Trật Tự Hoang Tàn (FULL 100đ/C)
-
Chapter 159: Trật tự hoang tàn 159
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đối diện với những ánh mắt đó, đám người Hạ Hữu Huy không những không cảm thấy xấu hổ, mà ngược lại còn kẹp mũ giáp bên tay trái, ngẩng cao đầu ưỡn ngực đầy đắc ý.
Phụt!
Trong đám học sinh mới đến, một thiếu niên đẹp trai không nhịn được cười nhạo: "Mấy người này buồn cười thật đấy, lại tự ý cải tạo chiến giáp."
"Chẳng lẽ bọn họ không biết bộ chiến giáp này khi thiết kế đã tham khảo các số liệu về trọng lượng, phòng ngự, tốc độ, sự linh hoạt để xác định hình thái này sao?"
"Bây giờ lại gắn thêm bao nhiêu là cánh kim loại và lớp giáp dày, dưới tình huống trọng tải quá lớn, tính linh hoạt và tốc độ sẽ bị ảnh hưởng rất nhiều, đúng là được không bù mất."
Thiếu niên vừa dứt lời, Hạ Hữu Huy đã tỏ vẻ không vui: "Huynh đệ à, đúng là ngươi thiển cận, chiến giáp trên chiến trường mà không đủ dày thì ngay cả đạn bắn tỉa không đỡ nổi, trúng một phát là "toang" ngay."
"Đến lúc đó, linh hoạt hay tốc độ cũng vô dụng, còn sống mới là chân lý."
Lý Mãnh bên cạnh phụ họa: "Đúng vậy, mấy tân binh này biết cái gì chứ, có bao giờ thấy cảnh tượng xung phong trong mưa bom bão đạn của mấy ngàn quân phản loạn đâu."
"Viên Thành Hoảng không khách khí mà khoác lác: "Phải đấy, nhớ ngày đó hắn còn vác súng máy hạng nặng xả đạn, xông thẳng lên chém sập cả lô cốt lẫn người."
Bạch Mạc bị chế giễu liền chỉ vào lớp giáp trước ngực, nơi có một vết lõm xuống, cười lạnh nói: "Nhìn xem chỗ này đi, lúc ấy ta bị một tên Huyết Đồ tập kích, trúng ngay một phát đạn bắn tỉa vào ngực."
"Nếu là lớp phòng ngự của chiến giáp thông thường, chỗ này đã bị khoét một lỗ lớn bằng nắm tay rồi, bây giờ ngươi còn nói với ta về tính linh hoạt và phòng ngự à, có tác dụng không?"
"Đó mới chỉ là đạn thôi, trên chiến trường thì đủ loại mảnh đạn pháo bay tứ tung, nhìn vị trí giáp lưng của ta này, lúc ấy đã bị một mảnh vỡ của đạn pháo hạng nặng bắn trúng."
"Nếu đổi thành bộ giáp nhẹ của các ngươi bây giờ, thì ta đâu chỉ bị sưng cơ, mà cả cột sống đã bị xuyên thủng rồi..."
Nghe đám học sinh đến trước kia kể lể, người thì vác súng máy hạng nặng xả đạn, người thì tả xung hữu đột trong mưa bom bão đạn của mấy ngàn quân phản loạn, đám tân sinh kia lập tức bị choáng ngợp.
Nhưng không phải ai cũng ngốc nghếch như vậy, một nam sinh chỉ vào Trần Sở và hỏi: "Không đúng, nếu lớp giáp dày thực dụng như vậy, tại sao chiến giáp của người kia lại không được cải tạo?"
Hạ Hữu Huy liếc xéo: "Ngươi đang nói A Sở đấy à, hắn là người mà người thường có thể so sánh được sao?"
Lưu Phong gật đầu: "Trần Sở khác với chúng ta, hắn là thiên tài của Nam Thiên võ cao đấy, Huyết Đồ tam trọng thiên chết trong tay hắn cũng có đến mấy người."
"Ngoài ra, hắn còn từng một mình xông vào doanh trại phản quân, sau khi đánh gục vô số tu luyện giả phản quân, đã vung đao chém chết một con Hắc Ngưu biến dị cấp ba."
Hít!
Nghe Trần Sở chém chết một con thú biến dị cấp ba, một vài tân sinh biết điều đó có ý nghĩa gì liền hít một hơi khí lạnh, kinh ngạc nhìn chàng thiếu niên tuấn tú kia.
Trong số đó, có vài nữ sinh ánh mắt lấp lánh, khiến Trần Sở có phần xấu hổ.
Chết tiệt, mấy tên này chém gió hơi quá rồi đấy.
Nhất là cái tên nói giáp lưng bị mảnh vỡ đạn pháo bắn trúng kia, rõ ràng là cái hố nhỏ bị sừng nhọn của búa tạ đánh vào khi luyện tập với Lý Mãnh hôm qua.
Nhưng những điều này chỉ có đám người Trần Sở là biết rõ.
Lúc này, cả đám tân sinh viên kia, cùng với hai vị giáo viên Triệu Chí Long và Tiêu Hải đều có phần không phân biệt được thật giả.
Bởi vì trước khi đến đây, bọn họ đã biết Lai Tư là một trong những thành phố lớn của Khả La Nhã, và trước đó đã từng xảy ra một trận chiến tiêu diệt hơn hai ngàn quân phản loạn còn sót lại.
Nhưng vấn đề là chém giết một con thú biến dị cấp ba, hơn nữa còn là loại trâu nổi tiếng với khả năng phòng ngự và lực lượng, thì dù cho học sinh Trần Sở này có mạnh đến đâu không thể nào làm được, phải không?
Trừ phi tu vi của hắn đã đạt tới tam trọng thiên, và tu luyện một loại công pháp cao cấp hàng đầu, thì mới có thể mạnh mẽ đến như vậy, nhưng điều đó là không thể nào!
Một học sinh năm nhất mới nhập học được hai tháng rưỡi, trừ thời gian Trúc Cơ thì chỉ mất hai tháng để đột phá tam trọng thiên, loại yêu nghiệt này... Nghĩ đến đây, hai vị lão sư không khỏi liếc nhìn nhau.
Thảo nào nhà trường lại phái hắn đến làm đại diện nghênh đón.
Trong khoảnh khắc, cả hai vị lão sư đều coi Trần Sở là một thiên tài yêu nghiệt của Nam Thiên võ cao.
Vô tình đoán trúng sự thật rằng hắn đã đột phá tam trọng thiên.
Khụ!
Trần Sở khẽ hắng giọng một tiếng, sợ rằng nếu cứ để bọn họ thổi phồng thêm nữa thì mọi chuyện sẽ càng trở nên quá lố, liền đề nghị: "Hai vị lão sư, thời gian không còn sớm nữa, hay là chúng ta lên xe trước đi?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook