Sẵn sàng

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Ông Xã Thần Bí

 

Giữ tay anh lại, tôi nhìn anh, có chút ngại
ngùng nói: “Phó Thắng Nam, em hơi mệt”

Nhưng lời nói này của tôi chẳng có chút tác
dụng nào.

Những nụ hôn nóng bỏng, mãnh liệt cùng
những ôm ấp đan xen tạo cho bầu không khí
trong phòng ngủ lúc này vô cùng ấm nóng, trái
ngược hoàn toàn với sự lạnh giá của mùa đông ở
bên ngoài cửa sổ.

Nếu như anh không kiềm chế lại được sự
hưng phấn này thì tôi thật sự hoài nghi rằng mình
có thể sẽ mất mạng ngay trên giường mất.

Thật may là vì còn có chuyện công việc nên
anh đã dừng lại rồi.

Đúng là giày vò cả một buổi sáng!

Phó Thẳng Nam bước ra từ phòng tảm, không
giấu được nụ cười trên môi, nhìn tôi hỏi: “Chiều
nay em có muốn ra ngoài chơi không?”

Anh vừa nói vừa lau khô nước trên người.

Tôi nằm trên giường, có chút mệt mỏi: “Hồ
Diệp vừa hết tháng ở cữ, muốn ra ngoài đi dạo”

Anh gật đầu: “Lát nữa anh sẽ bảo Trần Văn
Nghĩa đưa em đi” Anh giơ tay lau tóc, để lộ ra
những đường cơ săn chắc ở bụng trông vô cùng
quyến rũ.

Tôi nhìn anh, thầm nghĩ trong lòng, nếu như
anh không làm Tổng giám đốc của Tập đoàn Phó
Thiên thì anh có thể đi làm người mẫu, nhất định
sẽ mê hoặc ánh nhìn của mọi người.

Đột nhiên, anh ném chiếc khăn về phía tôi, nói:
“Vẫn muốn nữa sao?”

Tôi…
Ánh mắt của tôi rõ ràng đến vậy ư?

Tôi từ từ bò dậy, toàn thân mềm nhữn. trừng
mắt nhìn anh: “Phó Thắng Nam, chúng ta ngủ

riêng!”

Sau đó không đợi anh trả lời, tôi đi thăng vào
phòng tắm.

Từ bên ngoài truyền vào tiếng cười khẽ của
anh.

Một lát sau, chúng tôi bước xuống lầu, Tuệ
Minh đã được đưa đến trường. Chị Linh đang làm
bữa sáng, thấy tôi và Phó Thắng Nam liền nở một
nụ cười vô cùng ấm áp: “Sáng nay tôi nấu sườn,
hai người mau lại đây ăn đi, bồi bổ cơ thể nhiều
một chút”

Nếu bình thường nghe câu nói này của chị
Linh thì cũng chẳng có gì, nhưng hôm nay sao lại
cứ cảm thấy có gì đó khiến mặt mũi nóng ran, tôi
ngại ngùng ho mấy cái, không nhịn được trừng
mắt nhìn Phó Thắng Nam.

Người đàn ông này lại chỉ đáp lại tôi bằng nụ
cười dịu dàng.

Không dễ dàng gì mới ăn xong bữa xong.

công ty nhiều việc, Phó Thắng Nam không thể tiếp `
tục trì hoãn nữa. Trước khi đi anh còn dặn dò:
“Đừng có đi về muộn quá, về sớm một chút,
chúng ta cùng ăn tối”

Tôi gật đâu, đứng trước cửa tiễn anh đi.

Trần Văn Nghĩa không đi theo anh mà ở lại,
nói với tôi: “Cô chủ, lát nữa tôi sẽ đưa cô đi”

Tôi läc đầu, một mực từ chối: “Không cần
đâu, lát nữa tôi sẽ tự lái xe đi, anh cứ đi làm việc
đi, không cần quan tâm đến tôi”

Anh ta có chút khó xử, nói: “Nhưng Tổng giám
đốc Phó đã dặn tôi phải đưa cô đi”

Tôi thở dài: “Tôi biết, nhưng tôi có thể tự đi
một mình mà, anh là một trợ lý xuất sắc như vậy
mà lại ở đây làm tài xế cho tôi thì quả thật là quá
lãng phí, anh mau đi đi, đi đến công ty giúp anh ấy”

Thấy anh ta vẫn còn chần chừ, tôi nghĩ một
lúc, sau đó bước tới tủ lạnh lấy ra một cây bông
cải xanh đưa cho anh ta, nói: “Nói với Tổng giám

phó, cái này là tôi bảo anh đưa cho 3ê”

Khóe miệng Trần Văn Nghĩa giật giật: “Bông
cải xanh?”

Tôi gật đầu: “Đi đi!”

 

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...