Trật Tự Hoang Tàn (FULL 100đ/C)
Chapter 130: Trật tự hoang tàn 130

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Vì đạn quá nhiều, tốc độ quá nhanh, dù Trần Sở đã sớm cảm giác được nguy hiểm không kịp né tránh toàn bộ, hoặc là nói lần này hắn không có ý định né tránh.

Nếu không chiến giáp của hắn đã cường hóa uổng phí rồi sao.

Đương đương Keng! Hàng chục viên đạn rơi vào chiến giáp, nổ tung vô số tia lửa, trong đó có một viên đạn súng máy hạng nặng thậm chí bắn trúng mặt nạ.

Nhưng ngoại trừ để lại một điểm nhỏ trên mặt nạ, lực xung kích khiến Trần Sở hơi ngửa đầu ra thì không gây ra chút tổn thương nào.

Chịu đựng mưa bom bão đạn, Trần Sở trong chớp mắt đã vượt qua hơn ba mươi mét, phá vỡ tường gỗ xông vào trận địa, đao trong tay cuốn lên cuồng phong quét ngang.

Đao quang lướt qua, ba phản quân chỉ trong nháy mắt bị chém thành hai nửa, vô số máu tươi nội tạng phun ra, còn có tiếng kêu thảm thiết thê lương tuyệt vọng.

Ở trước mặt Trần Sở, hơn mười phản quân tay cầm súng trường tiểu liên căn bản không có sức chống cự, thân ảnh hai bên lóe lên, chém giết không còn một ai.

"Chết đi cho ta!" Ngay lúc Trần Sở giết sạch những phản quân bình thường, bùn đất sau lưng nổ tung, phản quân bị vùi lấp trong đống đổ nát lộ ra.

"Không giả chết nữa à."

Trong thanh âm lạnh lùng, Trần Sở xoay người chém một đao, đi sau mà đến trước, đao quang chém gã phản quân nhị trọng thiên hậu kỳ thành hai nửa, nhất thời trận địa yên tĩnh.

Chỉ có máu tươi chảy ra, nhuộm đỏ mặt đất, Trần Sở mặc chiến giáp màu đỏ sậm đứng giữa hơn mười thi thể, hệt như ma quỷ, tỏa ra sát khí khủng khiếp.

-

Đường lên núi không chỉ có một, hơn hai mươi chiến sĩ đặc chủng chia làm bảy ngả xông lên, những binh lính trang bị đầy đủ cũng theo sát phía sau.

Khi gặp phải hỏa lực mạnh, những chiến sĩ đặc chủng kia trực tiếp ném mấy quả bom kim loại qua, nổ tung đám phản quân còn sót lại.

Đợi đến khi gỡ xong mấy trận địa nhỏ, bom kim loại dùng hết thì đám binh lính phía sau sẽ sử dụng hỏa tiễn cá nhân và súng máy hạng nặng, pháo lựu đạn để áp chế hỏa lực.

Nếu có tu luyện giả muốn xông trận chạy trốn, thì sẽ do những học sinh đặc chiến này chặn lại, phối hợp với nhau càn quét.

Dù sao không phải tất cả mọi người đều là Trần Sở, tốc độ có thể so với Tam Trọng Thiên bình thường, có thể sớm cảm giác được nguy hiểm, thêm vào đó là chiến giáp không ngại súng ống hạng nhẹ.

Nhưng không phải là không có người mạnh.

Ví dụ như đội của Hạ Hữu Huy, Lý Hạo, Lưu Phong và Bạch Mạc, đã bỏ xa phần lớn mọi người.

Hạ Hữu Huy ở phía trước nhất khiêng tấm chắn dày nặng húc tới, thu hút hỏa lực, lựu đạn thì mặc kệ, trừ phi là gặp phải hỏa tiễn cá nhân mới tránh né.

Lý Hạo và những người khác ở phía sau, khi hắn thu hút hỏa lực thì sẽ mượn bóng đêm xông trận, tiến độ càn quét không chậm hơn Trần Sở bao nhiêu.

Dù sao những quân phản loạn còn sót lại đều bị thương nặng, số lượng không nhiều, càng không nói đến viện quân hay chi viện gì.

Oanh oanh oanh!!

Trong sơn cốc, những kiến trúc gạch đá đã biến thành phế tích, khắp nơi đều là hố đạn lớn nhỏ, bùn đất xung quanh còn bốc hơi nóng.

Khắp nơi đều là thi thể quân phản loạn, dày đặc, dưới ánh lửa hệt như địa ngục.

Nhưng không phải tất cả mọi người đều chết, trong một số kiến trúc sụp đổ và sơn động vẫn còn quân phản loạn sống sót, sau khi cuộc oanh tạc kết thúc liền chạy trốn.

Trong bóng tối, một nhóm quân phản loạn hơn mười người vừa chạy ra khỏi sơn cốc, một bóng người xuất hiện từ xa, quân phản loạn dẫn đầu quát: "Đứng lại, ai đó?"

Nhưng bóng người kia không dừng lại, ngược lại còn lao tới với tốc độ nhanh hơn, thủ lĩnh quân phản loạn sắc mặt nghiêm lại: "Là địch, giết hắn."

Phành phành phành! Tiếng súng nổ lớn, đạn dày đặc trùm lên Trần Sở, bắn ra vô số tia lửa, lại không thể lay chuyển chiến giáp cường hóa.

...

Trong sơn cốc, trận địa phản quân kiến tạo từ những ngôi nhà gạch đã biến thành phế tích, chi chít hố bom lớn nhỏ, đất đá xung quanh vẫn còn bốc khói.

Khắp nơi la liệt xác phản quân, dày đặc như kiến cỏ, dưới ánh lửa bập bùng trông chẳng khác nào địa ngục.

Có điều, không phải tất cả đều bỏ mạng, vẫn còn vài tên sống sót ẩn náu trong những tòa nhà đổ nát và hang động, chờ sau khi trận oanh tạc kết thúc liền tứ tán chạy trốn.

Trong bóng tối, một toán phản quân hơn mười tên vừa chạy ra khỏi sơn cốc thì thấy một bóng người xuất hiện từ xa. Tên cầm đầu gầm lên: "Đứng lại! Ngươi là ai?"

Nhưng bóng người kia không dừng lại mà lao tới với tốc độ kinh người. Tên phản quân đầu lĩnh biến sắc: "Kẻ địch! Giết hắn!"

Đoàng đoàng đoàng! Tiếng súng nổ rền vang, mưa đạn dồn dập trút xuống người Trần Sở, tóe lên vô số tia lửa, nhưng lại chẳng thể làm lay chuyển bộ chiến giáp cường hóa.

Đối với Trần Sở hiện tại, khoảng cách hai mươi mét chỉ là chỉ trong nháy mắt, chỉ trong nháy mắt đã chèo chống đạn xông vào đám người, đao quang lóe lên tàn chi tứ tung.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...