Trật Tự Hoang Tàn (FULL 100đ/C)
Chapter 165: Trật tự hoang tàn 165

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ khi đột phá Nhị Trọng Thiên đến nay đã qua một tháng rưỡi, Hạ Hữu Huy vừa tham gia thí luyện trải qua chiến đấu sinh tử, vừa sử dụng tài nguyên cao cấp để khổ tu.

Rốt cuộc, hôm nay hắn đã đột phá.

Ở phía xa, Bạch Mạc, Lưu Phong, Lý Mãnh và những người khác đang tiến hành đối luyện thường ngày thấy vậy, lập tức ném tới ánh mắt hâm mộ.

Không ngờ tên ngay cả năm mươi vị trí đầu không lọt vào này, lại đột phá Tam Trọng Thiên trước bọn họ một bước, còn có thiên lý, còn có vương pháp hay không?

Tựa hồ biết bọn họ đang nghĩ gì, Hạ Hữu Huy đứng dậy nhìn qua, đắc ý nói: "Sao, không phục hả, có muốn luyện tập chút không?"

"Đừng nói ta ỷ lớn hiếp nhỏ, các ngươi có thể xông lên cùng lúc."

"Má, kiêu ngạo quá rồi."

"Ngươi đã nói như vậy, nếu chúng ta không chiều theo ngươi, chẳng phải là không đủ ý tứ, anh em, xông lên hết đi."

Trong tiếng quát khẽ, ba người Lưu Phong đã ở vào Nhị Trọng Thiên Hậu Kỳ bộc phát ra khí tức cường đại, thân hình khẽ động, nhấc lên cuồng phong đánh tới Hạ Hữu Huy.

Nhất là Lý Mãnh cầm trọng chùy trong tay, khí thế càng cuồng bạo, như một con Bạo Hùng bị chọc giận xông lên phía trước, cây chùy nặng hơn một trăm kg oanh bạo không khí rơi xuống.

Ầm!

Cây búa nặng nề nện lên trọng thuẫn được bao phủ bởi chân lực màu vàng, trong khoảnh khắc, sóng xung kích bộc phát, chấn nổ không khí trong phạm vi một mét xung quanh.

Dưới một kích cuồng bạo như vậy, Hạ Hữu Huy khiêng trọng thuẫn vẫn uy nghi bất động, tựa như một ngọn núi lớn, tỏa ra cảm giác áp bức nặng nề như núi.

Đúng lúc này, Bạch Mạc và Lưu Phong xuất hiện ở hai bên Hạ Hữu Huy, đao kiếm trong tay cuốn lên cuồng phong chói tai ầm ầm chém xuống, ra tay tàn nhẫn hoàn toàn không như đang so tài.

"Hay lắm, xem Huyền Vũ Di Sơn của ta." Hạ Hữu Huy quát khẽ, khí thế trên người tăng vọt, trong ánh sáng màu vàng lóng lánh mơ hồ có một luồng trọng lực vô hình dẫn dắt xuất hiện.

Đao kiếm vốn chém về phía bên trái và bên phải hắn hung hăng chém lên trọng thuẫn, lớp chân lực màu vàng bám vào phía trên ngay cả rung động một cái không có.

Hạ Hữu Huy cười nhạo nói: "Các ngươi chưa ăn cơm à, dùng sức chút đi."

"A, ta không tin là không phá được cái mai rùa của ngươi."

Cảm thấy bị trào phúng, ba người không nói nhảm nữa, điên cuồng công kích tấm khiên dày nặng kia, cũng mặc kệ chiêu thức gì hoặc là Hạ Hữu Huy công kích phía sau.

Bọn họ không tin rằng chỉ kém một tầng cảnh giới, mà ba người bọn họ liên thủ lại không thể lay động nổi một mặt trọng thuẫn.

Nhưng... Rầm rầm rầm!!

Đao kiếm sắc bén trảm kích, Lý Mãnh sau khi thi triển Hỗn Nguyên Đại Lực Chùy tụ lực khởi thế điên cuồng nện xuống, Hạ Hữu Huy khiêng trọng thuẫn vẫn sừng sững bất động.

Tựa như hắn đã nói, khi hắn hấp thu hậu thổ khí tức trong Huyền Hoàng tinh đột phá Tam Trọng Thiên, phòng ngự của hắn sẽ đạt tới một mức độ khủng khiếp.

Ngay cả Lý Mãnh, người từng áp chế hắn ở Nhất Trọng Thiên, lúc này đứng ở đó để hắn oanh kích không thể lay động mảy may.

Đây chính là sự đáng sợ của Chân Võ, khi Chân Lực Tam Trọng Thiên phụ thể, khác biệt giữa mỗi người chủ tu công pháp càng trở nên rõ ràng.

Phòng ngự của người chủ tu phòng ngự càng trở nên mạnh hơn, tốc độ của người thuộc loại tốc độ càng lúc càng nhanh...

Chờ Trần Sở mặc quân phục viền đỏ nền đen đi vào sân tập, chuẩn bị hoạt động gân cốt một chút, liền thấy ba người Lý Mãnh thở hổn hển ngồi dưới đất.

Hạ Hữu Huy ở trước mặt bọn họ đang vẻ mặt đắc ý trào phúng bọn họ.

Trần Sở đi tới, hiếu kỳ hỏi: "Các ngươi đang làm gì vậy?"

Lưu Phong vẻ mặt bi phẫn nói: "Trần Sở, ngươi tới vừa hay, mau, ra tay đánh cho tên này một trận, quá kiêu ngạo, không phải chỉ là đột phá Tam Trọng Thiên thôi sao."

"Lão Hạ đột phá rồi." Trên mặt Trần Sở nở nụ cười.

Đối với việc Hạ Hữu Huy đột phá, Trần Sở không cảm thấy bất ngờ, tuy miệng tên này nói ra câu gì, nhưng trong khoảng thời gian này, hắn quả thật đã tu luyện rất khắc khổ.

Hơn nữa, với các phương diện nhân tố và tài nguyên cao cấp, việc hắn đột phá trước Lâm Tuyết và những người khác cũng là chuyện bình thường.

Nhưng hai ngày trước, khi nói chuyện phiếm trong nhóm, nghe các nàng nói đến tiến độ tu luyện, dường như cũng sắp đột phá, muộn nhất là không quá nửa tháng, dù sao thì nàng vẫn Ban trưởng thiên tài nhất lớp.

Hạ Hữu Huy đắc ý khà khà nói: "Đó là đương nhiên, ta đã nói ta là thiên tài, chỉ là trước kia lười tu luyện thôi, nếu không thì làm gì có chuyện của An Phụ Khanh."

... Lập tức, kể cả Trần Sở, bốn người đều nhất thời không nói nên lời.

Tên này về mọi mặt đều không tệ, chỉ là tính cách thích khoác lác có phần khiến người hắn muốn đánh hắn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...