Sẵn sàng

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Sủng Vợ Lên Trời

“Cha của em lại định sắp xếp cho anh
ấy đi xem mắt người ta. Anh ta đến đây tìm
em là để thăm Tuệ Minh à?”

Anh nói rồi đánh mắt nhìn sang tôi,
ánh mắt có phần thâm sâu.

Tôi hơi sửng sốt, cười: “Anh ấy bỏ đi
không phải vì tôi, có lẽ trong lòng cũng đã
có ai rồi nhưng lại không kiểm chế được
nên mới lại tới tìm tôi.

Nhưng tôi cũng hơi tò mò, không biết
cô gái kia là ai.

Tôi nói vậy rồi thì anh cũng không nói

thêm gì nữa. Anh dùng thìa xúc dưa hấu
đưa đến bên miệng tôi.

Bị ép phải ăn nên tôi đành mở miệng
ra: “Tôi không thích ăn dưa hấu lắm.” Nếu
không, mỗi lần có khách tới nhà, Tuệ Minh
cũng không phải ra vườn hái dưa rồi mời
người khác ăn cùng. Con bé rất thích ăn
chung dưa với người khác.

Trời dần về khuya, Trần Văn Nghĩa tới.
Phó Thắng Nam đứng dậy, ôm Tuệ Minh
một chút rồi nói với tôi: “Không còn sớm
nữa, hai mẹ con nghỉ ngơi sớm đi.”

Tôi hơi đơ ra: “Anh…” không ở lại à?

Tôi không nói vế đằng sau ra. Nếu anh
đến thì tôi tiếp đón, còn anh muốn đi thì tôi
cũng không cố giữ.

Tuệ Minh nghiêng đầu nhìn anh, con
bé thấy hơi khó hiểu: “Chú Nam không ở lại
nhà cháu ạ?”

Anh mỉm cười, ngồi xổm xuống bên
cạnh Tuệ Minh, nhẹ nhàng nói: “Chú còn
có việc phải làm, có thời gian chú lại tới
thăm Tuệ Minh nhé.”

Tuệ Minh gật đầu, con bé hơi thất
vọng.

Anh đứng dậy, nhìn tôi và mỉm cười:
“Em nghỉ sớm đi nhé.”

Thấy anh và Trần Văn Nghĩa rời đi, tôi
im lặng hồi lâu rồi mới dắt Tuệ Minh vào
nhà. Tiết trời tháng 8 vẫn còn rất nóng.

Tính ra Tuệ Minh cũng sắp năm tuổi
rồi.

Ngày hôm sau.

Hôm nay là cuối tuần, tôi không bất
ngờ khi Trần Văn Nghĩa tới, nhưng bất ngờ
vì anh ta cầm theo thứ gì đó tới.

Tất cà đều là những thức ăn bồi bổ cơ
thể, trong vườn cũng có những thứ này.
Nếu là Phó Thắng Nam bảo anh ta đem
những đồ này tới thì có vẻ hơi không cần
thiết.

Anh ấy biết rõ trong vườn của tôi có
hết những thứ này.

“Mợ chủ!” Trần Văn Nghĩa nói, giọng
anh ta hơi khàn, có vẻ đêm qua anh ta
không ngủ ngon.

Quầng mắt rất thâm, trông có vẻ vô
cùng mệt mỏi.

“Sao vậy?” Tôi có ý mời anh ta vào
trong rồi hãy nói nhưng anh ta vẫn đứng
nguyên chỗ cũ, đưa những thứ trong tay ra
cho tôi rồi nói: “Mấy ngày nay ð thủ đô,
giám đốc Phó phải đi xã giao nhiều nên
cũng phải uống rất nhiều rượu. Dạ dày
giám đốc bị xuất huyết rất nặng, tối qua
giám đốc sợ mợ lo lắng nên mới một mình
tới khách sạn.”

Tôi kinh ngạc không nói gì, tiếp tục
nghe Trần Văn Nghĩa nói.

“Giám đốc không cho tôi tới đây tìm
mợ nhưng chuyện này kéo dài rất lâu rồi,
giám đốc cũng không muốn đi viện. Tôi sợ
chuyện này nếu còn tiếp tục thì sức khỏe
giám đốc sẽ bị ảnh hường rất nhiều. Mợ có
thể đi khuyên giám đốc được không?”

Tôi mím môi, cảm thấy hỗn loạn trong
lòng: “Anh ấy bị vậy từ khi nào?”

“Bốn năm trước, sau khi mợ đi giám
đốc đã bị như vậy rồi. Giám đốc hầu như
dành hết tâm huyết cho công việc, không
quan tâm gì tới sức khỏe của mình. Có khi
giám đốc uống rượu suốt cả đêm. Có mấy
lần dạ dày xuất huyết, giám đốc tới bệnh
viện khám, bác sĩ dặn không được đụng tới
rượu nữa nhưng giám đốc không nghe, vẫn
uống rất nhiều. Mợ chủ, mợ là người rõ
nhất vị trí của mợ trong lòng giám đốc”

Tôi đón lấy chỗ đồ ăn trong tay anh ta,

nói: “Lát nữa tôi sẽ tới đó, anh đưa thẻ
phòng cho tôi. Quay về anh cứ nghỉ ngơi
cho tốt đi, sức khỏe là quan trọng nhất.”

Thấy tôi đồng ý, anh ta vui mừng, cười
tươi như là một đứa trẻ rồi đưa thẻ phòng
cho tôi: “Vậy mợ qua sớm nhé.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...