Trật Tự Hoang Tàn (FULL 100đ/C)
Chapter 179: Trật tự hoang tàn 179

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Thứ đáng để coi trọng duy nhất cũng chỉ có con Kim Bối Bạo Viên kia.

-

Nhìn hai mươi mấy con Thiết Tí Hắc Viên đang nghỉ ngơi trên cành cây, trong mắt Lý Hạo lộ ra khát vọng đối với máu tươi, trầm giọng nói: "Vậy thì lên thôi."

"Đi."

Trong tiếng quát khẽ, bốn người giẫm lên những bước chân nặng nề, xông tới khoảng đất trống bên ngoài rừng, lập tức thu hút sự chú ý của đám Thiết Tí Hắc Viên.

Trong đó có một con vượn đen cấp hai phát ra tiếng thét dài hung ác, lập tức dây leo rung lắc, từng con vượn đen tụ tập đến ven rừng rậm, đứng trên cành cây gào thét.

Là bá chủ của mấy khu rừng gần đó, lượng thức ăn mà đám vượn đen này tiêu thụ mỗi ngày rất lớn, thịt cá trái cây gì cũng ăn, bởi vậy rất coi trọng địa bàn.

Trong mắt chúng, tất cả những kẻ ngoại lai tiến vào địa bàn của chúng đều là kẻ xâm lăng, phải giết chết, ăn tươi, mới có thể uy hiếp những sinh vật nguy hiểm khác.

Chỉ có điều, đối mặt với cảnh cáo của bọn chúng, bốn người Trần Sở vẫn thong thả tiến lên.

Thấy vậy, một con Hắc Viên cấp hai lại thét dài, hơn mười con Thiết Tí Hắc Viên cao hơn ba mét nhảy xuống từ trên ngọn cây, thần sắc hung lệ phóng tới bốn người.

Trong mắt những kẻ có chỉ số thông minh đơn giản này, mặc dù trên người Trần Sở tỏa ra khí tức nguy hiểm, nhưng vóc dáng quá nhỏ, chỉ cần hơn mười thành viên bình thường là có thể đập bọn họ thành thịt vụn.

"Để ta."

Nhìn con vượn đen xông tới, chân lực màu đất lộ vẻ trầm trọng, bao trùm cả Hạ Hữu Huy và trọng thuẫn.

Rầm! Mặt đất chấn động, Hạ Hữu Huy khiêng trọng thuẫn tựa như một con Huyền Vũ Trọng Quy đang tấn công, mỗi bước đi đều khiến mặt đất khẽ rung chuyển, thanh thế kinh người.

Trong chớp mắt, hắn đã đụng vào một con Thiết Tí Hắc Viên cao ba mét.

Rầm! Kình khí nổ tung.

Dưới phòng ngự hùng hậu như núi, hai tay con vượn đen kia hung hăng nện lên trọng thuẫn, nhưng không cách nào lay động Hạ Hữu Huy chút nào, ngược lại hai tay nó bị thứ thuẫn chấn gãy, miệng phun máu tươi bay ngược ra ngoài.

Chỉ bằng một cú xung phong đã đâm chết một con Bạo Viên, Hạ Hữu Huy có phần đắc ý: "khà khà, ta đây chỉ là phòng ngự mạnh, đâu có nghĩa là không có công kích."

Ngao ngao ngao! Ba con vượn đen xung quanh kinh nộ gào thét, vẻ mặt càng hung ác hơn, hai tay tráng kiện cứng rắn bộc phát mấy tấn lực lượng hung hãn nện xuống, một con trong đó thậm chí ôm lấy một tảng đá lớn.

Bọn chúng muốn đập kẻ đụng chết đồng bọn này thành thịt vụn.

Ầm!

Một vòng sóng xung kích thực chất hóa nổ tung, dưới chân Hạ Hữu Huy vác trọng thuẫn trên đầu, mặt đất trong phạm vi mấy mét như sóng nước quay cuồng, thân hình thì lù lù bất động.

Chân lực màu đất lưu chuyển trên người hắn, truyền tất cả trọng lực xung kích xuống dưới thân.

"Cút ngay cho ta." Hạ Hữu Huy quát khẽ, hai tay bộc phát lực lượng, ầm một tiếng đánh ba đầu Thiết Tí Hắc Viên đang bao phủ Hạ Hữu Huy văng ra xa bằng lực lượng phản chấn.

"Ha ha... Hạ Hữu Huy, ngươi vẫn thích hợp làm khiên thịt hơn, giải quyết bọn gia hỏa này còn phải xem bọn ta."

Trong tiếng cười to, trên người Lý Mãnh bộc phát chân lực màu lam, khí thế cuồng mãnh từ phía sau Hạ Hữu Huy nhảy lên cao, trọng chùy nặng tới trên trăm cân trong tay đánh nổ không khí.

Rầm!

Dưới trọng chùy đáng sợ, con vượn đen giơ cánh tay sắt lên muốn đỡ đòn, máu thịt trên hai tay nó nổ tung, xương cốt đứt đoạn, đầu thì bị trọng chùy bá đạo đánh nổ tung.

Ngao ngao!

Một màn thê thảm như vậy khiến Thiết Tí Hắc Viên xung quanh càng thêm phẫn nộ, như từng đầu cự nhân cỡ nhỏ nhào về phía hai người, muốn xé nát bọn họ.

Nhưng... "Cút ngay."

Trong tiếng quát chói tai, Lý Mãnh vung búa tạ quét ngang, bốn con Thiết Tí Bạo Viên đánh tới trực tiếp bị đánh bay, chỗ va chạm vào búa tạ không phải gân cốt đứt gãy thì chính là máu thịt văng tung tóe.

Cánh tay sắt có thể ngăn cản đạn súng trường ở trước mặt lực lượng tuyệt đối không chịu nổi một kích.

Rầm! Lại là một con Thiết Tí Hắc Viên bị Lý Mãnh đập vỡ đầu, huyết nhục văng tung tóe, máu tươi nóng bỏng phun ra mấy mét cao, đem hắn xối toàn thân huyết hồng, toàn thân tản ra sát khí kinh người.

Mắt thấy mấy hơi thở đã có mấy đồng loại bỏ mạng, mấy đầu trọng thương, những Thiết Tí Hắc Viên còn lại trên ngọn cây lập tức xao động, phát ra tiếng gào thét bạo ngược ầm ầm vọt xuống.

Bao gồm cả sáu con biến dị thú cấp hai cao hơn năm mét cũng nhảy từ trên cây xuống, thân hình cao lớn khiến mặt đất chấn động.

Thật ra sinh vật loại vượn càng sợ đau sợ chết, dưới tình huống bình thường địch nhân quá mức hung mãnh, chết mấy đồng loại liền sẽ dọa chạy bọn chúng, không dám tiến lên.

Nhưng không biết có phải nguyên nhân biến dị hay không, đám Thiết Tí Hắc Viên này càng thêm thô bạo hung hãn, lúc này thế mà không hề bị dọa chạy.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...