Trật Tự Hoang Tàn (FULL 100đ/C)
-
Chapter 152: Trật tự hoang tàn 152
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Ngay khi gã thanh niên này bước ra, hắn khựng lại một chút.
Bởi vì hắn không ngửi thấy mùi máu tanh trên người y, không có cái cảm giác ghê tởm khiến người hắn phản cảm như những tên Tà Thần giáo đồ kia.
Nếu không phải trực giác mách bảo, hắn đã không thể biết y có vấn đề.
Hắn không khỏi kinh ngạc: "Khả năng ẩn mình thật tốt, trong cảm nhận bình thường của ta, ngươi không khác gì người thường."
Sắc mặt gã thanh niên kia lập tức hơi đổi, có phần cứng ngắc, miễn cưỡng cười nói: "Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói gì."
"Không cần giả vờ nữa, ngươi theo ta đến căn cứ quân sự Liên Bang, hay là ta chặt tứ chi của ngươi rồi mang đi." Nói rồi một cảm giác áp bức nặng nề lan tỏa từ người hắn.
"... Thật lợi hại, không ngờ như vậy mà anh cũng phát hiện ra."
Thấy hắn đã nhận ra mình, gã thanh niên không ngụy trang nữa, ánh mắt trở nên âm trầm lạnh lẽo sắc bén, nhìn hắn và những nhân viên kia với vẻ tiếc nuối.
"Thật ra anh không nên lên đây, những tân sinh như anh tu luyện chưa bao lâu đã đột phá Nhị Trọng Thiên, là một thiên tài, anh nên có một tương lai tươi sáng hơn."
"Còn có những nhân viên của tôi, đã theo tôi một năm, làm việc cẩn thận, giết bọn họ tôi cũng có phần không nỡ."
"Đáng tiếc, anh nhất quyết muốn chết, tôi chỉ có thể giúp anh toại nguyện thôi."
"Nói mới nhớ, tôi còn chưa từng ăn thịt thiên tài, không biết thịt của anh có gì khác so với người thường."
Trong khi nói, mắt gã thanh niên biến thành màu đỏ như máu, cơ bắp trên người không ngừng phồng lên, những chiếc vảy màu đỏ như vảy rắn không ngừng mọc ra trên da.
Xoẹt!
Cơ bắp xé toạc quần áo, chỉ trong nháy mắt, một con quái vật cao hơn hai mét, móng vuốt sắc bén, toàn thân mọc đầy vảy rắn màu đỏ xuất hiện trước mặt mọi người.
Ánh sáng đỏ như máu chảy trên người nó, tản ra khí tức khiến người hắn sợ hãi theo bản năng, tựa như thỏ gặp hổ.
Loại sợ hãi như gặp thiên địch này khiến toàn thân đám nhân viên cứng đờ, lộ vẻ kinh hoàng.
Quan trọng nhất là khí tức trên người con quái vật này là Tam Trọng Thiên.
Không giống với những kẻ hắn gặp trước kia, một giáo đồ tam trọng thiên cho người hắn cảm giác yếu ớt, hay một phản quân bị trúng tên lửa.
Quái vật này rất mạnh, chỉ khí tức thôi cũng khiến không khí xung quanh như ngưng lại, tràn ngập cảm giác áp bức đáng sợ.
-
"A!"
Nhìn gã quản lý chớp mắt biến thành một con quái vật màu đỏ, nữ lễ tân hoảng sợ tột độ, chỉ cảm thấy thân dưới nóng lên, cả người mềm nhũn ngã xuống đất.
Lúc này đừng nói bọn họ, Trần Sở cũng có phần ngạc nhiên.
Vốn tưởng rằng bắt được một Huyết Đồ bình thường, không ngờ lại là một con cá lớn, hơn nữa còn có thể biến thân.
Đúng lúc này, một nhân viên sợ hãi muốn bỏ chạy.
"Muốn đi ư, đều lưu lại cho ta."
Quái vật màu đỏ thần sắc dữ tợn, thân hình khẽ động, tốc độ đáng sợ oanh một tiếng xé gió, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện ở phía sau nhân viên kia.
Xoatj!!
Móng vuốt được bao phủ bởi lớp vảy đỏ xé rách không khí, phát ra tiếng vải rách, dưới ánh mắt tuyệt vọng của nhân viên kia, móng vuốt chụp thẳng vào ngực, ngay sau đó sẽ moi tim rạch bụng.
Rầm!
Trường đao màu đen từ dưới chém lên cánh tay quái vật màu đỏ, lưỡi đao sắc bén và chân lực màu máu giao nhau lập tức nổ tung thành một vầng sáng màu đỏ sậm.
Lực lượng bá đạo càng khiến quái vật màu đỏ bị đánh lui mấy bước.
"Phòng ngự thật mạnh!" Trần Sở chắn trước mặt nhân viên kia, nhìn cánh tay quái vật màu đỏ chỉ có một vết máu, có phần kinh ngạc.
Khác với chân lực của giáo đồ bình thường, chân lực trên người quái vật này vô cùng ngưng tụ, dày chừng một centimet, lớp vảy đỏ phòng ngự cũng hết sức kinh người.
Tuy một đao vừa rồi của hắn không thôi phát đao khí, nhưng với lực lượng hiện tại của hắn và cú chém của tốc độ Á Âm, lực lượng xé rách của lưỡi đao điểm vào mặt cho dù là giáp của chiến xa cũng có thể chém ra.
Dưới tình huống này mà chỉ có thể xé rách chân lực hộ thể của nó, vảy ngoài thân bị thương.
Quái vật màu đỏ ánh mắt âm trầm lạnh lẽo nhìn Trần Sở, giọng nói khàn khàn nghiêm nghị: "Ngươi không phải tu luyện giả nhị trọng thiên."
Hắn vốn cho rằng đối phương là tân sinh, bởi vậy không để vào mắt, chuẩn bị giết chết nữ lễ tân và mấy nhân viên trước, tránh cho các nàng chạy trốn bại lộ tin tức của hắn.
Nhưng không ngờ tân sinh này lại mạnh, có thể một đao xé rách hộ thể chân lực của nó mà đánh lui nó.
Trần Sở cầm đao đứng đó, thản nhiên nói: "Ta nói ta là nhị trọng thiên khi nào?" Vừa nói, chân lực màu đen nhàn nhạt hiện lên bên ngoài cơ thể.
Nhưng so với quái vật màu đỏ có chân lực hộ thể dày chừng một centimet, chân lực bên ngoài thân Trần Sở chỉ là một lớp mỏng, đây là do sau khi đao pháp đột phá thì chân lực tăng vọt gấp đôi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook