Trật Tự Hoang Tàn (FULL 100đ/C)
Chapter 127: Trật tự hoang tàn 127

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

"Dưới tình huống này, cho dù là sau lưng bị súng bắn tỉa bắn trúng, hắn không đánh thủng được chiến giáp của ta, thế nào, ta có phải rất thông minh hay không?"

Trần Sở bội phục gật đầu: "... Quả thật rất thông minh, Lưu Phong có phải cũng lắp thêm cánh hay không."

"Không có, công pháp của hắn khác với ta, phụ trọng quá cao ảnh hưởng nhanh nhẹn, bởi vậy chỉ là tăng dày giáp bọc trước sau chiến giáp gấp hai, sau đó khảm một ít ánh sáng sơn thành màu vàng."

"Không chỉ chúng ta, rất nhiều bạn học đều đi đến nhà xưởng của căn cứ bên kia, gia cố chiến giáp cho mình, dù hy sinh một ít tốc độ không sao cả."

Lúc này Hạ Hữu Huy đề nghị: "A Sở, ta đề nghị ngươi cũng nên gia cố chiến giáp trước sau một chút, chủ yếu phòng bị tay súng bắn tỉa chỗ tối."

Hắn còn tưởng rằng cái chết của bạn học đó không ảnh hưởng gì, xem ra mọi người cũng chú ý đến vấn đề phòng ngự.

"Vấn đề này ta đã sớm chú ý tới, chẳng qua ta không cần, chiến giáp quá dày sẽ ảnh hưởng tốc độ của ta." Nói xong Trần Sở tiếp tục nói.

"Đừng quên đao pháp ta tu luyện là gì, chỉ cần có ánh mắt địch ý rơi vào trên người ta, ta sẽ có cảm ứng, súng ngắm uy hiếp ta không lớn."

Hạ Hữu Huy sững sờ, lập tức cũng phản ứng lại: "Ta thiếu chút nữa quên mất, A Sở ngươi tu luyện chính là Tâm Nhãn đao Pháp, hơn nữa thật sự tu luyện thành cảnh giới Tâm Nhãn."

Nói tới đây, trên mặt hắn không khỏi lộ vẻ hâm mộ.

Tâm Nhãn Minh đao này, hắn cũng đã nghe nói qua, đối với cảnh giới Tâm Nhãn có thể sớm cảm giác nguy hiểm trong cõi u minh cảm thấy rất hứng thú.

Đáng tiếc, ca ca hắn đã nói rằng hắn không có thiên phú kia.

Người bình thường không tu luyện được môn đao pháp kia, cho dù cưỡng ép tu luyện cũng chỉ có thể học được đao pháp uy lực bình thường của Minh Vương, không tiến vào được cảnh giới Tâm Nhãn.

"A Sở, có muốn cùng ta đến khu tu luyện của căn cứ để tu luyện không?"

Trần Sở lắc đầu: "Không cần, ta thích một mình lẳng lặng tu luyện."

"... Được thôi." Hạ Hữu Huy gật gật đầu.

...

Trong phòng họp, tướng quân Hồng Trạch Sơn ngồi ở chủ vị, hai bên là tham mưu, Phó Quan, mấy cao thủ quân hàm Đại Giáo và ba người Bàng Long.

Hồng Trạch Sơn trầm giọng nói: "Hôm nay, một thiên tài Võ Cao và năm chiến sĩ đã hy sinh dưới phục kích của phản quân, ta cảm thấy vô cùng tiếc nuối."

"Nhưng chính sự hy sinh của bọn họ đã giúp ta bắt được một tên cuồng tín có thân phận không thấp."

"Ta đã dùng bí pháp chấn động tinh thần ý chí để thẩm vấn, hiện tại đã khóa chặt được cứ điểm của đám Tà Thần Giáo đang bỏ trốn, hơn nữa ở đó còn có một toán quân phản loạn."

"Ba tiểu đội trinh sát đặc chủng đã lên đường, dự kiến hai canh giờ nữa sẽ đến bên ngoài dãy núi nơi có cứ điểm, phối hợp cùng hệ thống vệ tinh để giám sát chặt chẽ."

"Bây giờ ban bố nhiệm vụ tác chiến, trước giờ Hợi, đại đội thiết giáp thứ 3 và thứ 5 phải chuẩn bị xong, trong vòng hai canh giờ phải đến được địa điểm tác chiến."

"Đoàn pháo tầm xa thứ mười lăm xuất phát sau khi trời tối, đến điểm tập kết trước, phối hợp với đội oanh tạc không quân chi viện để oanh tạc bão hòa."

"Về phần những cao thủ Tà Thần Giáo đang trốn trong núi, ta sẽ xin một máy bay ném bom mang theo năng lượng tụ biến để oanh tạc bằng pháo năng lượng, san bằng cả ngọn núi."

"Cuối cùng, sau giờ Thân, toàn thành thiết quân luật..."

Trước bữa tối, mọi người đều nhận được mệnh lệnh không được ngủ, tối nay có hành động, sau đó điện thoại cũng mất sóng.

Hạ Hữu Huy hưng phấn hẳn lên: "A Sở, còn nhớ tên cuồng tín mà lão Bàng bắt được không, đêm nay chắc chắn có hành động lớn, lần này ta nhất định phải giết thêm vài tên giáo đồ."

Trần Sở nheo mắt, nhắc nhở: "Đến lúc đó cẩn thận, an toàn là trên hết, giết địch là thứ yếu."

Đêm khuya, giờ Hợi, đèn đuốc đại sảnh quán trọ sáng trưng.

Hai mươi lăm học sinh lần lượt tập hợp, chỉ là bầu không khí vốn nghiêm túc lại có phần kỳ quái.

Chỉ thấy Lưu Phong một thân chiến giáp vàng óng ánh dưới ánh đèn, hệt như chiến binh hoàng kim trong truyện tranh, còn đắc ý đi tới đi lui.

Một bạn học không nhịn được mà ngưỡng mộ: "Lưu Phong, bộ giáp dát vàng này ngươi làm ở đâu vậy, trông cứ như vàng thật ấy."

"khà khà, đây là ta đã bỏ ra một số tiền lớn để người ta điều chế giúp ta đấy, ta cam đoan trong vòng một năm không thấm nước, không phai màu." Lưu Phong đắc ý nói.

"Lưu Phong, ngươi không sợ ban đêm giáp vàng lấp lánh, bị địch tập kích trước à?"

"Sợ gì, mạng có thể vứt, nhưng đẹp trai là chuyện cả đời."

"Hạ Hữu Huy, đôi cánh của ngươi không được rồi, quá lạc hậu, nhìn ta này, ba đôi cánh thiên sứ trắng muốt, còn có thể mở ra và thu vào."

Bạch Mạc đắc ý khoe bộ chiến giáp bạc trước mặt Hạ Hữu Huy, sau lưng hắn là ba đôi cánh thiên sứ lớn nhỏ khác nhau, chậm rãi mở ra rồi thu lại nhờ cơ cấu máy móc.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...