Sẵn sàng


Lúc ăn sáng, quả nhiên không gặp được anh, hơn nữa cũng không biết Bình Bình đã đi nơi nào.

Ngày hôm qua nghe xong Thiệu Hiên an bài, anh cũng đã liên lạc với Kiều Tử Tích, tìm xong nhà trọ ở tạm thời rồi. Bởi vì công ty còn đang ở thành phố A, vì thế bọn họ tạm thời có thể ở lại chỗ này. Chỉ chờ năm nay đưa Nhất Phẩm Tĩnh

Hiên ra thị trường, sẽ đặt chi nhánh công ty ở những thành phố khác. Vì thế có lẽ đợi cô hết bệnh, ba người bọn họ sẽ đi nơi khác, nếu không sẽ ở lại nơi này.

Tĩnh Tri bệnh nên không có khẩu vị, chỉ chú ý xem Phi Đồng ăn cái gì. Trẻ con vô tâm vô phế, nghe nói phải rời khỏi đây liền không muốn. Một lát nói còn chưa đợi được mùa hè đến để đi bơi lội trong hồ bơi, một lát lại nói nó chưa có đi theo bác xem ngựa nhỏ, lúc uống sữa lại nghĩ tới bác nói muốn dẫn nó đi câu cá trong hồ nước, mùa hè leo cây hái quả bắt ve. Còn chưa kịp làm tất cả, liền có chút bất mãn, ngay cả thịt cua thích nhất cũng không thèm đụng vào, chỉ là bĩu môi ngồi ở chỗ đó.

Tĩnh Tri nhìn, nhịn không được thở dài một tiếng, lấy khăn ăn lau miệng cho nó. Thấy vẻ mặt Thiệu Hiên có chút lo lắng, cô liền khoát khoát tay: "Không ăn thì không ăn, thằng bé uống sữa, ăn nửa cái bánh bao rồi, cũng không xê xích gì nhiều."

"Sữa được nặn ra từ con bò sữa mà bác đặc biệt mua cho con..." Phi Đồng lại nhìn bình sữa trên bàn, rầu rĩ nói một câu.

Tĩnh Tri và Thiệu Hiên nhìn nhau, trong khoảng thời gian ngắn, hai người đều trầm mặc. Lại nói chuyền rời đi rất đột ngột, Phi Đồng nhất thời không muốn cũng là chuyện thường tình. Thiệu Hiên cho cô một ánh mắt an ủi, liền đứng dậy đi tới trước mặt Phi Đồng, ôm thằng bé từ trên ghế xuống, xoa xoa tóc trơn mềm của nó: "Phi Đồng không nỡ rời khỏi đây sao?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...