Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
Chương 146: Không gian quyển trục

Sẵn sàng
********

Bắc Địa, Thiên Long quật (hầm, hang).

Trong cung điện rộng lớn xây bằng đá cẩm thạch màu đen, hơn mười người nữ tử ăn mặc xinh đẹp múa lượn nhẹ nhàng trong đại điện trung tâm, lụa mỏng mềm mại múa lượn, chuông vàng bên hông kêu lăng keng, uốn lưng lắc mông, lụa mỏng xoay tròn bay lượn, chỗ huyền bí nữ tính như ẩn như hiện, chọc người rung động.

Trên đại điện, hai nam tử ngồi đối diện nhau, ngồi bên cạnh bọn họ là nữ tu mặc trang phục vũ nữ, trên bàn bày quỳnh tương (rượu ngon), ngọc dịch, kỳ trân, dị quả.

Đang thưởng thức ca múa thì một tên nam tu đột nhiên đẩy cô nữ tu đang dùng bộ ngực đầy đặn chèn ép cánh tay hắn ra, nghiêm túc nhìn nam tu  tuấn mĩ đối diện, nói: "Thiếu chủ, Tề Lâm chết."

Nghe vậy, thiếu chủ kia thần sắc lạnh lùng, hỏi: "Ai giết chết?"

"Ách, không biết." Sảng khoái trả lời xong, nam tu lại cà lơ phất phơ nghiêng người ngồi trở lại trên chỗ ngồi trải da yêu thú mềm mại, uống linh tửu cực phẩm mà nữ tu đưa tới bên môi, híp lại đôi mắt lóe lên ánh sáng khác thường.

Thiếu chủ kia cười lạnh nói: "Bất kể là ai giết chết, dám phá hư chuyện tốt của bổn tọa, bổn tọa để cho hắn sống không bằng chết."

"Tề Lâm phụng mệnh mai phục đến Tây Cảnh tìm hiểu tin tức, bản lĩnh ẩn thân của hắn là cực mạnh, ngay cả dưới mí mắt của Nguyên Anh tu sĩ cũng có thể thong dong trốn thoát, chết quả thật đáng tiếc." Nam tu mặt mũi tiếc nuối nói, trong tay xoay xoay chén ngọc, sau đó như có điều suy nghĩ nhìn về phía nam tu đối diện, nói: "Thiếu chủ, ngài phái Tề Lâm đi Tây Cảnh là để tìm kiếm người nào?"

Nghe vậy, thiếu chủ kia sắc mặt lạnh lùng, trong mắt đã mang theo vài phần tức giận, uy áp Nguyên Anh sơ kỳ ép thẳng tới nam tu đối diện, thẳng đến nam tu kia sắc mặt có thay đổi mới thu hồi uy áp, lạnh lùng nói: "Đây không phải là chuyện ngươi nên biết." Nghĩ tới tên nam nhân trong trí nhớ kia, trong lòng hận không thể huỷ diệt cái tên có gương mặt còn xinh đẹp hơn nữ nhân kia, lại đem người nọ rút hồn luyện phách, thi thể vứt xuống trong huyết trì để nuôi Ác Ma.

Nhìn ra lửa giận trên gương mặt lạnh lùng của hắn, nam tu mặc dù hết sức hiếu kỳ, nhưng cũng biết không nên lại chọc giận hắn vào lúc này, chỉ là trong lòng có chút đáng tiếc không thể tìm Tề Lâm xác nhận một chút. Bất quá, Tề Lâm là ai giết, hắn thật ra là biết. Tề Lâm trước khi chết đã dùng một chút sức lực cuối cùng để khởi động Tàng Kính trên người, đem khuôn mặt người giết chết hắn phản hồi về để hắn nhìn thấy.

Khi nhìn đến dung nhan bên môi mang vết máu lại càng tăng thêm vẻ yêu dị tuyệt sắc trong gương kia, hắn vẫn là nhịn không được hơi run sợ trong lòng, kinh diễm vạn phần, sau đó phản ứng kịp thì nhịn không được kinh ngạc thán phục vận mệnh trùng hợp. Hắn thật ra không nghĩ tới sẽ là hắn ta... Nhưng nếu là hắn ta mà nói, có thể ép Tề Lâm đến nước này ngược lại cũng không kỳ quái.

Bất quá, xuất phát từ tư tâm, hắn vẫn là che giấu chuyện này, chỉ hi vọng người nọ có thể may mắn trốn thoát khỏi không gian đường hầm bạo loạn, nếu mà chết như vậy, sẽ mất đi rất nhiều lạc thú.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...