

"Hắn sẽ sớm giống như bọn chúng thôi."

Người phụ nữ búng tay. Một tiếng tách vang lên. Ngay sau đó, cơ thể của một tên trong lồng bắt đầu trương phình lên.

Horace nhắm mắt lại, không nỡ nhìn cảnh tượng đó.

Máu bắn tung tóe. Những tiếng rên rỉ yếu ớt vang vọng khắp căn phòng.

Giữa những âm thanh kinh tởm đó, Horace nghiến chặt răng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...