Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
-
Chương 139: Kiểu nổi danh
Sẵn sàng
******
Ngày hôm sau, lại có đệ tử Chấp Sự đường đến tìm Tư Lăng, đi làm chút thủ tục, đem thân phận Khách khanh trưởng lão của hắn viết vào trong bia danh sách của Chấp Sự đường, sau đó lại đưa trước cho hắn tiền công 10 năm làm Khách khanh trưởng lão cho Thiên Tông phái.
Làm xong thủ tục, Tư Lăng mới xuống núi đi đến thành Minh Hà.
Từ Thiên Tông phái đến Minh Hà thành, ngự kiếm phi hành mất nửa ngày, nếu ngồi tiên hạc thì có thể giảm bớt một nửa thời gian. Tư Lăng nhớ mãi không quên cái tọa kỵ Tiểu Khôi kia, muốn thử xem Tiểu Khôi có được huyết thống Phượng Hoàng thì tốc độ có thể đạt tới mức nào, liền lôi Tiểu Khôi từ túi linh thú ra.
Sau khi nuốt Thiên Ngọc tinh tấn cấp thì Tiểu Khôi đã là yêu thú cấp 5, tương đương với tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, lại bởi vì có huyết thống Phượng Hoàng nên lợi hại hơn một chút so với yêu thú cấp 5 bình thường. Yêu thú tiến cấp không dễ, Tiểu Khôi sinh ra mới được một năm, nếu không có Thiên Ngọc tinh, ở trong dòng sinh mệnh dằng dặc của yêu thú, tuổi này chỉ tương đương với trẻ sơ sinh ở nhân loại thôi. Mà thân hình nó lúc này cũng đã cao một mét, trên lưng chở một người thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Sau khi Tiểu Khôi bị xách ra, một trận líu lo vang dội, vô cùng đắc ý, cặp mắt chim kia khiến người ta cảm thấy như đôi mắt cá chết, mặt mày hung ác vô cùng muốn ăn đòn. Đương nhiên, lúc mọi người nhìn thấy Tiểu Khôi thì không phải chú ý đến hung tướng của nó trước tiên, mà là để ý tới thân thể to mộng vụng về của nó, toàn thân xám tro nhưng trên cái đuôi lại có mấy cọng lông sắc màu diễm lệ, người không biết sẽ cho rằng con chim ngốc này tự kỷ, đi nhổ lông chim khác rồi cắm trên mông mình khoe khoang, quái dị cực kỳ. Nếu là trên thân của những con chim khác mọc thêm mấy sợi lông Phượng Hoàng diễm lệ, vậy chính là "dệt hoa trên gấm", nhưng mà trên cái dáng người tròn vo to mọng kia của Tiểu Khôi, mọc thêm mấy sợi lông này thì quả thực chính là mỹ quan kỳ dị, đâm mù mắt người có được hay không?
Khi Tư Lăng vừa nhảy lên người Tiểu Khôi thì liền bắt đầu hối hận.
Trên đoạn đường từ Thiên Tông phái đến thành Minh Hà, thường xuyên có tu sĩ qua lại, cho nên dọc theo con đường này, Tư Lăng phát giác rất nhiều tu sĩ đi trên đường, hơn nữa tỷ suất quay đầu lại là 100%, tất cả tu sĩ đi qua đều nhịn không được mà quay đầu nhìn bọn họ rất lâu, biểu tình cực kỳ vi diệu, làm cho hắn đột nhiên cảm thấy mình cực nhọc dùng Thiên Ngọc tinh nuôi được cái tọa kỵ này căn bản là một sai lầm. Thật mất thể diện có được hay không!
Một con chim mập xám xám cắm trên mông mấy cọng lông Phượng Hoàng, chở một nam tu xinh đẹp như thiên tiên phi hành, đã trở thành kỳ quan trên đoạn đường từ Thiên Tông phái đến thành Minh Hà. Không có biện pháp, thần thái triển khai tương phản như thế cơ mà. Cho nên không đến một ngày, tổ hợp kỳ quái này liền truyền khắp vùng, sau đó lấy một tốc độ thần tốc truyền về lại Thiên Tông phái. Hơn phân nữa những người trong Thiên Tông phái đều biết đến việc này, sau đó những người đã gặp qua bộ dáng của Tư Lăng lập tức dễ dàng phỏng đoán ra thân phận của tu sĩ có bộ dạng mĩ lệ hơn nữ nhân kia, lại liên tưởng tới ngoại hình kỳ dị của chú chim xám, nhất thời đều câm nín.
Vì thế Tư Lăng vừa đến Thiên Tông phái liền nổi danh, mà thanh danh này cũng không phải bởi vì có một vị huynh trưởng thiên tài vừa xông lên được Thông Thiên tháp tầng thứ chín, mà là lấy một loại phương thức hết sức mất mặt để danh tiếng vang xa.
Trọng Thiên cào đầu Tư Lăng cười muốn gần chết, khinh bỉ Tiểu Lăng Tử tự làm tự chịu.
Tiểu Yêu Liên ngượng ngùng rắc muối trên miệng vết thương của Tư Lăng, cho nên trốn trong tay áo Tư Lăng cười đến mức phát run cả người.
Tư Lăng đơ mặt ngồi tại trên lưng Tiểu Khôi, chết cũng không chịu thừa nhận sự hối hận của mình. Đáng lẽ hắn nên ngự kiếm đến đây, hoặc là ngồi trên Tiên hạc cũng không sai, hoặc là chờ huyết thống Tiểu Khôi thức tỉnh hoàn toàn mới lại thả nó ra gặp người mới đúng.
Tiểu Khôi không biết tâm tình bi phẫn của chủ nhân, tốc độ của nó nhanh hơn rất nhiều so với Tiên hạc, chỉ cần một canh giờ đã đến thành Minh Hà. Bởi vì có thể chở Tư Lăng phi hành nên tự giác chính mình đã vô cùng hữu dụng, chim xám nhỏ một đường vui sướng kêu líu lo, dường như sợ người khác không chú ý đến nó vậy, vẻ mặt hết sức đắc ý, tự mình cảm thấy rất hài lòng với chính mình, quyết định về sau Tư Lăng bất kể đi chỗ nào, nó đều muốn vô oán vô hối mà làm toạ kỵ, tiếp tục chở Tư Lăng đến đích đến.
Đến ngoài thành Minh Hà, Tư Lăng xoay đầu không nhìn tới biểu cảm đáng thương không muốn vào túi linh thú của Tiểu Khôi, cứng rắn thu nó vào, sau đó quyết định phải quên đi sự tình hôm nay, làm như không có chuyện gì mà sửa sang lại quần áo, thong dong đi vào thành Minh Hà
[1]情深不寿, Ý chỉ người quá sức trầm mê trong tình cảm thì khó có thể duy trì liên tục dài lâu.
"Tình thâm không thọ, cường cực ác nhục, khiêm khiêm quân tử, trơn bóng như ngọc." Người quá sức trầm mê trong tình cảm thì khó có thể duy trì liên tục dài lâu, người quá thông minh trí tuệ sẽ tự mình tổn thương mình, quá nhường nhịn người khác sẽ bị khuất nhục, cho nên người quân tử hẳn nên ôn thuận, trầm ổn như ngọc, hàm súc kiên nghị, không khoe khoang nhưng lại tự hiển lộ giá trị.
Ở đây hẳn là ý Nguyệt Thiên Dạ bày ra bộ dạng quá tình thâm, trông như giả dối, sẽ không kéo dài được lâu.
Ngày hôm sau, lại có đệ tử Chấp Sự đường đến tìm Tư Lăng, đi làm chút thủ tục, đem thân phận Khách khanh trưởng lão của hắn viết vào trong bia danh sách của Chấp Sự đường, sau đó lại đưa trước cho hắn tiền công 10 năm làm Khách khanh trưởng lão cho Thiên Tông phái.
Làm xong thủ tục, Tư Lăng mới xuống núi đi đến thành Minh Hà.
Từ Thiên Tông phái đến Minh Hà thành, ngự kiếm phi hành mất nửa ngày, nếu ngồi tiên hạc thì có thể giảm bớt một nửa thời gian. Tư Lăng nhớ mãi không quên cái tọa kỵ Tiểu Khôi kia, muốn thử xem Tiểu Khôi có được huyết thống Phượng Hoàng thì tốc độ có thể đạt tới mức nào, liền lôi Tiểu Khôi từ túi linh thú ra.
Sau khi nuốt Thiên Ngọc tinh tấn cấp thì Tiểu Khôi đã là yêu thú cấp 5, tương đương với tu sĩ Kim Đan sơ kỳ, lại bởi vì có huyết thống Phượng Hoàng nên lợi hại hơn một chút so với yêu thú cấp 5 bình thường. Yêu thú tiến cấp không dễ, Tiểu Khôi sinh ra mới được một năm, nếu không có Thiên Ngọc tinh, ở trong dòng sinh mệnh dằng dặc của yêu thú, tuổi này chỉ tương đương với trẻ sơ sinh ở nhân loại thôi. Mà thân hình nó lúc này cũng đã cao một mét, trên lưng chở một người thì hoàn toàn không thành vấn đề.
Sau khi Tiểu Khôi bị xách ra, một trận líu lo vang dội, vô cùng đắc ý, cặp mắt chim kia khiến người ta cảm thấy như đôi mắt cá chết, mặt mày hung ác vô cùng muốn ăn đòn. Đương nhiên, lúc mọi người nhìn thấy Tiểu Khôi thì không phải chú ý đến hung tướng của nó trước tiên, mà là để ý tới thân thể to mộng vụng về của nó, toàn thân xám tro nhưng trên cái đuôi lại có mấy cọng lông sắc màu diễm lệ, người không biết sẽ cho rằng con chim ngốc này tự kỷ, đi nhổ lông chim khác rồi cắm trên mông mình khoe khoang, quái dị cực kỳ. Nếu là trên thân của những con chim khác mọc thêm mấy sợi lông Phượng Hoàng diễm lệ, vậy chính là "dệt hoa trên gấm", nhưng mà trên cái dáng người tròn vo to mọng kia của Tiểu Khôi, mọc thêm mấy sợi lông này thì quả thực chính là mỹ quan kỳ dị, đâm mù mắt người có được hay không?
Khi Tư Lăng vừa nhảy lên người Tiểu Khôi thì liền bắt đầu hối hận.
Trên đoạn đường từ Thiên Tông phái đến thành Minh Hà, thường xuyên có tu sĩ qua lại, cho nên dọc theo con đường này, Tư Lăng phát giác rất nhiều tu sĩ đi trên đường, hơn nữa tỷ suất quay đầu lại là 100%, tất cả tu sĩ đi qua đều nhịn không được mà quay đầu nhìn bọn họ rất lâu, biểu tình cực kỳ vi diệu, làm cho hắn đột nhiên cảm thấy mình cực nhọc dùng Thiên Ngọc tinh nuôi được cái tọa kỵ này căn bản là một sai lầm. Thật mất thể diện có được hay không!
Một con chim mập xám xám cắm trên mông mấy cọng lông Phượng Hoàng, chở một nam tu xinh đẹp như thiên tiên phi hành, đã trở thành kỳ quan trên đoạn đường từ Thiên Tông phái đến thành Minh Hà. Không có biện pháp, thần thái triển khai tương phản như thế cơ mà. Cho nên không đến một ngày, tổ hợp kỳ quái này liền truyền khắp vùng, sau đó lấy một tốc độ thần tốc truyền về lại Thiên Tông phái. Hơn phân nữa những người trong Thiên Tông phái đều biết đến việc này, sau đó những người đã gặp qua bộ dáng của Tư Lăng lập tức dễ dàng phỏng đoán ra thân phận của tu sĩ có bộ dạng mĩ lệ hơn nữ nhân kia, lại liên tưởng tới ngoại hình kỳ dị của chú chim xám, nhất thời đều câm nín.
Vì thế Tư Lăng vừa đến Thiên Tông phái liền nổi danh, mà thanh danh này cũng không phải bởi vì có một vị huynh trưởng thiên tài vừa xông lên được Thông Thiên tháp tầng thứ chín, mà là lấy một loại phương thức hết sức mất mặt để danh tiếng vang xa.
Trọng Thiên cào đầu Tư Lăng cười muốn gần chết, khinh bỉ Tiểu Lăng Tử tự làm tự chịu.
Tiểu Yêu Liên ngượng ngùng rắc muối trên miệng vết thương của Tư Lăng, cho nên trốn trong tay áo Tư Lăng cười đến mức phát run cả người.
Tư Lăng đơ mặt ngồi tại trên lưng Tiểu Khôi, chết cũng không chịu thừa nhận sự hối hận của mình. Đáng lẽ hắn nên ngự kiếm đến đây, hoặc là ngồi trên Tiên hạc cũng không sai, hoặc là chờ huyết thống Tiểu Khôi thức tỉnh hoàn toàn mới lại thả nó ra gặp người mới đúng.
Tiểu Khôi không biết tâm tình bi phẫn của chủ nhân, tốc độ của nó nhanh hơn rất nhiều so với Tiên hạc, chỉ cần một canh giờ đã đến thành Minh Hà. Bởi vì có thể chở Tư Lăng phi hành nên tự giác chính mình đã vô cùng hữu dụng, chim xám nhỏ một đường vui sướng kêu líu lo, dường như sợ người khác không chú ý đến nó vậy, vẻ mặt hết sức đắc ý, tự mình cảm thấy rất hài lòng với chính mình, quyết định về sau Tư Lăng bất kể đi chỗ nào, nó đều muốn vô oán vô hối mà làm toạ kỵ, tiếp tục chở Tư Lăng đến đích đến.
Đến ngoài thành Minh Hà, Tư Lăng xoay đầu không nhìn tới biểu cảm đáng thương không muốn vào túi linh thú của Tiểu Khôi, cứng rắn thu nó vào, sau đó quyết định phải quên đi sự tình hôm nay, làm như không có chuyện gì mà sửa sang lại quần áo, thong dong đi vào thành Minh Hà
[1]情深不寿, Ý chỉ người quá sức trầm mê trong tình cảm thì khó có thể duy trì liên tục dài lâu.
"Tình thâm không thọ, cường cực ác nhục, khiêm khiêm quân tử, trơn bóng như ngọc." Người quá sức trầm mê trong tình cảm thì khó có thể duy trì liên tục dài lâu, người quá thông minh trí tuệ sẽ tự mình tổn thương mình, quá nhường nhịn người khác sẽ bị khuất nhục, cho nên người quân tử hẳn nên ôn thuận, trầm ổn như ngọc, hàm súc kiên nghị, không khoe khoang nhưng lại tự hiển lộ giá trị.
Ở đây hẳn là ý Nguyệt Thiên Dạ bày ra bộ dạng quá tình thâm, trông như giả dối, sẽ không kéo dài được lâu.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook