Tòng Tiền Hữu Tọa Trấn Yêu Quan (100đ/C)
-
Chapter 28: Nguyện người đi qua ngàn cánh buồm, trở về vẫn là thiếu niên 28
...
Gã tài xế lúc này có chút ngây người, bực bội vò đầu bứt tai: "Nếu như!"
"Nếu như thực lực của con cẩu yêu đó đột nhiên tăng mạnh thì sao?"
Dư Sinh lắc đầu: "Sẽ không tăng mạnh đâu."
"Ông đây mẹ nó giúp nó tăng mạnh, được chưa?"
Gã tài xế gần như gào lên.
Vẻ mặt Dư Sinh vô cùng trịnh trọng, nghiêm túc lắc đầu: "Hành động này của chú được tính là gián tiếp giết người, thậm chí là mưu sát. Theo Điều 75 Hình luật của Mặc Các, sẽ bị phạt tù có thời hạn trên bảy năm, thậm chí là tử hình."
Những lời này nói ra vô cùng đanh thép.
Thậm chí còn mang theo ý tứ khuyên răn.
Tài xế: ???
Tại sao mẹ nó đang nói chuyện ngon lành, ông đây lại bị tuyên án tử hình rồi?
Rõ ràng ông đây đang muốn dạy dỗ nó về tình đoàn kết yêu thương, sao ngược lại bản thân biến thành tội phạm thế này?
Điều vô lý nhất là...
Tại sao tên này lại am hiểu Hình luật của Mặc Các đến thế!
Đậu má!
Bản thân ông đây mẹ nó còn chẳng biết chi tiết đến mức ấy.
"Được!"
"Nếu bây giờ, là tôi muốn giết bọn họ, cậu có cứu hay không?"
Gã tài xế hít sâu một hơi, ép buộc bản thân giữ bình tĩnh, đặt câu hỏi lần nữa.
Dư Sinh lại lắc đầu.
Vẻ mặt gã tài xế càng thêm lạnh lẽo, sự tán thưởng ban đầu dành cho Dư Sinh đang dần biến mất.
Một kẻ ích kỷ tư lợi, dù có ưu tú đến đâu, cũng chẳng có ích lợi gì cho Nhân tộc.
"Bọn họ là bạn học của cậu đấy."
"Chẳng lẽ cậu định trơ mắt nhìn bọn họ chết sao?"
Khi gã tài xế nói câu này, trong giọng nói không hề có chút dao động cảm xúc nào.
...
Ánh mắt Dư Sinh nhìn gã tài xế lúc này đã mang theo sự thương hại: "Cháu đánh không lại chú, cứu kiểu gì... cùng chết chung với bọn họ à?"
"Chi bằng báo cảnh sát, thay bọn họ nhận chút tiền tuất."
"Theo Điều 162 Chính sách học đường mới nhất được Mặc Các ban hành năm nay, học sinh đang theo học, trong thời gian thực tập ra ngoài làm nhiệm vụ mà tử vong, có thể nhận được từ 3 đến 5 vạn tiền tuất."
"Hơn nữa với tư cách là nhân chứng, chủ động tố cáo hung thủ, cung cấp thông tin hung thủ, cũng sẽ nhận được phần thưởng."
"Sát hại mười một học đồ, thuộc về tội phạm truy nã trọng điểm."
"Cháu có thể nhận được khoảng mười vạn."
"Tính ra thì..."
"Chú sẽ giết bọn họ sao?"
Dư Sinh vừa nói vừa trầm ngâm, đột nhiên ngẩng đầu lên, trong mắt mang theo một tia mong chờ.
Gã tài xế đã không thể diễn tả nổi tâm trạng lúc này của mình rốt cuộc là loại cảm xúc gì nữa.
Giống như là... vừa muốn kết thúc cái chủ đề tồi tệ này, lại vừa cảm thấy không phục.
Không thể nhận thua được.
"Vậy cậu có từng nghĩ tới, tôi sẽ giết luôn cả cậu không?"
Trên người gã tài xế bắt đầu tỏa ra sát ý.
Khí tức cũng khóa chặt lên người Dư Sinh.
Ánh mắt nhìn Dư Sinh càng thêm lạnh lùng vô tình.
Dư Sinh lắc đầu: "Cháu đánh không lại chú, nhưng chú giết không được cháu đâu."
Khí thế lập tức xì hơi.
Gã tài xế có chút chán nản ngồi phịch xuống ghế, trường khí mạnh mẽ vừa tỏa ra cũng biến mất trong nháy mắt.
Giám sát Giáp và Ất nhìn nhau, lau mồ hôi lạnh trên trán.
Vừa rồi ngay cả bọn họ cũng suýt tin là gã tài xế định ra tay giết người thật.
Áp lực đó có thể tưởng tượng được.
"Tôi hỏi lần cuối cùng, nếu bạn học của cậu gặp nguy hiểm, mà cậu lại vừa khéo có năng lực cứu giúp."
"Cậu có ra tay hay không?"
Lúc này gã tài xế đã từ bỏ những thứ hoa hòe hoa sói, cứ thế thẳng thắn hỏi.
Dư Sinh gần như không chút do dự gật đầu, vẻ mặt đương nhiên.
"Tất nhiên là phải cứu rồi."
"Căn cứ Điều 95 Chính sách khen thưởng của Mặc Các, giải thưởng công dân nhiệt tình, cùng với Điều 53 Quy định về Giác tỉnh giả, nghĩa hiệp cứu người."
"Mỗi khi cứu được một người, đồng thời lưu giữ bằng chứng, cháu đều có thể đến bất kỳ chi nhánh nào của Mặc Các để đổi phần thưởng."
"Cháu đã phân tích kỹ rồi, hai giải thưởng này thực ra có thể nhận cùng lúc."
"Khoảng chừng... ba vạn tệ?"
...
Gã tài xế lại lần nữa rơi vào trầm tư.
Chỉ có điều lần này không phải do tức giận, mà là hối hận.
Hình như mình... cũng từng hành hiệp trượng nghĩa rất nhiều lần thì phải, số người cứu được ở nơi hoang dã cũng phải hơn mười người rồi, mỗi người ba vạn...
Nói cách khác là ông đây đã bỏ lỡ hơn ba mươi vạn sao?
Nếu có số tiền này, liệu mình có thể đổi được một viên tinh thạch phẩm chất tốt hơn chút, biết đâu lại đột phá rồi?
Quan trọng nhất là... tại sao tên này lại nghiên cứu luật pháp, chính sách của Mặc Các thấu đáo đến thế hả!
…
Nhất thời gã tài xế không khỏi có chút nghi ngờ, có phải người có vấn đề... thực ra là chính mình hay không.
Tuy lý do khác nhau, nhưng cuối cùng Dư Sinh vẫn đưa ra câu trả lời mà gã tài xế muốn nghe.
"Vậy cậu đến đây làm gì?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook