Tụ Bảo Tiên Bồn
Chapter 21: LINH LUNG (1)

Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Hạ Bình Sinh mở toang tất cả cửa sổ trong phòng luyện đan, để không khí trong lành bên ngoài tràn vào.

Ước chừng nửa nén hương sau, làn khói mù mịt trong phòng đã bị gió thổi tan đi sạch sẽ.

Tiếp theo, hắn bắt tay vào việc cọ rửa lò đan.

Đúng vậy, chính là dùng tay trần, đem toàn bộ phế liệu bên trong lò thanh lý ra ngoài.

Hạ Bình Sinh liếc mắt nhìn qua, trong lò luyện đan này đừng nói là thành phẩm, ngay cả một viên phế đan cũng không có, tất cả đều đã nổ tung, hóa thành tro bụi.

Cả một lò tro bụi!

Việc dọn dẹp này quả thực tốn không ít công sức.

Mất trọn một canh giờ, Hạ Bình Sinh mới dọn dẹp sạch sẽ căn phòng, sau đó chất tất cả phế liệu luyện đan vào chiếc giỏ rác đặt ở cổng.

Lúc này, Hách Vân đã rửa mặt sạch sẽ. Gã nhìn Hạ Bình Sinh rồi nói: “Đi ra bằng cửa sau phòng luyện đan, men theo đường lên núi, đến cuối bậc thang thì rẽ trái, nơi đó chính là bãi rác.”

“Mang hết đống tro đen xì và xỉ đan này đổ sang bên đó đi!”

Hạ Bình Sinh không một lời oán thán, gật đầu đáp: “Vâng!”

Hắn trộn lẫn xỉ đan và tro bếp vào cùng một chỗ, đặt vào giỏ rác, lại vác chiếc giỏ lên lưng, từng bước đi xuyên qua phòng luyện đan, ra ngoài bằng cửa nhỏ ở hậu viện, sau đó đi theo hướng mà Hách Vân sư huynh đã chỉ.

Quãng đường cũng không xa.

Chẳng mấy chốc đã đi tới cuối con đường, bên dưới là một vách núi cao chừng ba trượng.

Dưới vách núi là một mảng xám xịt, tất cả đều là rác rưởi và tro bếp tích tụ quanh năm suốt tháng.

Hạ Bình Sinh không chút do dự, vung tay hất mạnh cả giỏ tro bếp và xỉ đan xuống vách núi.

Lúc đi ngang qua dòng suối trên núi, hắn còn tiện tay rửa qua chiếc giỏ rác một chút rồi mới quay về đan phòng.

“Có thể nghỉ ngơi một lát!” Hách Vân khoát tay.

Hạ Bình Sinh lau mồ hôi, ngồi xuống bậc thềm, nhìn Hách Vân hỏi: “Sư huynh... huynh là đệ tử ngoại môn, vậy chắc hẳn cũng biết pháp thuật thần thông chứ?”

“Hứ...” Hách Vân ngồi cách Hạ Bình Sinh hai bậc thềm, vẻ mặt đầy khinh thường: “Thần thông? Pháp thuật?”

Hạ Bình Sinh còn tưởng gã sắp nói ra điều gì kinh thiên động địa, nào ngờ vẻ khinh thường trên mặt kẻ này lập tức biến thành chán nản: “Không biết!”

Chuyện này...

“Tiểu Hạ à...” Hách Vân nói: “Ngươi đang sỉ nhục ta đấy à!”

“Không, không không...” Hạ Bình Sinh vội bật dậy, vội vàng giải thích: “Chuyện này... thật ra là tiểu đệ không biết ngọn ngành bên trong, nếu có mạo phạm, còn xin sư huynh trách phạt!”

“Trách phạt thì thôi đi!” Hách Vân chẳng biết lấy từ đâu ra một chén trà, húp sùm sụp hai ngụm rồi nói: “Mấy năm trước ta vận khí tốt, kiếm được một bản pháp môn tu đạo. Ta mày mò tu hành theo pháp môn này cũng đã hơn hai mươi năm, thế mà mới chỉ đạt tới Luyện Khí kỳ tầng hai, làm gì biết được pháp thuật thần thông gì cơ chứ?”

Hạ Bình Sinh tỏ vẻ ngưỡng mộ: “Tầng hai, vậy cũng rất lợi hại rồi!”

“Lợi hại cái quái gì!” Hách Vân bĩu môi. “Ngoài việc thân thể tốt hơn người thường một chút, ít khi bị bệnh, khí lực lớn hơn, nhảy cao hơn một chút ra thì đúng là chẳng được tích sự gì!”

“Chẳng khác gì phàm nhân cả!”

“Hiểu chưa?”

Hạ Bình Sinh gật gật đầu, rồi lại hạ giọng hỏi: “Sư huynh, công pháp tu luyện này, có thể lấy được từ đâu ạ?”

Câu hỏi này thật ngu ngốc.

Vừa hỏi xong, chính mặt Hạ Bình Sinh cũng đỏ lên.

Nhưng hắn không hối hận.

Tu hành... bước đầu tiên chính là phải có phương pháp tu hành.

Nếu ngay cả pháp môn cũng không có, thì còn tu hành cái nỗi gì?

“Ha ha ha...” Hách Vân cười phá lên: “Chỉ bằng ngươi... Ngũ Hành Linh Căn... không cha không mẹ không bối cảnh, mà cũng muốn tu hành sao?”

Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...