Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
Chương 100: Bị thương

Sẵn sàng
****

"Tư công tử, Tư công tử... Ô ô ô... Tư công tử huynh đừng chết mà, nhanh mở mắt ra đi..."

Tư Lăng gắng gượng mở mắt ra, nhìn thấy Tiểu Yêu Liên nằm nhoài trên mặt mình khóc đến nước mắt nước mũi ròng ròng, không khỏi méo miệng cất tiếng nói: "Đừng..." đem nước mắt nước mũi chảy trên mặt ta nữa!

Nghe được âm thanh, Tiểu Yêu Liên vui mừng ngẩng mặt lên, không chờ Tư Lăng nói gì, liền hét lớn: "Đại ca, Tư công tử tỉnh rồi!"

Lúc này, một gương mặt tuấn tú mang biểu cảm lạnh lùng xuất hiện ở tầm mắt, Tư Lăng giờ mới nhìn rõ mình đã về đến Phi Thiên Thuyền, đại ca đang ngồi ở trước giường, lạnh lùng nhìn hắn. Lúc này lồng ngực chợt nặng, một con yêu thú màu đen ngồi ở trên ngực hắn, đuôi ở trên ngực hắn quét tới quét lui, một vẻ mặt "Đại gia ta rất mất hứng".

"Đại ca..." Tư Lăng yếu ớt mà kêu một tiếng, phát hiện mình đã về đến Phi Thiên Thuyền.

Khi đó nguyên thần bị trọng thương, Tư Lăng cũng đồng dạng làm Triệu Thanh trọng thương, sau đó thực sự là không chịu được nữa mà hôn mê, không ngờ tỉnh lại thì đã trở về nơi này. Nghe Tiểu Hồng giải thích, lúc đó hắn hôn mê, Tư Hàn vốn đang ở phi thiên thuyền lại trùng hợp chạy tới, chuyển hắn về Phi Thiên Thuyền.

Lúc đó Tư Hàn đang ở trên phi thiên thuyền đả tọa, cảm giác được ngọn núi phía dưới có gợn sóng đấu pháp, rất nhanh liền phát hiện là Tư Lăng và một người nữa đang đấu pháp. Đối thủ tuy rằng cũng là Kim Đan kỳ, nhưng so với Tư Lăng thì yếu một chút, sức chiến đấu của đệ đệ thì Tư Hàn rất rõ, căn bản không cần lo lắng, cho nên không thèm đi xuống. Tuy rằng trong lòng quyết định phải bảo vệ đệ đệ, nhưng phương pháp của Tư Hàn là nuôi thả, để đệ đệ làm hết sức mà tham gia chiến đấu thật nhiều, cũng coi như một loại tu hành. Chỉ có bản thân mạnh mẽ, mới không bị người khác tùy ý bắt nạt. Chỉ là rất nhanh lại phát hiện Linh Hồn Châu của Tư Lăng bất ổn, có nguy hiểm đến tính mạng, liền lập tức đuổi tới.

Tư Hàn vẻ mặt rất lạnh lùng nghiêm nghị, nói rằng: "Nguyên thần của đệ bị tổn thương nghiêm trọng, Tiểu Hồng đã cho đệ uống linh dịch của nó, bất quá không thể lập tức khỏi hẳn, mấy ngày này phải tĩnh dưỡng cho tốt."

"Ồ..." Tư Lăng lúng ta lúng túng mà đáp một tiếng, cảm giác sắc mặt đại ca hiện tại như kết một tầng sương giá, cả thanh âm cũng lạnh đến mức như muốn đóng băng, làm hại hắn chẳng dám nói gì.

Thấy hắn tỉnh rồi, Tư Hàn lại kiểm tra một lần, phát hiện thân thể của hắn cũng không có bị thương, mới thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này, Tiểu Yêu Liên cũng lết lại đây, nước mắt rưng rưng mà nằm nhoài trên mặt Tư Lăng, non nớt mà nói: "Tư công tử, huynh yên tâm đi, Tiểu Hồng mỗi ngày đều sẽ cho huynh uống linh dịch, như vậy sẽ nhanh khỏi thôi." Sau đó lại khóc: "Hu hu hu... Tư công tử, xin lỗi, nếu không phải Tiểu Hồng muốn xuống, huynh cũng sẽ không bị thương.. Oa oa oa..."

Tư Lăng bị nó khóc đến tâm phiền ý loạn, không thể không an ủi: "Không có chuyện gì, ai biết kẻ theo dõi chúng ta lại là Triệu Thanh chứ, Diệt Thần Kính của hắn quá lợi hại, chúng ta cũng khó lòng phòng bị." Nói xong, lại hướng về Tư Hàn nói: "Đại ca, sau này có nhìn thấy Triệu Thanh thì phải cẩn thận một tí, hắn có một tấm Diệt Thần Kính, chuyên môn công kích nguyên thần, rất nhiều tu sĩ đã chết thảm ở dưới Diệt Thần Kính của hắn."

Nguyên thần là gốc rễ của tu sĩ, dù cho thân thể bị hủy, chỉ cần nguyên thần bất diệt thì có thể đoạt xá sống lại, hoặc là một lần nữa đắp nặn ra một thân thể mới. Vì lẽ đó hầu hết thời gian, nguyên thần bị thương thì phiền toái hơn so với thân thể bị thương, hơn nữa càng khó chữa trị. Thành thật mà nói, lần đầu tiên nếm trải đau đớn thống khổ cực hạn như thế, trong lòng Tư Lăng cũng phát khiếp, may là lúc đó hắn kịp thời dùng hồn lực bảo vệ nguyên thần, nếu không thì hiện tại coi như không mất mạng, cũng nhiều khả năng bị trọng thương, trở thành phế nhân.

Nghe được Tư Lăng nói, Tư Hàn khẽ nhíu lông mày, sau đó gật đầu, sờ sờ trán của hắn, nói rằng: "Ta biết, đệ cũng cẩn thận, hắn nếu đã nhìn chằm chằm vào đệ, tất sẽ không buông tha. Lần tới nếu nhìn thấy, phải giết chết hắn thôi."

Sát ý như sương lan tràn khắp Phi thiên thuyền, Tư Lăng cảm giác được mi tâm đột nhiên lạnh buốt, duỗi tay sờ sờ, không ngờ đã kết thành một tầng sương, lập tức kêu một tiếng: "Đại ca." Thấy huynh ấy đằng đằng sát khí mà nhìn mình chằm chằm, vội vàng nói: "Đệ biết rồi, lần sau nếu gặp phải hắn, đệ sẽ giết hắn."

Tư Hàn rũ mắt, lắc đầu nói: "Đệ không cần ra tay." Nói xong, lại liếc mắt nhìn hắn, rồi không tiếp tục nói nữa.

Tư Lăng bị huynh trưởng nhìn mà không hiểu ra làm sao, đang muốn nói vài lời thì Tiểu Yêu Liên ôm một chiếc lọ cao xấp xỉ nó đi lại đây, ô ô mà nói rằng: "Tư công tử, linh dịch hôm nay huynh còn chưa uống nè."

Hiếm thấy Tiểu Hồng rộng rãi như vậy, Tư Lăng tự nhiên cũng không khách khí, uống nửa bình Mộc Linh dịch, lập tức cảm thấy thân thể nhẹ nhàng khoan khoái. Nếu như mỗi ngày đều uống một lượng như thế này, nguyên thần được tẩm bổ, chắc chỉ nửa tháng thì có thể khôi phục.

"Tiểu Hồng muội muội, cảm ơn ngươi nha." Thấy nó ngoan như vậy, trái tim Tư Lăng trở nên mềm mại, sờ sờ đầu của nó, nói rằng: "Tiểu Hồng muội muội, ta không thể cùng ngươi xuống tìm thứ ngươi muốn được rồi. Không biết ngươi muốn tìm thứ gì vậy?"

Tiểu Yêu Liên sợ hãi mà nhìn hắn, trong lòng có lẽ còn đang hổ thẹn, cắn tay nhỏ, yếu ớt non nớt mà nói: "Phía dưới, trong hồ băng ở giữa dãy núi, sinh trưởng một cây Băng Liên, đây là một trong năm loại Thánh Liên, chỉ có thể gặp không thể cầu." Nói xong lại khổ sở mà cúi thấp đầu, "Vốn là muốn đi lấy về trồng trong không gian, chờ nó trưởng thành kết hạt thì cho đại ca sử dụng, nhưng mà..."

Tư Lăng hai mắt sáng lấp lánh mà nhìn nó, lập tức đầy máu phục sinh, tựa hồ cảm thấy thân thể cũng không yếu ớt như vậy, hưng phấn hỏi: "Thật sao?  thật sao? Nghe nói nơi Thánh Liên sinh trưởng thường là địa phương có linh khí vô cùng nồng nặc, nhưng ta không hề cảm giác được gợn sóng khí tức nào cả mà? Hơn nữa ngọn núi này linh khí cũng rất mỏng manh, có phải là ngươi tính sai hay không?" Nói xong lời cuối cùng, lại có chút hoài nghi.

Bị người ta hoài nghi sở trường của mình, Tiểu Yêu Liên có chút không vui, rầu rĩ nói: "Nơi đó có một ảo trận thiên nhiên đã che giấu khí tức của Băng Liên, nếu không thì Băng Liên đã sớm bị người ta đào đi rồi. Tiểu Hồng là Yêu Liên, có thể cảm giác được khí tức của hết thảy linh thực, nó không lừa gạt được Tiểu Hồng."

Tư Lăng hưng phấn sắp muốn nhảy lên, sau đó bị đại ca nhà mình bình tĩnh mà đè trở lại, chỉ thấy Tư Hàn nhìn Tiểu Yêu Liên, nói rằng: "Ta cùng ngươi  đi lấy nó."

Tư Lăng vừa nghe không được đi, kéo hắn lại nói: "Đại ca, đại ca, đệ cũng muốn đi, cho đệ mấy ngày để đệ chữa khỏi thương thế, đệ..." Âm thanh liền biến mất ở trong cặp mắt lạnh như băng kia, chỉ có thể ngoan ngoãn nằm lại trên giường cắn chăn.

Hu hu hu, mặt đơ gì đó thật là đáng sợ! Sau này hắn cũng không tiếp tục giả  mặt đơ nữa!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...