Trật Tự Hoang Tàn (FULL 100đ/C)
Chapter 157: Trật tự hoang tàn 157

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chẳng qua đem cá biến dị kia bày bán trên thị trường, ít nhất có thể bán được mấy ngàn đến cả vạn, Trọng Giáp Thú một ngày ít nhất phải ăn vài con, chẳng phải là nói một ngày phải tốn mấy vạn?

Nghĩ tới đây, Trần Sở không khỏi cảm thấy may mắn vì lúc trước đã lựa chọn phóng sinh, nếu không đến cả gia chủ không nuôi nổi.

-

Ngày mười tám tháng mười một.

Buổi sáng, Trần Sở dùng bữa sáng ở nhà ăn lầu ba, sau đó trở về phòng mặc chiến giáp, đeo trường đao sau lưng, cùng Hạ Hữu Huy đi thang máy xuống lầu một.

Khi xuống đến nơi, hắn phát hiện bố trí lầu một hôm nay đã có sự thay đổi lớn.

Nơi quầy lễ tân ban đầu đã có thêm mấy nhân viên công tác, trên quầy đặt tấm biển đề "Địa điểm nhiệm vụ".

Đồng thời, trên vách tường sau lưng bọn họ còn treo một màn hình LCD khổng lồ, phía trên hiển thị bản đồ cao phân giải của nội thành Lai Tư và các thôn trấn lân cận.

Lúc này, đám người Lưu Phong, Bạch Mạc đang vây quanh bàn làm việc nói chuyện gì đó.

Trần Sở tò mò bước tới: "Địa điểm nhiệm vụ, là cái gì vậy?"

"Trần Sở, ngươi đến rồi."

"Chúng ta vừa hỏi qua, hình như Liên Bang đã thống nhất số liệu các phương, bước đầu thành lập một bộ phận tình báo bao gồm toàn bộ Khả La Nhã, phân chia theo thành phố."

"Từ hôm nay trở đi, chúng ta không cần phải chạy khắp nơi tìm kiếm tung tích Huyết Đồ nữa, chỉ cần ở quán trọ này chờ công bố nhiệm vụ."

"Sau khi bộ phận địa phương thu thập được tình báo liên quan tới Huyết Đồ hoặc phản quân, sẽ dùng hình thức nhiệm vụ công bố cho chúng ta, như vậy hiệu suất sẽ càng nhanh và càng chính xác."

"Về phần điểm cống hiến, sẽ căn cứ vào tình huống hoàn thành nhiệm vụ mà tính toán, bao gồm cả một số nhiệm vụ không chém giết Huyết Đồ cũng sẽ có ban thưởng."

"Trần Sở gật đầu: "Như vậy xác thực thuận tiện hơn rất nhiều."

Tình hình Lai Tư trước kia khiến hắn cảm thấy rối như tơ vò.

Cơ quan chính phủ tê liệt, bộ phận chấp pháp cũng đang được tái thiết, phản quân giáo đồ thỉnh thoảng ẩn mình giao chiến với quân đội.

Nhưng sau mười ngày trôi qua, thế cục rốt cuộc đã ổn định trở lại.

Chỉ là khi nhìn thấy đài công bố nhiệm vụ này, Trần Sở không hiểu sao lại cảm thấy có phần kỳ lạ, hắn có cảm giác như mình đang đi nước ngoài làm lính đánh thuê trong kỳ nghỉ đông vậy.

Lúc này, Bạch Mạc phát động: "Mỹ nữ, mỹ nữ, nhiệm vụ còn chưa làm mới sao?"

Nữ nhân viên phía sau bàn làm việc mỉm cười, lễ phép đáp: "Xin lỗi, hiện tại vẫn đang kết nối số liệu các bộ phận, hậu trường tạm thời chưa có nhiệm vụ mới."

Lúc này, Lưu Phỉ Nhứ từ thang máy bước ra, phất tay xua đuổi: "Được rồi, đừng vây quanh ở đây nữa, chỉnh lý số liệu cần chút thời gian."

Khi mọi người tản ra, Lưu Phỉ Nhứ gọi với theo Trần Sở: "Trần Sở, chờ một chút."

"Trần Sở dừng bước: "Sao vậy, thưa lão sư?"

Lưu Phỉ Nhứ cười tủm tỉm nói: "Vừa hay, ta có một nhiệm vụ cho ngươi đây."

"Hơn hai tiếng nữa, sẽ có một nhóm tân sinh viên đáp máy bay đến Lai Tư, bọn họ đến từ hai trường đại học nhị đẳng, khoảng chừng ba mươi người."

"Vốn dĩ nhiệm vụ này nên do Trương Hồng Đại Giáo đảm nhận, nhưng ta và hắn tạm thời có việc, cho nên định giao lại cho ngươi."

"Lát nữa, ngươi tìm mấy người đi nghênh đón bọn họ, thuận tiện làm hướng đạo viên, giới thiệu tình hình cùng những hạng mục cần chú ý cho bọn họ."

"Về phần ban thưởng, sẽ là năm điểm cống hiến."

Nói xong, Lưu Phỉ Nhứ vội vã rời khỏi đại sảnh, tựa hồ có việc gấp cần phải giải quyết.

"Trần Sở, Trần Sở, chọn ta đi."

"Trần Sở, chúng ta có phải là huynh đệ tốt không?"

"A Sở, ta cũng muốn đi..."

Ngay khi Lưu Phỉ Nhứ vừa đi, Trần Sở đã bị một đám bạn học vây quanh, ai nấy đều xung phong nhận việc, muốn cùng hắn đi nghênh đón tân sinh viên.

Chẳng những có thể kiếm được một điểm cống hiến dễ như bỡn, mà còn có thể khoe khoang trước mặt đám tân sinh kia, nghĩ đến đó thôi đã khiến bọn họ hưng phấn không thôi.

Khụ!

Trần Sở khẽ hắng giọng một tiếng: "Các huynh đệ, nhiệm vụ lần này chỉ có năm điểm cống hiến, không đủ chia đâu."

"Không sao, chúng ta không cần điểm cống hiến."

"Ta không cần."

"Chủ yếu là chúng ta muốn khoe mẽ... À không, là giảng giải kinh nghiệm đuổi giết Huyết Đồ cho các bạn học mới."

"Ta muốn cho các mỹ nữ mới đến chiêm ngưỡng đôi cánh của ta."

"Cánh thì có gì đáng xem chứ, có bộ hoàng kim chiến giáp của ta đẹp trai hơn không?"

Mọi người nhiệt tình như vậy, Trần Sở tất nhiên không tiện từ chối, chỉ có thể ngậm ngùi nhận lấy toàn bộ phần thưởng, sau đó dẫn theo mười bạn học nhiệt tình cùng nhau xuất phát.

Trong số đó có Hạ Hữu Huy và Lưu Phong, cũng có cả Bạch Mạc, Lý Mãnh và Viên Thành Hoảng vân vân.

Đương nhiên, không phải tất cả bạn học đều hứng thú với việc tiếp đón người mới, một số người đã trở về tu luyện, số khác thì đang nghỉ ngơi ở khu vực chờ.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...