Sẵn sàng

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Chàng Rể Cực Phẩm

 

Bà ta hơi sững sờ, có lẽ là do không chịu
được đau đớn, nên đã cầm lấy chén nước rồi
uống thuốc.

Tôi để lọ thuốc sang một bên, rồi thản nhiên
nói: “Thuốc này không có tác dụng phụ quá lớn,
nếu đau quá không nhịn được thì có thể uống một
hai viên để giảm đau”

Bà ta nhìn tôi một cái mím môi lại, sau đó
nhìn ra ngoài sân cất lời: “Giọng mũi nghèn nghẹn
như vậy, đã bị cảm thì đừng đến đây lây bệnh cho
tôi” Vào đọc tại truyen.one nhé

Tôi không khỏi bật cười, có người đúng là lạ
thật, rõ ràng là quan tâm đến người khác, nhưng

khi cất lời lại khó nghe như vậy. Đai

Mà thôi.
Dù sao bà ta cũng là bà chủ kiêu ngạo tự phụ.

Sống nửa đời người không có con, có lẽ hôm
nay đã nghĩ đến việc sống yên ổn dưỡng già.

“Vâng, lát về nhà cháu sẽ uống thuốc.” Mùa
đông bị cảm là chuyện rất bình thường.

Sau đó bà ta đứng dậy, đi vào phòng. Lúc bà
ta ra ngoài, trên tay bà ta còn cầm theo một túi
Bản Lam Căn, giọng nói vẫn lạnh lùng: “Cầm về
đun lên uống, sáng tối đều uống một lần, hai ngày
sau sẽ khỏi, không bị đẳng”

Tôi gật đầu nhận lấu, rồi khẽ mỉm cười nói:
“Cảm ơn cô”

Bà ta chỉ ậm ừ, không mở miệng nói gì thêm.

Hôm nay Thủ đô không có tuyết, mặt trời vừa
lên phần lớn tuyết đều tan ra, có ánh mặt trời
chiếu vào, nhiệt độ cũng không quá lạnh.

Huống chỉ, Phó Bảo Hân còn đốt một bếp lửa
nhỏ trong sân, nên ngược lại còn hơi nón

Đến trưa, bà ta nhìn tôi hỏi: “Ở lại ăn cơm trưa
không? Tuyết rơi vài ngày rồi, trong nhà chỉ còn
đồ khô thôi không có thứ khác”

Tôi gật đầu: “Gì cũng được!”

Cuộc sống một mình, có thể phong phú cũng
có thể đơn giản, tuy nói chỉ có đồ khô, nhưng thật
ra lại toàn đồ cao cấp.

Sẵn bếp lửa trong sân, bà ta cầm vài củ khoai
tây và khoai lang ra bảo tôi gọt vỏ, sau đó thì thái
thịt rửa sạch bày ra đĩa.

Sau đó cả hai ngồi ngoài sân ăn đồ nướng,
vốn dĩ ta cảm thấy hai người ăn đồ nướng sẽ
không thú vị.

Nhưng bà ta còn lấy thêm một chai rượu vang
từ trong hầm rượu ra, vừa ăn vừa nhâm nhị,
ngược lại còn có chút hương vị khác.

Có vài người khi ở bên nhau, yên lặng là tốt
nhất, tôi và Phó Bảo Hân không nói chuyện nhiều,
nhưng có vài lời không cần phải nói ra cả hai đều

Đn được. B!⁄e-

Mấy ngày nay, tôi chưa từng ăn bữa cơm nào
tử tế, hôm nay ăn đồ nướng linh tinh lại ăn không
ít nên bụng có chút không thoải mái.

Lúc Phó Thắng Nam đến, bếp lửa đã thay
than lần nữa rồi, thấy bộ bát đũa để trong sân,
anh hơi nhướng mày cười hỏi tôi: “Thích ăn à?”

Tôi hơi mỉm cười, không phải thích, chỉ vì tâm
trạng tốt nên mới ăn nhiều.

“Anh nếm thử xem” Tôi thấy ngon nhưng dù
sao đó cũng là vị giác của mình, còn anh thì chưa
biết.

Anh mỉm cười, nhận lấy nửa miếng khoai tây
nướng trong tay tôi, rồi đưa lên miệng nhấm nháp,
sau đó nhướng mày khen ngợi không keo kiệt
chút nào: “Nấu ngon lắm!”

Tôi cười: “Cô nướng đấy”

Phó Bảo Hân nhìn tôi, rồi mở miệng nói:
“Được rồi, ngồi ăn một chút đi, ăn xong thì về
nhanh, nhiều người ồn ào quá”

Con người đến độ tuổi nhất định, có đôi khi sẽ
nghĩ một đẳng nói một nẻo.

Vào đọc tại truyen.one nhé

Phó Thắng Nam hiểu, tôi cũng hiểu.

Cả hai nhìn nhau cười, sau đó Phó Thẳng
Nam lấy một chiếc ghế trong phòng ra ngoài, ngồi
xuống bên cạnh tôi, anh nắm lấy tay tôi rồi ân cần
hỏi thăm tình hình sức khỏe gần đây của Phó Bảo Hân.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...