Trùng Sinh Nghịch Chuyển Tiên Đồ
Chương 173: Quá hung hăng nha

Sẵn sàng
**

Duy trì như thế hai tháng, đột nhiên người và yêu trong chiếc Phi Thiên thuyền đều đồng loạt mở mắt, nhìn về một gian phòng tu luyện phía trong.

"Tư công tử sắp đột phá." Tiểu Yêu Liên nói.

Vừa mới nói xong, liền thấy phòng tu luyện cách vách cửa mở ra, nam tử với mái tóc đen bạc đan nhau đi ra. Hắn chỉ là tùy ý bước đi, nhưng lại giống như mỗi một bước đều giẫm nát lòng người, hù doạ ba con yêu không dám đến gần.

Trọng Thiên dùng móng vuốt cào cào mặt đất, mặc dù với huyết thống của đại gia nó thì nó có thể kiêu ngạo không sợ trời không sợ đất, nhưng khi chống lại người nam nhân này thì vẫn làm nó có chút sợ hãi. Đặc biệt sau khi người này lấy ký ức làm đại giới để Kết Anh, nó phát hiện hắn càng không dễ chọc. Đại gia Trọng Thiên là kẻ thức thời, tất nhiên không dám trêu hắn. Chỉ là... Có cái chỗ dựa như vậy, về sau muốn khi dễ Tiểu Lăng Tử chỉ sợ không dễ dàng, thật là khiến đại gia nó thật khó chịu.

Tiểu Yêu Liên cùng Tiểu Khôi đều thò đầu dáo dác nhìn cánh cửa kia, nhìn thấy Tư Hàn đứng ở cửa, ba con yêu dù cho có chút ý kiến nhưng cũng không dám lên tiếng.

Rất nhanh, cửa liền mở ra. Tư Lăng với khí tức bất ổn xuất hiện, nhìn thấy người ngoài cửa thì có chút vội vàng nói: "Đại ca, đệ sắp lên cấp." Nếu là tấn cấp, vậy thì Phi Thiên thuyền sẽ che dấu không nỗi sự dao động linh lực, thậm chí sẽ vì vậy mà bị ma thú trên không trung tập kích.

Tư Hàn quét mắt nhìn hắn một thoáng, nói: "Phía đông bắc, hướng ba mươi dặm có một sơn cốc, chúng ta đi xuống."

Tư Lăng gật đầu tỏ vẻ hiểu được, vội vàng bảo Phi Thiên thuyền bay hướng về sơn cốc. Tư Lăng cũng biết bản thân tính toán sai lầm, không nghĩ tới lại đột nhiên đánh vỡ thành luỹ tấn cấp, làm cho hắn chẳng có một chút chuẩn bị, có lẽ là lưu lạc tại Hư Không Vô Tận 20 năm, tâm cảnh cùng thực lực đều tích lũy đủ nên mới có thể tấn cấp thần tốc như vậy. Bất quá nơi này là Ma Giới, khi tấn cấp cần lượng linh lực rất lớn, năng lượng trong không khí ở Ma Giới tuy lấy ma lực là chủ, nhưng cũng có linh lực, chỉ là hết sức mỏng manh mà thôi. Dị tượng linh lực dao động khi tiến cấp tuyệt đối sẽ gây chú ý cho dân chúng ở Ma Giới. Giờ phải tìm một nơi an toàn để an tâm tấn cấp, bằng không đến lúc đó bị người quấy rầy, không chỉ thất bại trong gang tấc, thậm chí hậu quả có thể sẽ bởi vì chịu ảnh hưởng mà phản phệ, hết sức nguy hiểm.

Phi Thiên thuyền tốc độ rất nhanh, mấy giây đã đến chỗ sơn cốc đó. Hai bên sơn cốc địa thế khá cao, cách đó không xa có một khu rừng rậm rạp, cửa hang hơi nhỏ hẹp, nên chỉ cần bảo vệ cửa hang là không thành vấn đề. Hơn nữa chung quanh đây không có khí tức Ma tộc, chỉ có một vài ma thú, ngược lại giảm đi rất nhiều phiền toái.

Bao Cửu Chuyển Linh trận lên, bởi vì Ma Giới linh lực thưa thớt, hơn nữa Tư Lăng biết khi mình tấn cấp cần lượng linh lực kinh khủng, bèn dùng một đống lớn linh thạch để bố trí một cái Tụ Linh trận đơn giản. Sau đó mới có chút áy náy nói với Tư Hàn đứng ở ngoài trận: "Đại ca, kế tiếp liền làm phiền huynh."

Tư Hàn hờ hững gật đầu, chỉ nói: "Đừng phân tâm."

Tư Lăng mỉm cười, tâm tình vốn có chút vội vàng nôn nóng trải lại thanh âm thanh lãnh mà kiên định kia thì biến thành an tâm. Hắn lại nhìn về phía Trọng Thiên cùng Tiểu Khôi, cũng đồng dạng nói: "Trọng Thiên, Tiểu Khôi, kế tiếp phiền toái các ngươi."

Trọng Thiên gào một tiếng, lười biếng nằm sấp trên mặt đất, dùng móng vuốt cào cào, một bộ dáng "có đại gia ở đây còn sợ cái gì". Tiểu Khôi ưỡn ngực, cổ ngẩng cao cao, một bộ dáng trung thành thề sống chết thủ hộ chủ nhân.

Vì thế Tư Lăng an tâm ở trong trận lên cấp.

Quả nhiên, lúc linh lực mỏng manh trong không khí ào ào vọt tới nơi này thì liền hấp dẫn sự chú ý của những ma thú trong rừng cây kia.

Tư Hàn đứng trước trận, nhìn thẳng vào phương hướng cửa hang, khí tức không hề thu lại, uy áp cường hãn của tu sĩ Nguyên Anh ùn ùn bao phủ sơn cốc này, khiến những ma thú bên ngoài không dám tới gần. Thậm chí lúc những ma thú cấp thấp cảm giác được luồng khí tức này thì lập tức sợ hãi chạy xa.

Đương nhiên, cũng có vài ma thú cấp cao không sợ mà bị hấp dẫn đến. Chúng chậm rãi hướng tới sơn cốc.

Bởi vì Tư Lăng tấn cấp, Tiểu Yêu Liên không thể trốn trong tay áo Tư Lăng nữa, lúc này cũng đi theo Trọng Thiên ra ngoài trận pháp. Lúc cảm giác thấy bên ngoài có mấy con ma thú cấp cao tiếp cận, nó có chút run rẫy, cả linh quả cũng không còn tâm trạng cắn, nhìn một chút, cảm thấy an toàn nhất vẫn là chỗ của Tư Hàn vì thế liền bước chân nhỏ đi tới bên Tư Hàn.

"Đại ca... A -- "

Tư Hàn cúi đầu, liền nhìn đến một Tiểu Hồng nhân to bằng nắm tay, như quả cầu đỏ lăn lăn lăn, lăn đến bên chân hắn. Thân thể mềm mềm dẻo dẻo "phịch" một phát, quỳ rạp trên mặt đất, nhìn như nửa sống nửa chết. Tư Hàn lật tay hút một cái, Tiểu Hồng nhân đầu óc choáng váng bay đến trên bàn tay hắn, yếu ớt mềm mại nằm sấp trong lòng bàn tay hắn, hai mắt đỏ xoay xoay như nhang muỗi.

Kẻ vô dụng đi một đoạn đường mà cũng có thể vấp cục đá té như Tiểu Yêu Liên khiến Tiểu Khôi cùng Trọng Thiên nhịn không được dùng móng vuốt bụm mặt, cảm giác mặt mũi của loài yêu chúng nó đều bị nó làm mất hết.

Tư Hàn nhìn qua rồi nhét nó vào trong tay áo mình, để nó ngây ngốc ở đó cho an toàn.

Đợi khi Tiểu Yêu Liên phản ứng kịp thì lập tức kích động. Oa oa oa! Quả nhiên ôn nhu nhất vẫn là đại ca mà, cho dù mất đi ký ức thì đại ca vẫn đối xử với nó tốt nhất, về sau phải quan tâm đại ca thật nhiều mới được.

-- Tiểu Lăng Tử còn cho ngươi ở trong tay áo hắn mỗi ngày kia mà, thế nào không thấy ngươi nghĩ phải nịnh bợ hắn?

Ngay lúc Tư Hàn thu lấy Tiểu Yêu Liên thì ma thú bên ngoài rốt cuộc xuất hiện. Đầu tiên là sáu con ma thú cấp cao, nhìn tu vi thì đều ở trung hoặc hậu kỳ cấp 10, tương đương với tu sĩ Nguyên Anh trung kỳ cùng hậu kỳ. Đối với ma thú mà nói, máu thịt ẩn chứa linh lực của tu sĩ chính là một loại thuốc bổ, đặc biệt loại tu sĩ đang tấn cấp này thì càng là đại bổ. Ma thú cũng giống như yêu thú, tu luyện đến cấp 11 thì có thể biến hóa, cấp 11 cũng tương đương với tu sĩ Hóa Thần kỳ.

Sau khi chúng nó xuất hiện, Tiểu Khôi kêu lên chiêm chiếp, Trọng Thiên thay đổi bộ dáng lười nhác mà đứng lên xoa tay, chuẩn bị cùng  chiến.

Lúc ma thú muốn nhào vào sơn cốc, Trọng Thiên cùng Tiểu Khôi muốn nhào qua cắn giết thì đột nhiên một luồng băng sương lướt qua cửa hang, một mảnh bông tuyết đầy trời, một con ma thú trong đó nhào qua quá nhanh sơ sẩy trực tiếp đụng phải bức tường băng vừa dựng lên, cả người bị đâm cho choáng váng lảo đảo. Mà Trọng Thiên cùng Tiểu Khôi cũng dừng lại ngay, hai con cũng thiếu chút nữa cũng đụng phải tường băng.

"Gào gào gào!!" Trọng Thiên bất mãn kêu lên, dùng móng vuốt cào đất.

Tư Hàn ánh mắt thản nhiên quét về phía chúng nó, nghĩ tới hai con yêu này là đồng bạn kiêm yêu sủng theo bên cạnh đệ đệ ngốc, để chúng nó rèn giũa nhiều cũng có lợi, liền thu hồi tường băng, chính mình canh giữ trước trận pháp, không chút lưu tình đẩy hai con yêu đi ra ngoài đối mặt với sáu con ma thú kia.

Trọng Thiên & Tiểu Khôi: =口=! Mặc dù đối với đám hung tàn này thì móng vuốt ngứa là muốn chiến đấu, nhưng lập tức đối mặt với sáu con yêu thú cấp 10 trung hậu kỳ như vậy thì không gọi là rèn luyện, mà là trực tiếp đẩy chúng nó đi chịu chết!! Tư đại ca, đừng tàn nhẫn như vậy! &gt__&lt...

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...