Tụ Bảo Tiên Bồn
-
Chapter 32: KHÍ CẢM (2)
Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Một... một ngày?" Cảm giác tự hào vừa mới nhen nhóm trong lòng Hạ Bình Sinh thoáng chốc đã bị dập tắt.
"Đúng vậy!" Hách Vân hỏi: "Có vấn đề gì sao?"
Sắc mặt Hạ Bình Sinh đắng chát.
Ta dùng trọn vẹn ba ngày hai đêm, huynh chỉ cần một ngày đã thành công?
Đây cũng quá đả kích người khác rồi đi?
"Sư huynh thiên tư hơn người, ta không thể sánh bằng!" Hạ Bình Sinh thở dài một hơi.
Hách Vân khinh thường nói: "Hừ... thế này mà gọi là thiên tư hơn người cái gì?"
"Những thiên tài đơn linh căn kia, hai ngày đã có thể tu đến tầng thứ nhất... ta thế này thì tính là gì?"
"A?" Hạ Bình Sinh kinh ngạc: "Hai ngày, tầng thứ nhất?"
"Đúng vậy!" Hách Vân vừa chậm rãi uống trà, vừa bình thản đáp lại: "Luyện Khí kỳ tầng thứ nhất là đơn giản nhất... chỉ cần ngươi dẫn khí nhập thể, dựa theo phương pháp trong công pháp, dẫn dắt linh lực giữa thiên địa vào cơ thể, sau đó vận hành trong kinh mạch một chu thiên, cuối cùng nạp khí vào đan điền, là đã đột phá đến tầng thứ nhất!"
"Chỉ đơn giản như vậy!"
"À!" Hạ Bình Sinh lơ đãng gật đầu, sau đó lại hỏi: "Vậy... những đệ tử thiên tài đó, nếu họ tìm kiếm khí cảm thì cần bao lâu?"
Hách Vân đáp: "Nghe nói là nửa canh giờ!"
Trán... cái này!
Hách Vân dường như đã nhìn thấu tâm tư của Hạ Bình Sinh, gã cười cười, nói: "Đừng hỏi nữa... những đệ tử thiên tài đó và chúng ta, căn bản không có khả năng so sánh!"
"Nói cho ngươi biết, ta năm đó dùng nửa tháng mới có thể dẫn dắt linh lực vận hành một chu thiên trong cơ thể!"
"Nói cách khác, ta mất nửa tháng mới đột phá tầng thứ nhất!"
"Mà những thiên tài kia, đều chỉ mất hai ba ngày!"
"Sau đó!" Hách Vân tiếp tục nói: "Từ tầng thứ nhất đến tầng thứ hai, khảo nghiệm chính là thiên phú và tài nguyên. Ta không có linh đan diệu dược gì, lại càng không biết luyện chế Tụ Khí Đan, cho nên đã dùng trọn vẹn ba năm mới đột phá!"
"Sau khi đột phá đến tầng thứ hai, đến nay đã qua chín năm, tầng thứ ba vẫn xa vời!"
"Ta cảm thấy, cả đời này của ta, hoặc là vĩnh viễn dừng lại ở tầng thứ hai, hoặc là may mắn lắm mới có cơ hội đột phá lên Luyện Khí kỳ tầng ba!"
"Cao hơn nữa, đã không còn khả năng nào!"
Cạch.
Hách Vân đặt chén trà trong tay xuống bàn, sau đó đứng dậy, nói: "Cho nên Tiểu Hạ à... cuốn sách này ta chỉ cho ngươi mượn xem thôi... đừng thật sự đi tu luyện... kết quả cuối cùng, cũng chỉ là một giấc mộng hão huyền!"
Hạ Bình Sinh không phục, cất giọng: "Tại sao chứ? Sư huynh không phải cũng đã tu đến Luyện Khí tầng hai rồi sao?"
"Vậy thì khác!" Hách Vân đáp. "Ta là Tứ linh căn, còn ngươi là Ngũ linh căn, ngươi so với ta thế nào được?"
Hạ Bình Sinh lặng thinh. Tứ linh căn mà cũng đi khinh bỉ Ngũ linh căn sao?
Một lát sau, Hách Vân lại lấy ra một chiếc bình sứ màu trắng, đặt trước mặt Hạ Bình Sinh: "Đựng đan dược phải dùng bình sứ... như vậy có thể che giấu hơn phân nửa mùi thuốc. Nếu phụ mẫu ngươi có để lại cho ngươi thứ gì tốt, thì dùng cái này mà đựng!"
"Đừng để người khác nhìn thấy, chuyện này không tốt cho ngươi đâu!"
Hạ Bình Sinh vội nói: "Ta... không có... thứ này cũng không cần dùng đến!"
Hách Vân nói: "Yên tâm đi, có hay không chỉ mình ngươi biết, dù sao ta cũng không tham lam đồ của ngươi... cầm lấy đi..."
"Đi đi đi..."
Bình sứ bị gã nhét vào tay Hạ Bình Sinh, sau đó cả người hắn cũng bị gã đẩy ra ngoài.
Nhìn bình sứ trong tay, Hạ Bình Sinh đột nhiên cảm thấy có phải Hách sư huynh đang thử mình hay không.
Không lẽ huynh ấy cố ý cho ta bình sứ, chờ ta đem đan dược bỏ vào, rồi đột nhiên xuất hiện cướp linh đan của ta?
Không được...
Tuyệt đối không thể bỏ vào!
Nhất định phải nhịn!
Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook