Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
-
Chương 119: Giằng co
Sẵn sàng
******
Bên trong một khu thạch lâm (rừng đá) cao lớn hình thù kỳ quái, che giấu rất nhiều thông đạo và động đá vôi phức tạp, mà trong động đá vôi sinh sống rất nhiều sinh vật hắc ám, hơi không cẩn thận sẽ bị chúng nó nhào ra giết chết, vì thế khiến những tu sĩ bôn ba trong Thạch lâm này đều hết sức cẩn thận.
Một bóng dáng màu trắng trôi nổi ở trên không Thạch Lâm, ánh mắt lạnh nhạt hờ hững như băng giá dò xét khắp Thạch Lâm, thần thức lan tràn, chu vi trăm dặm trong Thạch Lâm đều bị thần thức bao phủ, khiến kẻ đang ẩn trốn trong Thạch Lâm có loại cảm giác không chỗ nào che thân.
Đột nhiên, tầm mắt của người phía trên ngưng lại, bấm ngón tay niệm thần chú, một đóa hoa sen bằng lửa trắng đánh về một phía ở Thạch Lâm, tảng đá vỡ tung, đá vụn bắn khắp nơi, khiến cho kẻ ấn nấp trong đó chật vật nhảy ra, cưỡi linh kiếm bỏ chạy.
Triệu Thanh nhăn mặt liều mạng chạy trốn, trên mặt tái nhợt không có một tia huyết sắc, trong đôi mắt đã hiện lên tơ máu dày đặc, nhìn trông có vẻ bị thương không nhẹ, mà làm cho hắn không hiểu rõ chính là, vì sao vị thiên tài Tây Cảnh này lại đột nhiên ra tay với mình. Chẳng lẽ là muốn báo thù cho đệ đệ hắn? Thế này không hợp với tin tức nha, vị này không phải luôn chỉ chuyên tâm tu luyện, không để ý tới bất kỳ chuyện thế tục gì sao? Hơn nữa hắn cảm giác hai huynh đệ kia hình như cũng không có tình cảm sâu sắc như vậy mà?
Mấy ngày qua, Triệu Thanh trải qua hết sức thê thảm, pháp bảo cũng dùng hết, đã không cách nào trốn thoát đuổi giết của người này, thậm chí ngay cả Diệt Thần Kính đều lấy ra, lại phát hiện đối phương đã sớm có chuẩn bị, căn bản không để hắn có cơ hội xuất thủ, ngược lại mấy lần đều bị hắn ta đả thương. Nếu không phải thủ đoạn chạy trốn của hắn rất cao, có lẽ đã bỏ mạng ở trong tay nam nhân này.
Bởi vậy, Triệu Thanh cũng coi như là nhận thức được thực lực của thiên tài số 1 Tây Cảnh, quả thực là -- khủng bố. Hắn thậm chí không thể dự đoán ranh giới cuối cùng của hắn ta ở nơi nào, người nam nhân này làm cho hắn lần đầu tiên trong đời cảm giác được cái gì gọi là sợ hãi.
Đột nhiên, Triệu Thanh kêu thầm một tiếng "hỏng bét", thân thể ngã xuống Thạch Lâm bên dưới. Phía sau là một cái Hỏa Tiên (cây roi lửa) do Băng Diễm ngưng tụ thành, trực tiếp quất lên trên thân thể hắn.
Lúc Hỏa Tiên đụng tới thân thể thì một loại đau đớn quả thực khó diễn tả bằng lời ập tới, dường như đau đến tận chỗ sâu trong linh hồn. Đau đớn tột cùng. Nghe nói tu sĩ bị Băng Diễm gây thương tích thì nguyên thần đều bị tổn thương, không dưỡng một trăm năm thì không khoẻ lại. Tệ hơn nữa chính là còn cần một viên Ngưng Hồn Đan thất phẩm để trị liệu; linh đan càng cao cấp thì càng khó làm, có linh thạch cũng mua không được.
Triệu Thanh kêu thảm một tiếng, rốt cuộc không còn sức sử dụng linh kiếm, thân thể ngã xuống thạch lâm bên dưới, đồng thời cái Hỏa Tiên lửa trắng kia lại một lần nữa tấn công tới.
Ngay lúc hắn cho rằng mình nhất định phải chết thì một cánh tay trắng nõn tuyệt đẹp kéo hắn lại, một cái roi dài màu đen đánh ra làm lệch hướng Hoả Tiên đang muốn đáng vào trên người hắn; thậm chí bóng dáng sợi roi đi qua còn nhấc lên một trận gió mạnh mẽ, long trời lở đất.
Triệu Thanh yếu ớt nhìn nữ nhân lãnh diễm vứt hắn xuống linh kiếm. Nữ nhân này từng giao dịch với hắn, bọn họ hợp tác vô cùng khoái trá, hắn kiếm lời không ít linh thạch ở chỗ nàng ta. Bất quá nữ nhân này lại là một người nguy hiểm, giao dịch với nàng thì được, nhưng hắn chưa bao giờ dám qua lại gần gũi với nàng ta, chỉ sợ bị những sứ giả hộ hoa bên người nàng ta xé nát.
Bất quá, lúc này Triệu Thanh thật ra muốn nhìn xem nữ nhân này đối đầu cùng thiên tài số 1 Tây Cảnh, ai mạnh ai yếu, hoặc là lưỡng bại câu thương cũng không sai.
Trên không Thạch lâm, bạch y nam tử cùng hồng y nữ tử giằng co, gió thổi nhấc lên tay áo hai người, nhẹ nhàng tung bay, tổ hợp tuấn nam mĩ nữ, vô cùng hấp dẫn mắt người, mà sát khí sắc bén giữa bọn họ dường như có thực thể, ngay cả thạch lâm phía dưới cũng không chịu nổi mà vỡ nát.
"Ta đã sớm muốn giết ngươi." Nguyệt Thiên Dạ lạnh lùng nói: "Nếu không phải ngươi, Tư Lăng vì cái gì lại xa cách với ta?"
Tư Hàn thần sắc không đổi, chỉ là cặp mắt lạnh lẽo kia tựa như có Băng Diễm (lửa băng) bùng cháy, thản nhiên mở miệng: "Ngươi không xứng với hắn!"
Nguyệt Thiên Dạ hai mắt phát lạnh, cười lạnh nói: "Lấy danh nghĩa huynh trưởng mà làm khó dễ ngăn cản khắp nơi, cũng chỉ vì một câu nói này? Ngươi quả thực là khiến người ta chán ghét có biết không?"
"Lả lơi ong bướm!" Tư Hàn thanh âm vẫn là chưa biến, "Nhục nhân tự nhục![1]"
"Ngươi -- "
[1]Làm nhục người khác chính là tự hạ nhục mình.
Bên trong một khu thạch lâm (rừng đá) cao lớn hình thù kỳ quái, che giấu rất nhiều thông đạo và động đá vôi phức tạp, mà trong động đá vôi sinh sống rất nhiều sinh vật hắc ám, hơi không cẩn thận sẽ bị chúng nó nhào ra giết chết, vì thế khiến những tu sĩ bôn ba trong Thạch lâm này đều hết sức cẩn thận.
Một bóng dáng màu trắng trôi nổi ở trên không Thạch Lâm, ánh mắt lạnh nhạt hờ hững như băng giá dò xét khắp Thạch Lâm, thần thức lan tràn, chu vi trăm dặm trong Thạch Lâm đều bị thần thức bao phủ, khiến kẻ đang ẩn trốn trong Thạch Lâm có loại cảm giác không chỗ nào che thân.
Đột nhiên, tầm mắt của người phía trên ngưng lại, bấm ngón tay niệm thần chú, một đóa hoa sen bằng lửa trắng đánh về một phía ở Thạch Lâm, tảng đá vỡ tung, đá vụn bắn khắp nơi, khiến cho kẻ ấn nấp trong đó chật vật nhảy ra, cưỡi linh kiếm bỏ chạy.
Triệu Thanh nhăn mặt liều mạng chạy trốn, trên mặt tái nhợt không có một tia huyết sắc, trong đôi mắt đã hiện lên tơ máu dày đặc, nhìn trông có vẻ bị thương không nhẹ, mà làm cho hắn không hiểu rõ chính là, vì sao vị thiên tài Tây Cảnh này lại đột nhiên ra tay với mình. Chẳng lẽ là muốn báo thù cho đệ đệ hắn? Thế này không hợp với tin tức nha, vị này không phải luôn chỉ chuyên tâm tu luyện, không để ý tới bất kỳ chuyện thế tục gì sao? Hơn nữa hắn cảm giác hai huynh đệ kia hình như cũng không có tình cảm sâu sắc như vậy mà?
Mấy ngày qua, Triệu Thanh trải qua hết sức thê thảm, pháp bảo cũng dùng hết, đã không cách nào trốn thoát đuổi giết của người này, thậm chí ngay cả Diệt Thần Kính đều lấy ra, lại phát hiện đối phương đã sớm có chuẩn bị, căn bản không để hắn có cơ hội xuất thủ, ngược lại mấy lần đều bị hắn ta đả thương. Nếu không phải thủ đoạn chạy trốn của hắn rất cao, có lẽ đã bỏ mạng ở trong tay nam nhân này.
Bởi vậy, Triệu Thanh cũng coi như là nhận thức được thực lực của thiên tài số 1 Tây Cảnh, quả thực là -- khủng bố. Hắn thậm chí không thể dự đoán ranh giới cuối cùng của hắn ta ở nơi nào, người nam nhân này làm cho hắn lần đầu tiên trong đời cảm giác được cái gì gọi là sợ hãi.
Đột nhiên, Triệu Thanh kêu thầm một tiếng "hỏng bét", thân thể ngã xuống Thạch Lâm bên dưới. Phía sau là một cái Hỏa Tiên (cây roi lửa) do Băng Diễm ngưng tụ thành, trực tiếp quất lên trên thân thể hắn.
Lúc Hỏa Tiên đụng tới thân thể thì một loại đau đớn quả thực khó diễn tả bằng lời ập tới, dường như đau đến tận chỗ sâu trong linh hồn. Đau đớn tột cùng. Nghe nói tu sĩ bị Băng Diễm gây thương tích thì nguyên thần đều bị tổn thương, không dưỡng một trăm năm thì không khoẻ lại. Tệ hơn nữa chính là còn cần một viên Ngưng Hồn Đan thất phẩm để trị liệu; linh đan càng cao cấp thì càng khó làm, có linh thạch cũng mua không được.
Triệu Thanh kêu thảm một tiếng, rốt cuộc không còn sức sử dụng linh kiếm, thân thể ngã xuống thạch lâm bên dưới, đồng thời cái Hỏa Tiên lửa trắng kia lại một lần nữa tấn công tới.
Ngay lúc hắn cho rằng mình nhất định phải chết thì một cánh tay trắng nõn tuyệt đẹp kéo hắn lại, một cái roi dài màu đen đánh ra làm lệch hướng Hoả Tiên đang muốn đáng vào trên người hắn; thậm chí bóng dáng sợi roi đi qua còn nhấc lên một trận gió mạnh mẽ, long trời lở đất.
Triệu Thanh yếu ớt nhìn nữ nhân lãnh diễm vứt hắn xuống linh kiếm. Nữ nhân này từng giao dịch với hắn, bọn họ hợp tác vô cùng khoái trá, hắn kiếm lời không ít linh thạch ở chỗ nàng ta. Bất quá nữ nhân này lại là một người nguy hiểm, giao dịch với nàng thì được, nhưng hắn chưa bao giờ dám qua lại gần gũi với nàng ta, chỉ sợ bị những sứ giả hộ hoa bên người nàng ta xé nát.
Bất quá, lúc này Triệu Thanh thật ra muốn nhìn xem nữ nhân này đối đầu cùng thiên tài số 1 Tây Cảnh, ai mạnh ai yếu, hoặc là lưỡng bại câu thương cũng không sai.
Trên không Thạch lâm, bạch y nam tử cùng hồng y nữ tử giằng co, gió thổi nhấc lên tay áo hai người, nhẹ nhàng tung bay, tổ hợp tuấn nam mĩ nữ, vô cùng hấp dẫn mắt người, mà sát khí sắc bén giữa bọn họ dường như có thực thể, ngay cả thạch lâm phía dưới cũng không chịu nổi mà vỡ nát.
"Ta đã sớm muốn giết ngươi." Nguyệt Thiên Dạ lạnh lùng nói: "Nếu không phải ngươi, Tư Lăng vì cái gì lại xa cách với ta?"
Tư Hàn thần sắc không đổi, chỉ là cặp mắt lạnh lẽo kia tựa như có Băng Diễm (lửa băng) bùng cháy, thản nhiên mở miệng: "Ngươi không xứng với hắn!"
Nguyệt Thiên Dạ hai mắt phát lạnh, cười lạnh nói: "Lấy danh nghĩa huynh trưởng mà làm khó dễ ngăn cản khắp nơi, cũng chỉ vì một câu nói này? Ngươi quả thực là khiến người ta chán ghét có biết không?"
"Lả lơi ong bướm!" Tư Hàn thanh âm vẫn là chưa biến, "Nhục nhân tự nhục![1]"
"Ngươi -- "
[1]Làm nhục người khác chính là tự hạ nhục mình.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook