Sẵn sàng
***

Mạnh Thiệu Hiên gọi điện thoại cho Tri Tri, đầu bên kia đã tắt máy. Anh hành động giống như bị phát điên rồi, ở trong cơn mưa tuyết bay đầy trời, anh cứ vừa đi, vừa gọi không ngừng.

Buổi tối ngày hôm đó, anh cũng như thế này, trong lòng tràn đầy hoảng loạn và sợ hãi, cứ gọi điện thoại cho cô từng lần từng lần, mãi đến sau cùng anh cũng tìm được cô.

Nhưng bây giờ, cái mà anh có thể cảm giác được chính là sự trống rỗng thê lương đến vô cùng. Trong đầu anh không thể nghĩ được biện pháp nào khác, trong lòng anh cũng chỉ là sự trống không vô hạn. Anh cứ đi như vậy! Đêm hôm đó, trong trí nhớ của anh là một đêm rét lạnh nhất... anh không biết anh đã đi bao lâu rồi, anh không biết mình đã gọi bao nhiêu cuộc điện thoại cho chiếc điện thoại đã tắt máy kia bao lần. Anh cũng không biết, cũng không nhớ đã nhắn tin cho người kia biết bao nhiêu tin. Anh không biết anh yêu cô, yêu đến mức nào nữa!

Chỉ biết rằng sau khi gần như đã đi qua hơn nửa thành phố, cả người Mạnh Thiệu Hiên đã ướt đẫm cũng không nhúc nhích nổi nữa. Anh ngồi ở trên bậc thềm bên ngoài của một quán cà phê đã đóng cửa, nhìn lên bầu trời mênh mông không giới hạn. Anh nhìn đường phố không có một bóng người, nhìn bão tuyết không biết bao giờ sẽ dừng. Anh nghe thấy ở một nơi xa xôi nào đó vọng đến tiếng mọi người hoan hô mừng đêm giáng sinh. Anh nhìn chiếc điện thoại trong tay mình gần như vĩnh viễn sẽ không bao giờ vang lên tiếng chuông gọi, anh suy nghĩ, lo lắng cho cô.

Tĩnh Tri, Tĩnh Tri, anh không biết yêu đơn phương là như thế nào, anh cũng không biết yêu một người đến tột cùng sẽ phải làm những gì! Cuộc sống của anh mới 23 tuổi, trước khi gặp em cuộc sống của anh đều chỉ một màu đen. Nhưng sau khi gặp được em, anh lại thấy lo sợ, một mình muốn đi tìm kiếm, thăm dò, hy vọng được yêu. Nhưng anh lại quá kém cỏi, không đủ sức lực, không đủ tư cách, cho nên đã làm cho em ghét bỏ.

Thời gian khi anh là Kiều Tử Tích, em cũng chưa từng thích anh, bây giờ anh là Mạnh Thiệu Hiên, phải chăng em lại sẽ càng ngày càng xa cách anh hơn?

Anh chợt không dám nghĩ tiếp nữa, nhắm mắt lại, nặng nề nện một quyền xuống mặt đất lạnh như băng. Từ bàn tay truyền đến sự đau đớn đến lặng người, chỉ chốc lát sau, một dòng máu đỏ từ từ chảy xuống. Trên mặt tuyết tinh khiết tan ra thành từng những lỗ tròn tròn nho nhỏ. Nhưng Mạnh Thiệu Hiên vẫn cứ ngơ ngác ngồi ở chỗ đó... Tuyết rơi ngày càng mau hơn, mà cũng dày hơn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...