Tòng Tiền Hữu Tọa Trấn Yêu Quan (100đ/C)
-
Chapter 2: Nguyện người đi qua ngàn cánh buồm, trở về vẫn là thiếu niên 2
Một tia ánh sao xuyên qua cửa sổ, phủ lên người Dư Sinh.
...
Sáng sớm.
Dư Sinh mở mắt, rửa mặt, chuẩn bị bữa sáng.
Sau khi xong xuôi mọi thứ, cậu tùy ý khoác cặp sách lên vai, ra khỏi nhà đi học.
Đối với một người lớn lên ở Tội Thành như cậu, đi học là một chuyện rất mới lạ.
Ban đầu cậu cũng ôm ấp sự mong đợi khi bước vào cổng trường, nhưng sau khi làm quen với các bạn học xung quanh, cậu cảm thấy trường học cũng chỉ có vậy.
Có chút ấu trĩ.
Một đám nhóc chưa từng nhìn thấy máu tươi, ngày nào cũng mơ mộng sau này mình sẽ đại sát tứ phương, đánh đâu thắng đó, bảo vệ hòa bình thế giới thế nào.
Cổng trường.
Lúc này rất nhiều phụ huynh đều đang xúc động đưa con mình đến trường.
Kỳ thi thức tỉnh mỗi năm một lần, có thể nói là quyết định vận mệnh của đại đa số mọi người.
Thiên phú không đủ, cả đời này nếu không có kỳ ngộ, khả năng cao cũng chỉ có thể làm tầng lớp làm công ăn lương.
Vận khí tốt, có cửa chạy chọt, vào được Cảnh Vệ Ty, có lẽ cuộc sống sẽ an nhàn hơn một chút.
Trong lúc đó cậu cũng gặp vài người bạn cùng lớp, nhưng không ai chào hỏi, những người đó gần như theo bản năng mà ngó lơ Dư Sinh.
Lớp học.
Giáo viên chủ nhiệm đứng trên bục giảng, vẻ mặt lạnh lùng.
Lưu Thanh Phong, một cựu quân nhân từ tiền tuyến trở về. Nghe nói trước đây ông từng tham chiến ở Trấn Yêu Quan, nhưng sau này ngón út tay phải bị yêu thú cắn đứt, không còn cách nào nắm chặt thanh kiếm trong tay nữa, nên mới đến cái thành phố nhỏ hẻo lánh này làm giáo viên.
Bình thường ông luôn giữ bộ mặt lạnh tanh, dùng phương thức quân đội để rèn luyện học sinh, khiến mọi người than trời trách đất, sau lưng đều gọi ông là Lưu "người điên".
"Một tiếng nữa, kỳ thi thức tỉnh sẽ bắt đầu!"
"Có thể hiện tại các em đang mơ mộng, rằng khi mình thức tỉnh xong, thiên phú rất tốt, tu luyện rất nhanh, giết yêu thú, trấn thành trì, được vạn người kính ngưỡng."
"Nhưng mà, người thực sự có thể làm được như vậy, thì có mấy ai?"
"Tắm máu giết địch, phù hộ nhân tộc hưng thịnh, cố nhiên đáng khâm phục."
"Nhưng ở lại hậu phương, phục vụ cho dân chúng, thì có gì là kém cỏi đâu!"
"Cho nên, hãy giữ bình tĩnh!"
"Trong một tiếng cuối cùng này, hãy điều chỉnh lại bản thân cho tốt."
Theo giọng nói lạnh lùng và thực tế của Lưu Thanh Phong vang lên, cả lớp học nhất thời trở nên yên tĩnh.
Tuy nhiên không ai phản bác.
Bởi vì họ biết, những gì Lưu Thanh Phong nói là sự thật.
"Phục vụ nhân dân..."
"Hay là nhân dân được phục vụ..."
Lúc này, giọng nói của Dư Sinh u nhiên vang lên.
Trong lớp học yên tĩnh, âm thanh ấy nghe rõ mồn một.
Trong khoảnh khắc, các bạn học tập thể rơi vào trạng thái hóa đá.
Bạo kích lần hai, muốn khóc không ra nước mắt.
Hóa ra... bọn họ ngay cả phục vụ nhân dân, cũng không xứng sao?
Tuy trong lòng mọi người đều hiểu, nhưng nói toạc ra như vậy...
Khó tránh khỏi cảm thấy tâm trạng nặng nề nha.
---
Ghi chú của người dịch: Đoạn Dư Sinh đọc một tràng "Phú cường, dân chủ, văn minh..." là cậu đang đọc "Giá trị quan cốt lõi của Chủ nghĩa xã hội" (tương tự như 5 điều Bác Hồ dạy hay các khẩu hiệu tuyên truyền ở Việt Nam) để trêu tức và từ chối bảo lãnh cho ông bố đang ngồi tù.
…
Lưu Thanh Phong sững người một chút, nhìn về phía người vừa lên tiếng.
Phát hiện ra là Dư Sinh, khóe miệng ông khẽ giật giật.
Đứa nhỏ này, trong mắt ông là một học sinh vô cùng ưu tú, chưa bao giờ than vãn nửa lời về việc huấn luyện của ông mệt mỏi ra sao. Hơn nữa tính nhẫn nại cực kỳ cao.
Chỉ là tính tình có chút quái gở, tuy bình thường trông có vẻ hòa đồng, nhưng nội tâm lại giống như một con nhím xù lông, rất khó để bước vào thế giới của cậu ta. Cậu ta trời sinh đã mang một sự cảnh giác đối với tất cả mọi người.
Những điều này thật ra cũng không sao, điều duy nhất khiến ông đau đầu chính là... cái miệng của Dư Sinh.
Cũng không thể nói là độc địa, chỉ là thỉnh thoảng buông ra một câu, luôn có thể chọc đúng vào chỗ hiểm của người khác.
"Được rồi, tranh thủ nghỉ ngơi một chút đi."
"Thả lỏng tinh thần, đừng suy nghĩ lung tung nữa."
Lưu Thanh Phong nhanh chóng và thành thục chuyển chủ đề.
Nhưng đã chờ đợi suốt mười tám năm, vào thời khắc sắp sửa kiểm tra thế này, làm sao có ai thực sự tĩnh tâm lại được.
Ngay cả Dư Sinh cũng hướng ánh mắt ra ngoài cửa sổ, trong đáy mắt mang theo vài phần mong đợi.
Cuối cùng... loa phát thanh thông báo, tất cả học sinh lớp 12 tập trung tại phòng thức tỉnh.
Ba cỗ máy móc tinh vi được đặt lần lượt trong ba phòng thức tỉnh.
Mấy vị giáo viên đứng cạnh máy móc.
Học sinh bên ngoài chia thành ba hàng dài, chờ đợi cuộc kiểm tra thức tỉnh thuộc về riêng mình.
Hiệu trưởng đứng trên bục cao cách đó không xa, nhìn cảnh tượng trước mắt mà có chút cảm thán: "Mỗi lần nhìn thấy đám trẻ này thức tỉnh, tôi lại cảm xúc dạt dào. Thoáng cái đã đến thế hệ thứ năm rồi, nhớ năm xưa, lúc chúng ta tắm máu chiến đấu ở Trấn Yêu Quan..."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook