Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
Chương 124: Cái tiết tấu gì đây?!

Sẵn sàng
*****

Qua một thời gian, Hoắc Noãn Ngọc đột nhiên ngừng lại, dẫn mọi người bay đến chui vào phía dưới Thạch Lâm, sau khi xem xét bốn phía không có sinh vật hắc ám thì mới hướng về chỗ sâu mà bước đi.

Tư Lăng đi bên cạnh đại ca, thần thức cẩn thận mở rộng ra, bao trùm phạm vi vài trăm dặm. Trong những người ở đây, thần thức của hắn là mạnh nhất, có thể so sánh cùng Nguyên Anh hậu kỳ. Bất quá nguyên thần bị thương chưa lành, phạm vi bao trùm của thần thức cũng giảm đi, địa phương bao phủ cũng nhỏ hơn rất nhiều, nhưng vậy cũng đủ rồi.

Lối đi tối tăm chằng chịt, quanh co khúc khuỷu, thông nối với rất nhiều địa phương, hơn nữa có một vài nơi ẩn núp sinh vật hắc ám hết sức nguy hiểm, Tư Lăng đều cẩn thận tránh đi. Đại khái lao nhanh được nửa ngày, thần thức Tư Lăng rốt cuộc tập trung đến một cái động đá vôi cực lớn, đó là thông đạo nhập khẩu của tầng thứ năm, bất quá trong động đá vôi có một thứ rất nguy hiểm tồn tại.

Bị luồng uy áp cường đại kia làm kinh sợ, may mắn là thần thức của hắn chỉ dừng lại ở cửa động mà không có đi vào tra xét bên trong. Cẩn thận thu hồi thần thức, Tư Lăng rũ mắt xuống, an tĩnh đi theo người Hoắc gia.

Lúc này, giọng nói của Hoắc Noãn Ngọc vang lên: "Các vị đạo hữu, từ con đường này đi thêm mấy canh giờ thì chúng ta có thể đến đích."

Mọi người tinh thần phấn chấn, đã đến được tầng thứ tư, mắt thấy liền có thể đến tầng thứ năm, làm sao không cao hứng cho được?

Bất quá Tư Lăng lại không cảm thấy cao hứng bao nhiêu, hắn hiện tại thương thế chưa lành, không thích hợp chiến đấu, tình huống này với mình quả thực là bất lợi.

Đang lúc hắn cau mày suy nghĩ có nên từ bỏ rồi trở về Thông Thiên tháp tầng thứ nhất chờ đại ca hay không, thì một bàn tay mát lạnh vỗ xuống đầu của hắn. Tư Lăng lập tức hiểu ý đại ca, ý bảo hắn đừng có lại bắt đầu phát ngốc nữa.

||-.-||| hắn thật sự không có phát ngốc, bất quá là thức thời không muốn liên lụy đại ca làm bảo mẫu thôi.

Tiếp tục chạy mấy cái canh giờ, càng lúc càng tiếp cận động đá vôi, lúc này Hoắc Noãn Ngọc mới ngừng lại.

Trong lối đi tối tăm chỉ có tiếng vang do bọt nước nhiểu giọt, vì thế nghe có vẻ vô cùng rõ ràng, cũng lộ ra một cảm giác khẩn trương kỳ lạ.

"Nơi đó có một thứ rất cường đại." Hoắc Noãn Ngọc trầm mặt nói.

Mọi người hô hấp đều rất nhẹ, không ai trả lời.

Sau một lúc, Hoắc Noãn Ngọc nhìn người ở chỗ này, đặc biệt là mấy đệ tử Hoắc gia, nói rằng: "Bất kể như thế nào, ta vẫn hi vọng các ngươi có thể bảo vệ tánh mạng của mình."

Đúng lúc này, đằng trước có tiếng gió dồn dập lưu động, trong lòng mọi người rùng mình, nương vào lối đi gấp khúc mà che giấu thân hình, mặc kệ người tới là ai, hiện tại đều không thích hợp phát sinh xung đột. Nếu làm thức tỉnh thứ nguy hiểm trong động đá, đó là vô cùng bất lợi với bọn họ.

Rốt cuộc những tu sĩ kia cũng đến gần, bất quá cũng giống như bọn họ, xa xa liền ngừng lại, không dám tới quá gần.

Tư Lăng liếc mắt nhìn qua, phát hiện cái tổ hợp này thực hỗn tạp, trong đó có tu sĩ Đan Phù tông, còn có đám người Liễu Thành Phong, xem ra Liễu Thành Phong đã hợp tác cùng người Đan Phù tông.

So với Thu gia, Hoắc gia cùng Đan Phù tông quan hệ không tệ, lập tức Hoắc Noãn Ngọc không tiếp tục ẩn núp mà đi ra ngoài hội hợp cùng bọn họ. Hơn nữa hiện tại đằng trước có nguy hiểm không biết rõ, thêm một người là thêm một lực lượng, Hoắc Noãn Ngọc là người rõ ràng công minh, làm việc hiên ngang lưu loát; ở trong mắt Tư Lăng, đây chính là nữ nhân cực có khí phách ngự tỷ.

Ngay khi hai phe tu sĩ hội hợp thì Hứa Phiên Nhiên nhìn thấy Tư Lăng, nàng ngạc nhiên nhảy lại đây, nhỏ giọng hỏi: "Tư đạo hữu, huynh không sao chứ?" Lúc ấy hỗn loạn, nàng nhìn thấy rõ ràng Tư Lăng bị quyền trượng của Nguyệt Thiên Dạ gây thương tích, nhìn tình huống thì hết sức nghiêm trọng, làm mấy ngày qua nàng vẫn lo lắng không thôi.

Tuy rằng cô gái này ngốc nghếch không thấy rõ thế cục, ở trong mắt Nguyệt Thiên Dạ hoàn toàn là kẻ tìm chết, nhưng Tư Lăng lại cảm thấy nàng ta ngang ngược nhõng nhẽo kiểu đáng yêu, trông có vẻ điêu ngoa tùy hứng, nhưng đối tượng mà nàng điêu ngoa đều là người mà Tư Lăng cũng chán ghét, không khỏi có vài phần ấn tượng tốt đối với cô gái này.

"Ta không sao, đa tạ Hứa đạo hữu quan tâm." Tư Lăng lại cười nói.

Nhìn thấy hắn tươi cười, Hứa Phiên Nhiên cả khuôn mặt lại đỏ ửng lên, cả kẻ ngốc cũng có thể cảm giác được nàng ta hiện tại cả người đầy bong bóng màu hồng.

Tình cảnh này, rước lấy ánh nhìn tò mò của một số người, Tư Lăng vốn cũng cảm thấy không có gì, nhưng khi hắn nhìn thấy đại ca xưa nay không chú ý đến chuyện phàm tục lại dùng một biểu cảm vi diệu để quan sát đệ muội tương lai, lập tức áp lực lớn như núi.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...