Sẵn sàng
*********

Sáng sớm Mạnh Thiệu Tiệm mời vừa ngồi dậy, liền cảm thấy một trận choáng váng kéo tới. Tay anh đè huyệt thái dương hồi lâu, mới cảm thấy hơi dễ chịu một chút. Đứng dậy xuống giường, vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy trên gối là một tầng tóc dày đặc, không khỏi hết hồn! Đi mấy bước tới trước gương nhìn kỹ chính mình, lại phát hiện chỉ hơn một tháng ngắn ngủi, anh lại giống như già đi rất nhiều, như biến thành một người khác! Khí sắc càng kém đến dọa người, hoàn toàn như quỷ!

Miễn cưỡng rửa mặt xuống lầu, lại thấy cô nâng cao bụng bận rộn ở phòng bếp. Lúc Mạnh Thiệu Tiệm đi tới, cô thậm chí hơi cười với anh một tiếng. Anh cố gắng đè ép nghi hoặc đầy bụng xuống, ôn hòa mở miệng: “Lại đang làm cái gì?”

“Hôm nay có ốc đồng ăn, còn rất tươi đấy! Đúng rồi, tôi còn làm mỳ Ý, anh có muốn thêm cà rốt không?”

Cô nhanh nhẹn chuẩn bị rau xanh, hoàn toàn không phát hiện khác thường của anh.

“Tôi cảm thấy thân thể có chút không thoải mái, một lát chuẩn bị đi bệnh viện kiểm tra một chút.” Mạnh Thiệu Tiệm chậm rãi nói, cẩn thận đánh giá vẻ mặt của cô.

Tĩnh Tri cũng không dừng động tác, chỉ là ồ một tiếng.

“Tôi cảm giác sau khi bắt đầu ăn cơm ở nhà, thân thể của tôi giống như bắt đầu không nghe theo điều khiển!” Anh lại tới gần một bước, Tĩnh Tri vẫn là thần sắc không gợn sóng sợ hãi như vừa rồi: “Ý của anh là, món ăn tôi nấu cho anh có vấn đề ư?”

“Cái này thì khó mà nói.” Nét mặt Mạnh Thiệu Tiệm hiện lên một chút cười lạnh, đáy lòng lại tê dại trướng đau một trận.

Anh cảm giác mình sắp chạm được một chân tướng đáng sợ, nhưng anh lại bỗng nhiên bắt đầu sợ hãi, sợ hãi đi đối mặt với cái gọi là chân tướng kia.

“Anh nghĩ như thế nào thì tùy.” Tĩnh Tri không hề để ý đến anh, xoay người ra khỏi phòng bếp.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...