Sẵn sàng
*

"Đúng, mặc kệ mọi người nghĩ gì, chuyện chính là như vậy, là sai lầm của con, là sơ sẩy nhất thời của con, phạm phải sai lầm không thể bù đắp được như vậy, nếu như cha muốn xử phạt con, Thiệu Đình sẽ không nói một chữ nào!"

Trong phòng làm việc, cha con hai người ngồi đối diện nhau, Mạnh Thiệu Đình nói xong một câu nói kia, tay bưng chén trà của Mạnh Chấn Tông hơi dừng một chút, ông có chút già nua rủ mi mắt xuống một hồi lâu, cũng chưa từng mở ra, tựa hồ lão tăng ngồi thiền.

Mạnh Thiệu Đình cũng không nói chuyện, anh cúi đầu nhìn hoa văn ở trên mặt bàn, đường cong mỹ lệ này dần nối liền thành mặt của cô, lúm đồng tiền của cô.

"Một sai lầm, một nhất thời sơ sẩy của con, con thật cho là có thể giấu giếm ta?"

Giọng nói già nua của Mạnh Chấn Tông có chút băng lãnh, lại có một chút trầm trọng, ông bình tĩnh nhìn Mạnh Thiệu Đình: "Ta tính sai , nhưng thật không nghĩ tới con dụng tâm với cô ta sâu như vậy, Ta nuôi hai đứa con trai, vì một người phụ nữ như vậy, các con một ở nước ngoài, một ở trong nước làm ầm ĩ không sống yên ổn, sớm muộn cơ nghiệp lập nên này đều sẽ bị các con làm suy sụp!"

"Cha, con cam đoan, loại chuyện này sẽ không xảy ra nữa, con cũng sẽ không tái phạm sai lầm ấu trĩ như vậy!"

Mạnh Chấn Tông hơi xua tay, "Con nói cái này thì có ích lợi gì nữa, người phụ nữ kia ở bên cạnh con, ai biết còn có thể xảy ra chuyện gì?"

"Cha, ngài tin con một lần..."

"Con muốn ta tin con, muốn ta không so đo thì xử lý đi." Mạnh Chấn Tông cắt ngang lời của anh, "Con lập tức, cưới Mạn Quân."

"Cha, hai chuyện này khác nhau..."

"Đây không phải là hai chuyện khác nhau, nếu con muốn ta không truy cứu trách nhiệm của cô ta, nếu muốn ta tha cho cô ta một lần, liền lập tức cưới Mạn Quân. Nếu không, con cũng nên biết rõ ràng, ác ý tiết lộ cơ mật thương nghiệp, tạo thành tổn thất lớn như thế cho chúng ta, nên bị phán xử hình phạt gì, nên trả giá cao bao nhiêu!"

"Cha, chuyện này là sai lầm của con, không hề có quan hệ với Phó Tĩnh Tri!"

"Con nghĩ rằng ta là người ngu sao? USB mất? Đúng lúc bị người của đối phương nhặt được? Thiệu Đình ơi Thiệu Đình, lấy cớ vụng về như vậy, ai sẽ tin tưởng?"

Mạnh Thiệu Đình không phản bác được, chuyện lần này, mấu chốt là tính giới hạn quá lớn, tất cả lý do hợp lý đều không dùng được, bởi vì chân tướng chuyện này đã quá rõ ràng, anh không có cách nào, chỉ phải kiên trì đen trắng lẫn lộn, cứng rắn nhận lấy tất cả sai lầm!

Chỉ cần cha không truy cứu, người phía dưới coi như là có dị nghị, cũng không dám nói thêm gì nữa, chuyện này cũng cứ trôi qua như vậy thôi!

Mạnh Chấn Tông đứng lên, lặp lại một lần: "Nếu như con đáp ứng, cuối tuần con liền tổ chức hôn sự với Mạn Quân, nếu như con không đáp ứng, để Phó Tĩnh Tri chờ nhận lệnh tòa án gửi tới đi! Ta nghĩ âm mưu đơn giản như thế, người điều tra tình tiết vụ án thương nghiệp không cần tốn nhiều sức là có thể tra ra manh mối chuyện này!"

"Con đồng ý." Mạnh Thiệu Đình bỗng nhiên nện mạnh lên bàn, anh cúi đầu, khớp hàm cắn chặt, lại nhẹ nhàng lặp lại một lần nữa: "Con đồng ý, con cưới Mạn Quân."

"Được, chuyện cứ định như vậy đi. Thiệu Đình, nếu như con lại nuốt lời, làm ra chuyện có lỗi với Mạn Quân, ngay cả người cha là ta đây cũng thật sự không có cách nào bao che con nữ. Con đã đáp ứng cưới Mạn Quân, vậy liền xử lý người bên cạnh đi, tóm lại tân hôn của các con, coi như là con còn luyến tiếc, cũng phải cho Mạn Quân mặt mũi. Thiệu Đình, đưa Phó Tĩnh Tri đi đi."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...