Trật Tự Hoang Tàn (FULL 100đ/C)
Chapter 119: Trật tự hoang tàn 119

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

"Thứ gì tốt?"

"Lát nữa khắc biết, yên tâm đi, huynh đệ ta sẽ không lừa ngươi."

"Trần Sở đáp: "Được rồi..."

-

"khà khà, lần thí luyện này ta đã chuẩn bị đầy đủ."

Trong phòng, Hạ Hữu Huy đắc ý kéo khóa ba lô, đưa tay vào trong lục lọi, rồi lấy ra một tinh thể màu lam to bằng nắm tay.

"A Sở, ngươi đỡ lấy này." Nói xong, Hạ Hữu Huy ném viên tinh thể kia cho Trần Sở.

"Cái gì vậ..."

Trần Sở vừa tiếp được tinh thể màu lam, liền cảm giác được một cỗ năng lượng tinh khiết lưu động ở bên trong, vì quá nồng đậm nên năng lượng gần như đã thành thực chất.

Nhưng khác với Sinh Mệnh Thủy Tinh, trang thuộc tính không có phản ứng với thứ này.

Ánh mắt Trần Sở rơi vào ba lô của Hạ Hữu Huy, hỏi: "Đây là thứ tốt mà ngươi nói lúc xuất phát sao?"

"Không sai."

Hạ Hữu Huy cười hì hì đáp: "Sau khi ca ca biết ta muốn tới đây thí luyện, hắn đã gửi cho ta mấy viên lam tinh."

"Đây là một loại tài nguyên tốt hơn cả tinh thể năng lượng, năng lượng ẩn chứa càng tinh thuần hùng hậu hơn, bình thường chỉ có người tu luyện Lục Trọng Thiên trở lên mới dùng."

"Ngươi phải biết rằng chân lực của tu luyện giả Nhị Trọng Thiên chúng ta rất yếu ớt, tốc độ luyện hóa rất chậm, năng lượng tinh thể dẫn vào cơ thể đại khái sáu thành sẽ phát tán ra ngoài."

"Đây cũng là nguyên nhân chính khiến cho tu luyện giả cấp thấp không được dùng loại tinh thể này, vì quá lãng phí."

"Trần Sở kỳ quái hỏi: "Vậy ngươi dùng lam tinh để tu luyện chẳng phải càng lãng phí sao?"

Hạ Hữu Huy gật đầu: "Dưới tình huống bình thường thì đúng là vậy, bởi vậy ca ca ta đã mạ một lớp vật chất đặc thù bên ngoài mấy viên lam tinh này."

"Lớp vật chất này tương tự như chất cách điện, có thể ngăn cách năng lượng lưu thông, chỉ để lại một cái lỗ nhỏ bé không thể nhận ra, chính là cái chấm trắng này."

"Trong tình huống này, chúng ta tu luyện sẽ không dẫn xuất quá nhiều năng lượng, tỉ lệ lãng phí có thể duy trì ở khoảng ba thành, lời hơn nhiều so với việc ngươi đi đổi năng lượng tinh thể."

"Ngoài ra, anh trai ta còn chuẩn bị cho ta một loại tài nguyên đặc thù có thể thay đổi thể chất, chỉ cần ta hấp thu xong thì chiến lực sẽ tăng vọt."

"Hắc, A Sở, lúc trước ta không có đùa với ngươi đâu, lần thí luyện này chính là khởi đầu cho việc Hạ Hữu Huy ta nghiền áp một đời."

Giờ khắc này, cho dù là Trần Sở không nhịn được mà hâm mộ.

Nhìn xem, đây mới là cách mà đám nhị đại nên sống, ra khỏi cửa đi thí luyện thì cái gì cũng chuẩn bị thỏa đáng, tài nguyên đồng bộ một con rồng.

Loại đãi ngộ này... Hâm mộ cũng vô ích, trong sự cảm thán, Trần Sở tiện tay ném lam tinh cho Hạ Hữu Huy.

Hạ Hữu Huy vội vàng đỡ lấy lam tinh, rồi kỳ quái nhìn hắn, hỏi: "A Sở, ngươi đưa cho ta làm gì, cái này là cho ngươi mà."

"Trần Sở sửng sốt, lập tức lắc đầu từ chối: "Cho hắn? Thôi đi, ngươi dùng đi, quý giá lắm."

Tinh thể bình thường đã giảm ba phần năm mà vẫn đáng giá năm điểm cống hiến, loại lam tinh này ít nhất cũng phải ba bốn mươi một viên, mọi người tuy quan hệ không tệ, nhưng Trần Sở cảm giác vẫn chưa tốt đến mức đó.

Hạ Hữu Huy chẳng hề để ý đáp: "Loại vật này anh trai ta cho ta mấy viên, một viên liền đủ cho ta tu luyện hai tháng, căn bản dùng không hết."

"Hơn nữa chúng ta cũng coi như hảo huynh đệ cùng nhau qua cửa sổ, một viên năng lượng tinh thể tính là gì?" Nói xong, Hạ Hữu Huy mạnh mẽ nhét viên lam tinh kia vào tay Trần Sở.

Nhìn lam tinh có giá trị xa xỉ trong tay, Trần Sở cười khổ: "Lão Hạ, ngươi hào phóng như vậy làm ta rất khó xử, dù sao chúng ta cũng chỉ là bạn học."

"A Sở, ngươi chắc là biết rõ loại tài nguyên này với ta mà nói thì không có vấn đề gì, nhưng với ngươi trước mắt mà nói lại rất quan trọng, bởi vậy ngươi không cần phải từ chối."

"Ngươi có thể tiết kiệm điểm cống hiến, có thể giữ lại đổi tài nguyên cần thiết, để tối đa hóa hiệu quả."

"Ta coi ngươi là huynh đệ, từ ngày đầu tiên khai giảng đã cảm thấy rất hợp ý với ngươi."

Hạ Hữu Huy nghiêm mặt nói: "Anh của ta từng nói, ở trường trung học gặp được bạn học hợp ý thì phải thật lòng tương giao, bởi vì người này có khả năng chính là huynh đệ có thể phó thác phía sau."

"Con đường tu hành dài dằng dặc gian khổ, ai không thể cam đoan có thể xuôi gió xuôi nước, có một hai hoặc mấy huynh đệ tương trợ lẫn nhau sẽ đi dễ dàng hơn một chút, sẽ không cô độc."

"Cho nên nếu ngươi coi ta là huynh đệ thì cứ nhận lấy, cùng lắm thì sau này phát đạt có đồ tốt cũng giữ lại cho ta một phần, chẳng qua ta cảm thấy khả năng này không lớn, vì ta sắp cất cánh rồi."

Nói xong, Hạ Hữu Huy liền cười khà khà.

Nhưng lời của hắn cũng khiến Trần Sở hơi trầm mặc, cuối cùng gật đầu nhận lấy Lam Tinh, bởi vì lại từ chối nữa thì có phần giả tạo, cùng lắm thì sau đó dùng phương thức khác trả lại hắn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...