Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
-
Chương 171: Biến số
Sẵn sàng
*********
Tu sĩ Hóa Thần ra tay hết sức lợi hại, Tư Lăng lần này bị thương nghiêm trọng có thể so với lần tại Thông Thiên tháp bị Không gian cắt bỏ của Nguyệt Thiên Dạ gây thương tích, cho dù có Mộc Linh dịch cùng Mộc Linh khí của Tiểu Yêu Liên vẫn hôn mê mấy ngày mới tỉnh lại được.
Sau khi tỉnh lại, phát hiện mình đang ở một sơn động đã thu dọn rất sạch sẽ, Trọng Thiên, Tiểu Khôi, Tiểu Yêu Liên đều ở bên cạnh hắn. Ba con yêu đang xúm lại một chỗ nói thầm, Tư Lăng nghe không hiểu thú ngữ cùng điểu ngữ, tất nhiên cũng nghe không rõ chúng nó đang nói thầm cái gì; hơn nữa toàn thân đau không chịu nổi, quả thực là không có thời gian để ý tới chúng nó.
Bất quá nhớ tới người xuất hiện trước khi hôn mê, Tư Lăng vội chuyển động cổ, không ngoài ý muốn phát hiện một người đang đả toạ ở giường đá cách đó không xa. Hắn nhịn không được lộ ra một nụ cười mừng rỡ, kêu một tiếng: "Đại ca."
Tư Hàn mở mắt, đập vào mắt là nụ cười giống như trong trí nhớ, quả nhiên có chút ngốc, thật không tương xứng cùng gương mặt cực mỹ kia, nhưng lại phá lệ cảm thấy rất thuận mắt.
Bị đôi mắt lạnh băng băng nhìn như vậy, Tư Lăng tươi cười có chút cứng ngắc, luôn cảm thấy mấy chục năm chưa gặp, đại ca lại trở nên càng lạnh lùng hơn, làm cho người ta không cách nào nhìn thẳng. Chẳng lẽ nguyên nhân là do tu vi tăng trưởng sao? Mãi đến khi ánh mắt ngưng tụ tại, rốt cuộc nhìn rõ bộ dáng của đối phương thì Tư Lăng khiếp sợ.
"Đại ca, tóc của huynh... chắc không phải là nhuộm chứ?" Há hốc mồm, Tư Lăng lại phát ngốc.
Trọng Thiên gần như nhịn không được mà dùng hai móng che mắt, tuy rằng biết Tiểu Lăng Tử ngẫu nhiên sẽ phát ngốc, nhưng cũng đừng phát ngốc vào thời điểm này chứ? Loại thời điểm này, Tiểu Lăng Tử hẳn nên biểu hiện tốt một chút, để vị đại ca mất đi ký ức một lần nữa nhận biết người đệ đệ là nình mới đúng. Đây chính là cái "đùi" hết sức "to" đó, ôm có lợi lắm.
"Không phải." Tư Hàn trả lời, đứng dậy, đi đến trước mặt hắn, vươn tay điểm mi tâm của hắn.
Tư Lăng hoàn toàn không có phòng bị, mặc cho linh lực đối phương chuyển khắp kinh mạch mình, kiểm tra tình trạng thân thể. Trước kia chuyện này cũng từng phát sinh, trước lạ sau quen.
Lần này Tư Lăng ngũ tạng lục phủ vỡ tan, nếu mà ở Thế tục giới thì đã sớm tử vong tại chỗ, ở Tu Tiên giới thì chẳng qua chỉ là vấn đề của một viên linh đan. Bất quá phiền toái là, Phong vân phiên kia là pháp bảo bản mạng của tu sĩ Hóa Thần, một đòn lúc ấy quả thực là ghê gớm, toàn thân trên dưới kinh mạch Tư Lăng đều đứt từng khúc, Kim Đan thiếu chút nữa vỡ tan, chỉ cần mạnh hơn một chút nữa, Tư Lăng sẽ bị phá vỡ Kim Đan, tu vi mấy chục năm hủy hết.
Đương nhiên, việc hiện tại cần làm là nối lại kinh mạch bị đứt đoạn. Kinh mạch không thông sẽ không thể hấp thu linh lực, tốc độ khôi phục cũng sẽ suy giảm.
Tư Hàn đã kiểm tra xong, dùng linh lực cẩn thận khơi thông một cái kinh mạch cho hắn, dù như thế cũng mất cả nửa ngày.
Tu sĩ Hóa Thần ra tay hết sức lợi hại, Tư Lăng lần này bị thương nghiêm trọng có thể so với lần tại Thông Thiên tháp bị Không gian cắt bỏ của Nguyệt Thiên Dạ gây thương tích, cho dù có Mộc Linh dịch cùng Mộc Linh khí của Tiểu Yêu Liên vẫn hôn mê mấy ngày mới tỉnh lại được.
Sau khi tỉnh lại, phát hiện mình đang ở một sơn động đã thu dọn rất sạch sẽ, Trọng Thiên, Tiểu Khôi, Tiểu Yêu Liên đều ở bên cạnh hắn. Ba con yêu đang xúm lại một chỗ nói thầm, Tư Lăng nghe không hiểu thú ngữ cùng điểu ngữ, tất nhiên cũng nghe không rõ chúng nó đang nói thầm cái gì; hơn nữa toàn thân đau không chịu nổi, quả thực là không có thời gian để ý tới chúng nó.
Bất quá nhớ tới người xuất hiện trước khi hôn mê, Tư Lăng vội chuyển động cổ, không ngoài ý muốn phát hiện một người đang đả toạ ở giường đá cách đó không xa. Hắn nhịn không được lộ ra một nụ cười mừng rỡ, kêu một tiếng: "Đại ca."
Tư Hàn mở mắt, đập vào mắt là nụ cười giống như trong trí nhớ, quả nhiên có chút ngốc, thật không tương xứng cùng gương mặt cực mỹ kia, nhưng lại phá lệ cảm thấy rất thuận mắt.
Bị đôi mắt lạnh băng băng nhìn như vậy, Tư Lăng tươi cười có chút cứng ngắc, luôn cảm thấy mấy chục năm chưa gặp, đại ca lại trở nên càng lạnh lùng hơn, làm cho người ta không cách nào nhìn thẳng. Chẳng lẽ nguyên nhân là do tu vi tăng trưởng sao? Mãi đến khi ánh mắt ngưng tụ tại, rốt cuộc nhìn rõ bộ dáng của đối phương thì Tư Lăng khiếp sợ.
"Đại ca, tóc của huynh... chắc không phải là nhuộm chứ?" Há hốc mồm, Tư Lăng lại phát ngốc.
Trọng Thiên gần như nhịn không được mà dùng hai móng che mắt, tuy rằng biết Tiểu Lăng Tử ngẫu nhiên sẽ phát ngốc, nhưng cũng đừng phát ngốc vào thời điểm này chứ? Loại thời điểm này, Tiểu Lăng Tử hẳn nên biểu hiện tốt một chút, để vị đại ca mất đi ký ức một lần nữa nhận biết người đệ đệ là nình mới đúng. Đây chính là cái "đùi" hết sức "to" đó, ôm có lợi lắm.
"Không phải." Tư Hàn trả lời, đứng dậy, đi đến trước mặt hắn, vươn tay điểm mi tâm của hắn.
Tư Lăng hoàn toàn không có phòng bị, mặc cho linh lực đối phương chuyển khắp kinh mạch mình, kiểm tra tình trạng thân thể. Trước kia chuyện này cũng từng phát sinh, trước lạ sau quen.
Lần này Tư Lăng ngũ tạng lục phủ vỡ tan, nếu mà ở Thế tục giới thì đã sớm tử vong tại chỗ, ở Tu Tiên giới thì chẳng qua chỉ là vấn đề của một viên linh đan. Bất quá phiền toái là, Phong vân phiên kia là pháp bảo bản mạng của tu sĩ Hóa Thần, một đòn lúc ấy quả thực là ghê gớm, toàn thân trên dưới kinh mạch Tư Lăng đều đứt từng khúc, Kim Đan thiếu chút nữa vỡ tan, chỉ cần mạnh hơn một chút nữa, Tư Lăng sẽ bị phá vỡ Kim Đan, tu vi mấy chục năm hủy hết.
Đương nhiên, việc hiện tại cần làm là nối lại kinh mạch bị đứt đoạn. Kinh mạch không thông sẽ không thể hấp thu linh lực, tốc độ khôi phục cũng sẽ suy giảm.
Tư Hàn đã kiểm tra xong, dùng linh lực cẩn thận khơi thông một cái kinh mạch cho hắn, dù như thế cũng mất cả nửa ngày.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook