Trật Tự Hoang Tàn (FULL 100đ/C)
Chapter 115: Trật tự hoang tàn 115

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Hạ Hữu Huy hồ nghi nói: "... Ngươi nói vậy, hình như cũng phải."

"Khoan đã, sao ta cảm giác ngươi đang ám chỉ ta rất yếu?"

"Lão Hạ ngươi khác, công pháp ngươi tu chủ yếu là phòng ngự, tính công kích không mạnh, vừa rồi có thể kiềm chế hai giáo đồ đã chứng minh thực lực của ngươi rất mạnh rồi."

"Vậy thì còn nghe lọt tai..." Lúc này hai người đã đi ra khỏi ngõ hẻm.

Nhìn hai người bụi bặm trên chiến giáp, Trương Hoành nhảy xuống từ xe bọc thép, ân cần hỏi: "Hai vị không bị thương chứ?"

"Chúng ta không sao."

Trương Hoành tươi cười: "Không bị thương là tốt rồi, lần này may mà có các ngươi, nếu không bọn chúng lại quấy rối một phen rồi trốn thoát."

Trong lúc nói chuyện, Lưu Phong và Bạch Mạc cũng giải quyết xong đối thủ đi tới, trên người tản ra mùi máu tanh.

Mọi người chờ một lát, đội chấp pháp mới được thành lập của địa phương chạy tới, công tác dọn dẹp chiến trường do bọn họ phụ trách, đám người Trần Sở tiếp tục tuần tra.

Dường như trận chiến vừa rồi chỉ là một khúc nhạc đệm ngắn ngủi.

-

Ngay khi tiểu đội của Trần Sở bị tập kích, tiểu đội của Lý Hạo ở đầu kia thành phố cũng gặp phải tình huống tương tự.

Kẻ tập kích vẫn phản quân và tu luyện giả bình thường phối hợp, đánh úp khiến tiểu đội trở tay không kịp.

Ngay khi hai đội xe đều lâm vào chiến đấu, một dụng cụ phi hành tựa như phi thuyền lơ lửng trên không trung cách mặt đất vạn mét, phía dưới có mấy sĩ quan đang quan sát tình hình.

Ở phía sau bọn họ, hơn mười nhân viên đang bận rộn trước máy tính, một số thiết bị đầy màu sắc khoa học viễn tưởng không ngừng lóe lên.

"Báo cáo, máy dò năng lượng phát hiện hai luồng dao động Tứ Trọng Thiên xa lạ, nhưng đối phương rất giảo hoạt, không cho chúng ta cơ hội khóa chặt."

"Trong quá trình kiểm tra bằng sóng định vị bố trí toàn thành, phát hiện mấy nhóm người di chuyển khả nghi ở thành nam, đã đưa vào giám sát, gọi tiểu đội Liệp Ưng theo dõi."

"Báo cáo, khi tiểu đội A1, A5 bị tấn công, xung quanh không phát hiện mục tiêu khả nghi."

"Ngoài thành đông bốn mươi bảy km, phát hiện dấu vết một nhóm nhỏ phản quân bên ngoài trấn nhỏ La Tư, có cần điều động không quân đi trấn áp không?"

"Tiếp tục giám sát, phản quân nhỏ không cần để ý, mục tiêu của chúng ta là chủ lực Huyết Thần Giáo đang lẩn trốn ở đây, không nên đánh rắn động cỏ quá sớm."

"Rõ."

Trên sân thượng tòa kiến trúc cao nhất thành phố Lai Tư, Hồng Trạch Sơn mặc quân phục đứng ở mép, tay cầm ống nhòm quan sát xung quanh.

Một lúc lâu sau, Hồng Trạch Sơn trầm giọng nói: "Những gia hỏa này ẩn nấp thật kỹ, nhiều 'thiên tài' xuất hiện như vậy, mà vẫn nhẫn nhịn không ra tay."

Phó quan bên cạnh khẽ gật đầu: "Đám người Tà Thần Giáo này luôn giỏi ẩn mình, mấy năm nay đều âm thầm quấy phá, chỉ có lần này mới lộ diện."

"Hiện tại bị Liên Bang đánh cho một đòn sấm sét, hơn nửa cao thủ Huyết Thần Giáo, Cự Thần Giáo đều bị trấn sát, những kẻ còn lại cũng chỉ là chim sợ cành cong."

"Hai ngày nay chúng ta liên tục thả mồi, cũng chỉ dụ được một ít giáo đồ bình thường, muốn tìm được bọn chúng trong thời gian ngắn có lẽ hơi khó."

"Còn nữa, ta cảm thấy những cao thủ theo sau đoàn xe chắc là đã bại lộ, nếu không sao chỉ có hai tiểu đội bị tập kích. Dù sao đám người Tà Thần Giáo hận nhất là thiên tài của Liên Bang."

Hồng Trạch Sơn khẽ gật đầu: "Ngươi phân tích có lý, nhưng chỉ cần bọn chúng không muốn từ bỏ đường thông đạo của Khả La Nhã, thì sẽ không thể ẩn giấu được lâu."

"Vừa hay, cấp trên chuẩn bị coi nơi này là điểm thí luyện cho thế hệ mới, chuẩn bị cho kế hoạch tạo thần tiếp theo."

"À phải, bảo bộ phận hậu cần trang bị cho đám tân sinh kia một ít vũ khí phụ trợ. Đã là thời đại văn minh rồi mà chiến đấu vẫn chỉ có chém tới chém lui, thủ đoạn quá đơn điệu."

...

Trần Sở và Hạ Hữu Huy đứng trên xe việt dã ở giữa đội hình, ánh mắt thỉnh thoảng đảo qua những người đi đường vẻ mặt kính sợ bên đường, đề phòng kẻ địch có thể xuất hiện.

Lúc này, Hạ Hữu Huy đang vác trọng thuẫn trên vai ngưỡng mộ nói: "A Sở, ngươi đã chém giết ba giáo đồ rồi, đều là Nhị Trọng Thiên."

Theo giá mà trường học đưa ra, một giáo đồ Nhị Trọng Thiên tương đương 3 điểm cống hiến, tức là Trần Sở mới đến đây hai ngày đã kiếm được 9 điểm.

Tương đương hai tháng phần thưởng của hắn ở trường.

"Cũng được, tại ta gặp may." Trần Sở cười nói.

9 điểm cống hiến nghe có vẻ nhiều, nhưng thật ra chỉ tương đương chín ngàn tệ, chợ đen bán được mấy vạn, mà chút ít này đổi bằng ba cái mạng của cao thủ Nhị Trọng Thiên.

Tính ra thì giá trị hai bên hoàn toàn không tương xứng.

Nhưng nhiều khi "giá cả" không thể tính như vậy, bởi vì điểm cống hiến có thể dùng để đổi tài nguyên tu luyện bị chính phủ lũng đoạn, thứ mà có tiền không mua được.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...