Tụ Bảo Tiên Bồn
-
Chapter 64: VAY TIỀN (2)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đi qua hai tủ trưng bày, Hạ Bình Sinh nhìn thấy thứ gọi là Túi Linh Thú.
Nhìn bề ngoài, Túi Linh Thú và túi trữ vật không khác nhau nhiều lắm, chỉ là trên Túi Linh Thú có thêu một cái đầu thú.
"Thứ này dùng để chứa tiên sủng của mình đó!" Vương Đôn giới thiệu: "Ngươi biết tiên sủng là gì không? Ngọc Đức sư thúc của Tú Trúc phong có một con Hoàng Kim Cự Mãng, bây giờ con tiên sủng đó cũng đã đến Trúc Cơ kỳ rồi. Mang theo tiên sủng ra ngoài, sức chiến đấu tăng lên gấp bội!"
"Có điều, con Hoàng Kim Cự Mãng đó đã cắn chết không ít đệ tử rồi!"
Vương Đôn lắc đầu.
Hai người dạo một vòng lớn trong thương hội.
"Đi thôi..." Vương Đôn kéo Hạ Bình Sinh ra khỏi thương hội, nói: "Trên các sạp hàng bên ngoài cũng có đồ tốt, mà thường thì còn rẻ hơn bên trong rất nhiều, chúng ta cũng đi dạo xem sao!"
"Được!"
Hai người lại lượn lờ trước vô số sạp hàng.
Không thể không nói, đồ vật ở đây quả thật là đủ loại.
Các loại pháp khí, thảo dược, đan dược, thư tịch, công cụ phụ trợ tu chân, phù bút, giấy bùa... gần như không thiếu thứ gì.
Dĩ nhiên, không có hàng cao cấp, đều là một vài món đồ cấp thấp.
"Huynh đệ, có muốn mua hạt giống Liệt Dương Hoa không, trồng xuống là có thể thu được một gốc tiên thảo Nhị phẩm đó!" Một nữ tử mặc áo bào màu hồng đào cầm mấy hạt giống, lượn lờ trước mặt Hạ Bình Sinh và Vương Đôn.
Hạ Bình Sinh nhướng mày: "Bán thế nào?"
"Bán buôn gì chứ?" Vương Đôn lập tức kéo hắn lại, nói: "Sư đệ đừng mua hạt giống ở đây, trời mới biết mang về trồng sẽ ra cái thứ gì?"
"Hơn nữa, cho dù là thật, ngươi trồng bằng cách nào?"
Trong lòng Hạ Bình Sinh vừa mới nóng lên, nghe Vương Đôn nói vậy, hắn lập tức bình tĩnh lại.
Đúng vậy, trồng bằng cách nào?
Thứ này cần phải trồng trong linh điền, mấu chốt là cho dù có linh khí Hỏa thuộc tính, cũng không có trận pháp để cung ứng.
"Huynh đệ, huynh đệ, có muốn mua đan dược không?"
Một gã trung niên mặc áo xanh nhìn Vương Đôn, cười hề hề hỏi: "Đan dược của ta phẩm chất tốt, mà giá cả lại rẻ!"
"Tới đây, tới đây... xem qua xem qua!"
Hai người dừng lại, nhìn về phía sạp hàng của gã trung niên.
Trên sạp có rất nhiều thứ, có đan dược, linh thảo, phù lục, còn có giấy hạc, thậm chí cả thư tịch.
"Tụ Khí Đan bán thế nào?" Vương Đôn hỏi.
Tu sĩ trung niên đáp: "Hạ phẩm Tụ Khí Đan, tính rẻ cho ngươi, hai khối linh thạch một viên!"
"Hừ..." Vương Đôn lập tức tỏ vẻ bất mãn: "Trong tông môn chúng ta còn bán rẻ hơn ngươi!"
"Dễ nói, dễ nói!" Chủ sạp hàng nói: "Ngươi mua nhiều một chút đi. Chỗ ta có mười hai viên, ngài mua hết cả lò mười hai viên này, đáng lẽ là hai mươi bốn khối linh thạch, ta tính cho ngài hai mươi khối!"
"Thế nào?"
Lần này, Vương Đôn có chút động lòng.
Gã nghĩ ngợi, rồi nhìn về phía Hạ Bình Sinh, nói: "Hạ sư đệ... ngươi xem... ngươi có thể cho ta mượn mấy khối linh thạch không?"
Sắc mặt Hạ Bình Sinh bỗng chốc tối sầm lại. Mẹ nó, ta với ngươi thân quen lắm sao, vừa mở miệng đã hỏi mượn linh thạch?
"Cái này... e là không được rồi." Hạ Bình Sinh làm ra vẻ mặt khổ sở, đáp: "Vương sư huynh, trên người ta cũng chỉ còn năm khối linh thạch, mà ta cũng cần mua đồ nữa..."
Hạ Bình Sinh thật sự không nói dối, hắn cầm một con giấy hạc trên sạp lên, hỏi: "Đại ca, hạc giấy này bán thế nào?"
Chủ quán trung niên đáp: "Hạc giấy này giá năm khối linh thạch một con, nhưng con trong tay ngươi đã bị ta dùng hai lần, chỉ có thể kích hoạt lần cuối cùng. Nếu ngươi muốn, hai khối linh thạch!"
Tại sao lại muốn mua giấy hạc?
Bởi vì Hạ Bình Sinh còn muốn quay lại đây.
Trên người hắn còn một bình phấn hoa của Liệt Dương Hoa, lúc nào cũng phải bán đi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook