Tòng Tiền Hữu Tọa Trấn Yêu Quan (100đ/C)
Chapter 19: Nguyện người đi qua ngàn cánh buồm, trở về vẫn là thiếu niên 19

Sẵn sàng

Sau lưng La Vân đột nhiên xuất hiện hư ảnh một con Thanh Lang (Sói xanh), mà ở giữa trán con sói, lờ mờ có thể thấy được bốn viên bảo thạch khảm sâu vào đó.

Giây tiếp theo, con Thanh Lang biến mất tại chỗ.

Bụi đất lại bay mù mịt, cản trở tầm nhìn của mọi người.

Khi bụi trần lắng xuống, nhìn lại lần nữa, trên mặt đất đã được vẽ ra một vòng tròn khổng lồ.

"Cái này chính là lôi đài."

"Nhận thua, hoặc ra khỏi vòng, đều tính là thua."

Nói rồi, La Vân nhảy phắt lên, ngồi trên nắp capo chiếc xe việt dã của mình, khiến người ta rất nghi ngờ giây tiếp theo cái nắp capo này có bị đè bẹp dí hay không.

Lại châm cho mình một điếu thuốc, trong làn khói thuốc lượn lờ, La Vân tùy ý chỉ tay.

"Hai đứa bây, đánh đi."

May mắn là La Vân ít nhất vẫn còn chút não, vẫn phân biệt được đồng phục khác nhau của mọi người, không để người cùng trường lên sàn tương tàn lẫn nhau ngay từ đầu.

Vẻ mặt hai người kia có chút trang nghiêm, chậm rãi bước vào trong vòng tròn, hít sâu một hơi để giải tỏa áp lực của mỗi người.

"Trường số 1, Tiêu Tử Phong!"

"Xin chỉ giáo."

Mắt thấy người kia định ra tay ngay, cái người tên Tiêu Tử Phong đảo mắt một vòng, đột nhiên hét lớn một câu. Trong lúc đối thủ còn đang ngơ ngác, cậu ta liền lao vút ra.

Rất nhanh, người kia cũng phản ứng lại, trong lòng không khỏi chửi thầm một câu, cũng định mở miệng hét một tiếng.

Nhưng đã muộn.

Tiêu Tử Phong đấm thẳng một quyền vào mặt cậu ta.

Người kia cắn răng, lùi lại hai bước, khó khăn lắm mới né được cú đấm này, vừa định phản kích, kết quả Tiêu Tử Phong bất ngờ giơ chân lên, đạp thẳng tới.

Trong chốc lát... chiến trường...

Ừm, không có sát khí gì sất, cũng chẳng có bầu không khí căng thẳng nào.

Chính là hai đứa trẻ con chưa thức tỉnh đánh lộn, thì đánh ra được thao tác đẹp mắt gì chứ.

Huống hồ cũng chẳng phải dân thành phố lớn, không thuộc kiểu sinh ra đã được học chút võ truyền thống, nên cũng chỉ xem cho vui mắt thôi.

Thế nhưng La Vân lại xem rất say sưa.

Nghiêm túc thưởng thức.

Cho đến khi mặt mũi Tiêu Tử Phong chỗ xanh chỗ tím, nhưng vẫn ngạo nghễ đứng giữa sân.

"Trường số 1, Tiêu Tử Phong."

"Hiến xú (Múa rìu qua mắt thợ)."

Lại hét lớn một tiếng, ánh mắt cậu ta như có như không quét qua người La Vân.

La Vân bật cười, không nói thêm gì, mà tùy tiện chỉ tiếp hai người nữa lên sân.

Bầu không khí từ sau cú hét của Tiêu Tử Phong dường như đã biến chất.

Từng người một đều hận không thể dùng hết sức bình sinh để báo tên mình.

Giọng hét to tướng.

Vang lên liên tiếp.

Mà La Vân cũng dần mất đi hứng thú, ngáp ngắn ngáp dài, thuốc lá trên tay đốt hết điếu này đến điếu khác.

Nhóm ba người Triệu Tử Thành cũng đã lên sân.

Người thắng chỉ có một mình Triệu Tử Thành.

Thắng hiểm.

Mặt mũi sưng vù, đứng ở phía sau miệng lầm bầm không ngớt cái gì đó.

---

Ghi chú của người dịch: Tên nhân vật "La Thiên" trong lời giới thiệu và "La Vân" trong lời dẫn chuyện là cùng một người. Do tác giả viết không thống nhất, bản dịch sẽ giữ nguyên sự không thống nhất này để tôn trọng nguyên tác.

Số người trên sân đã ngày càng ít đi.

La Vân đang buồn ngủ rũ rượi miễn cưỡng ngẩng đầu lên: "Hai đứa bay, lên đi."

Dư Sinh không nhúc nhích, mà tò mò nhìn La Vân hỏi: "Xin hỏi, có được dùng vũ khí không ạ?"

La Vân thấy người mình chỉ là Dư Sinh, liền miễn cưỡng xốc lại vài phần tinh thần. Sau khi quan sát Dư Sinh hai tay trống trơn, dáng người gầy yếu, gã đáp: "Được chứ, dùng thoải mái."

"Vâng ạ, cảm ơn thầy."

Dư Sinh nghiêm túc gật đầu, lúc này mới bước lên cái lôi đài đơn sơ kia.

Còn những học sinh đã bị loại thì không ngừng đấm ngực dậm chân tiếc nuối!

Mẹ kiếp, thế mà lại được dùng vũ khí!

Nếu nghĩ đến sớm hơn, chẳng phải bọn họ đã không phải chịu thiệt thòi vì sức yếu rồi sao!

Mấu chốt là, mọi người đều là học sinh.

Được hậu phương bảo vệ coi như khá tốt, ít nhất những người chưa thức tỉnh như họ không cần phải chém chém giết giết, điều này dẫn đến việc khi suy nghĩ vấn đề, họ sẽ không bao giờ nghĩ đến vũ khí đầu tiên.

Dù sao thì một khi đã động đến vũ khí, cũng đồng nghĩa với việc trận chiến sẽ trở nên nguy hiểm.

Đối thủ ở bên kia chiến tuyến, chính là Đỗ Húc mà Triệu Tử Thành luôn miệng nhắc tới.

Vốn dĩ cậu ta đã định bước lên lôi đài, nhưng sau khi nghe thấy câu hỏi của Dư Sinh, chân cậu ta khựng lại giữa không trung, lẳng lặng thu về. Cậu ta đảo mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng tìm thấy một cây gậy gỗ trong đống đồ linh tinh, lúc này mới bước vào lôi đài.

Điều khiến người ta bất ngờ là, Dư Sinh - người đầu tiên đặt câu hỏi - lại không hề có ý định tìm vũ khí.

Mọi người nhìn cậu với ánh mắt như nhìn kẻ ngốc.

Thế này chẳng phải là dâng lợi thế cho đối thủ sao?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...